لومړۍ 200 کرښې.
Tôi biết anh nghĩ tôi điên.
Nhưng không phải do tôi.
Là do thế giới này.
Thế giới điên hết rồi.
Vì...
vì bọn người sao hỏa đã xâm lăng, nhưng... không ai mảy may gì cả!
Cứ bình tĩnh.
Làm một cốc cà phê nào.
Tôi không thể bình tĩnh nữa.
Tôi vừa thấy một con ngoài kia.
Nói tôi nghe xem, bọn người sao hỏa trông thế nào?
Chúng có đầu to... và nhiều chi.
Eo ơi. Và chúng đến đây để ăn chúng ta hay gì à?
Không, chúng có một loại tia gì đó...
làm cho ta... quên đi.
Quên gì cơ?
- Kìa! Tôi vừa thấy một con. - Đâu cơ?
Ngoài cửa sổ, tôi vừa thấy một con.
Ông ơi,
đó không phải cửa sổ, đó là gương.
Cái gì đây, một trò đùa dai à, Buddy?
Không, không phải đùa đâu.
Và tên ta không phải Buddy.
Gì cơ?
HỒ SƠ TUYỆT MẬT
A lô. - Mulder, là em đây. Anh đã đi đâu thế?
Em cố gọi anh cả ngày. - Anh đi Squatching.
- Gì cơ? - Săn Chân to. Anh tắt điện thoại.
Thế anh có may mắn bắt được nó không? - Không, nhưng mục đích không phải thế.
Anh chỉ cần rời xa sự điên loạn một chút.
Có vẻ năm vừa qua anh chỉ toàn xem tin tức...
và lo lắng đất nước này sẽ điên lên mất.
Anh phải ra ngoài thiên nhiên. Em biết đấy, nơi mọi thứ đều đơn giản và không phức tạp,
chỉ có em và thiên nhiên.
Có thể có cả một sinh vận bí ẩn, giống khỉ, lông tóc giống người với bàn chân to.
Em nghĩ chỉ do anh thích dùng từ Squatching.
Tối nay ta vẫn ăn tối cùng nhau chứ?
Chắc rồi, lát gặp nhé.
Này Scully, anh đã nói em lần... anh tìm thấy
dấu chân của Chân to trong vũng bùn chưa?
- Rồi, ừm...l à 35 năm về trước, khoảng đó. - Mulder, em đã nghe rồi.
- Trên bờ của con sông kỳ vĩ Mogoagogo... - Mulder, anh đã kể rồi.
- Em phải đi, Mulder. - Ở vùng đất xinh đẹp Columbia thuộc Anh.
Scully? Scully?
Mulder.
Là tôi đây. Tôi biết anh bất ngờ khi gặp tôi.
Tôi đã nghĩ chuyện đôi ta thế là hết sau khi... anh biết đấy, vụ cuối cùng ấy.
Tôi đã tìm thấy một âm mưu...
có thể kết thúc mọi âm mưu.
Anh là ai?
Vậy là chúng đã tóm được anh. - Sao anh biết cách liên lạc với tôi,
gặp tôi ở đây?
Tôi phải trốn ở nơi an toàn.
Chúng...
Chúng sẽ giết ta nếu có cơ hội.
Chúng là ai?
Chúng là lý do anh không nhớ gì cả. Sao mọi người không còn
bị thăm dò bởi người ngoài hành tinh nữa?
Anh từng biết, nhưng chúng khiến anh quên đi...
để anh không thể nhớ được tôi. - Chuyện này là gì đây?
Ôi chúa ơi, không cách nào
để giúp anh hiểu mà không khiến tôi trông như gã điên cả.
Lo lắng hơi thừa rồi đấy.
Xe đón anh đến rồi kìa.
Tập đầu tiên của Miền Chạng Vạng... mà anh từng
xem, nó tên "Người sao hỏa thất lạc," đúng chứ?
Anh nhớ chứ?
Thì sao?
Tập phim Miền Chạng Vạng đó... không tồn tại.
Chưa từng tồn tại.
Có kẻ đi theo anh à?
Ai đấy?
Sẽ rất ly kỳ nếu... đó là Rod Serling.
Chờ sự chấp thuận của anh đây.
Nó cũng không có trong đây.
Mulder, điều em không hiểu là làm sao gã này biết về tín hiệu bí mật của anh.
Ai quan tâm chứ, Scully? Anh không tìm thấy tập phim "Người sao hỏa thất lạc."
Khi hắn ta nói tập phim này... không tồn tại,
anh biết ngay hắn ta là gã điên, nó là tập kinh điển đấy.
Nên anh về nhà, và tìm trong hộp đĩa, nhưng nó không có đó.
Anh tìm trong danh sách tập phim. Không có nốt.
Anh tìm trên mạng, vẫn không gì cả.