لومړۍ 154 کرښې.
Từ khi có ký ức, tôi đã nghe đi nghe lại một điều.
- Cặn bã. - Tên khốn.
Đồ bất tài.
Tôi được sinh ra và lớn lên trong một khu ổ chuột.
Cha mẹ không có thời gian và sức lực lo cho tôi.
Khi đói, tôi phải trộm cướp
và làm mọi thứ trừ việc giết chóc.
Tôi muốn ngủ lúc nào thì ngủ,
thức lúc nào thì thức.
Tôi tự do.
Này! Đi phải nhìn đường chứ!
Một tên lang thang. Đúng là đồ cặn bã.
Cầu xin ngươi, hãy tha cho ta.
Đủ rồi.
Ngươi là tên khốn nào?
Cứ lang thang vô định dọc bờ biển,
ta sẽ không bao giờ tìm được dòng chảy dẫn ra ngoài đâu.
Cái nắng và cát ở đây chỉ khiến chúng ta chết khô thôi.
Lập luận đủ rồi!
Có thể tôi là kẻ ngốc nhưng tôi đang cố làm điều tốt nhất cho cả hai.
Khu rừng này đầy lũ côn trùng và quái vật, đúng không?
Nhưng ta có thể hạ chúng cùng nhau.
Từ khi biết cô là con gái, tôi muốn tránh đi mối nguy hiểm đó.
Sau này làm chồng tôi nhé!
Tính sớm quá rồi.
Trước tiên, phải sống sót rời khỏi đây, rồi nói đến chuyện kết hôn.
Hãy dành thời gian để nghĩ ra một chiến lược an toàn.
Phải hoàn toàn tránh giao chiến.
Thận trọng ghê, anh sẽ là một người chồng tốt đấy.
Cô là ai? Có phải cô vừa từ trên trời xuống không?
Trong rừng náo loạn quá.
Thật bất thường.
Ta thấy rất nhiều xác của Soshin.
Điều này cũng bất thường.
Các người gây ra chuyện này ư?
Hắn biến thành đàn ông rồi.
Là quái vật đấy! Chạy mau!
Tại sao các ngươi bỏ chạy?
Vô ích thôi.
Ta không quan tâm nhưng… điều đó có khiến các ngươi tò mò không?
Khi có gì đó bất thường,
ta ghét như thế.
Là con người thôi mà ngươi di chuyển tốt nhỉ.
Ngươi cũng nhanh nhẹn đấy, so với một con người.
Nurugai!
Tôi ra hiệu là chạy nhé!
Đừng nghĩ đến chuyện hạ được hắn, chạy đi!
Ta có thể sắp kiệt sức nhưng…
không ai có thể đọ lại tốc độ kiếm của ta!
Ngay lúc này!
Quần áo ta rách cả rồi!
Thế này thì tệ quá.
Sư phụ!
Chạy đi! Tenza!
Vâng, sư phụ!
Đó là ai vậy?
Ông ấy là Yamada Asaemon Shion, sư phụ của tôi.
Ông ấy không thấy đường
nhưng vẫn có thể chạy xuyên rừng.
Ông ấy "thấy" được thông qua mùi hương và âm thanh.
Chúng ta đã bỏ xa hắn.
Cậu Nurugai… Ý tôi là cô Nurugai.
Có sư phụ của tôi ở đây, không có gì phải lo lắng cả.
Đại nhân Shion là ân nhân của tôi và cũng là một bậc thầy kiếm pháp.
Ngài là một người vô cùng tuyệt vời!
Kiếm thuật của em…
quá chú trọng vào tốc độ nên kỹ thuật còn cẩu thả.
Trước tiên em cần nhắm đến phần cổ hoặc chân.
Ta còn nghe được những bước chân lộn xộn của em.
Mỗi đòn đánh phải được thực hiện hết sức cẩn thận.
Ngay cả lúc này, thầy vẫn là một giáo viên nghiêm khắc, nhỉ?
Em thật sự cảm thấy nhẹ nhõm.
Em thì vẫn chưa sửa được tính cẩu thả đó.
Mặc dù vậy…
Thật mừng vì em vẫn an toàn. Lần cuối thấy hai đứa là còn trên thuyền.
Thầy thật hài hước.
Thầy đang một mình ở đây làm gì?
Ta đã hoàn thành nhiệm vụ và đang trên đường trở về.
Ta không thể tìm thấy dòng chảy dẫn ra khỏi đảo,
nên ta đang tìm xung quanh.
Giống như chúng ta.
Có một nơi trông giống như từng có dòng chảy đó.
Nhưng…
ta không nghe được âm thanh hay sự hiện hữu nào của nó.
Ta không thể nhìn thấy nên dù sao cũng có giới hạn.
Ta đang tìm kiếm ai đó để về cùng.
Xin thầy hãy dẫn chúng em đến đó!
Ba chúng ta có thể tìm ra nó.
Có thể.
Nhưng trước hết…
Thầy đang làm gì vậy… sư phụ?
Đến phiên em giải thích.
Tại sao em lại bảo vệ phạm nhân?
Nếu phạm nhân phạm luật hoặc có điều bất thường xảy ra,
em được lệnh phải giết chúng ngay mà.
Ta đã làm thế.
Ta đã giết ả phạm nhân đã cố quyến rũ ta.
Ta đã ra tay theo cách ít đau đớn nhất.
Em có vẻ mềm lòng với tên phạm nhân này.
Cho ta biết lý do.
Dựa vào đó, ta sẽ tự mình giết chúng.
Đứa trẻ này… chưa làm gì phạm pháp cả.
Ta thuộc nằm lòng nội dung hồ sơ của tất cả bọn tội phạm.
Ta nắm rõ hoàn cảnh của chúng.
Nhưng một tội ác…
được quyết định bởi thời đại mà ta đang sống, Tenza à.
Yamada Asaemon chúng ta chỉ là những thanh kiếm mà thời đại này sử dụng.
Một thanh kiếm không có quyền chọn người để giết.
Hơn hết, nếu em phá luật, nó có thể được coi là
một cuộc nổi dậy chống lại toàn bộ gia tộc Yamada.
Hành động của một người có thể dẫn đến an nguy của cả gia tộc.
Nhưng thầy là người đã dạy em dùng kiếm, thưa sư phụ.
Em từng là một kẻ lang thang không nhà cửa.
Thầy không có nghĩa vụ phải giúp em
nhưng thầy vẫn làm thế.
Đó là vì ta thấy được tài năng và tiềm năng trong em.
Em cũng thấy như thế!
Em thấy được tiềm năng ở một thế giới
mà đứa trẻ này có thể sống tự do!
Nói năng hay đấy.
Em học từ thầy đấy!
Hơn nữa, em biết thầy là một người tốt.
Em biết thầy sẽ lắng nghe nếu em chia sẻ thật lòng.
Cưu mang người khác? Thật không hiểu.
Được rồi, nếu em cương quyết như thế.
Em biết mà!
Thấy chưa? Sư phụ là người tốt thật đấy.
Đúng…
Bây giờ, ta cho phép nhưng…
nếu việc bảo vệ cô ta đẩy gia tộc Yamada
hoặc em vào nguy hiểm…
thì lúc đó, ta sẽ…
- Chuyện gì vậy? - Sao thầy biết…
cô ấy là con gái?
Rõ như ban ngày. Mấy chuyện này thì ta thấy rõ lắm.
Thầy thích mấy trò đùa như vậy thật.
Rất vui được gặp ngài, sư phụ.
Ta cũng rất vui được gặp em, Nurugai.
Nhưng em không cần gọi ta là sư phụ.
Ta vẫn chưa dạy em điều gì cả.
Được rồi! Hãy lên đường đến chỗ dòng chảy mà thầy nhắc đến.
Đừng lớn tiếng.
Phải thận trọng, đừng vội.
Mối nguy trước mắt là tên quái vật lúc nãy.
Thật khó tin đó là con người.
Hãy nghĩ đến cách xử lý nếu chạm trán hắn.
Nếu gặp lại hắn, chúng ta chỉ cần làm như vừa rồi.
Có vẻ như ta bị xem ta là kẻ ngốc rồi.
Sư phụ, thầy đã cứu mạng bọn em.
Cảm ơn.
Sư phụ.
Hả? Ta tưởng đã chém bay đầu ngươi rồi.
Ngươi lì lợm thật.
Nhận lấy!
No comments yet. Be the first to leave one.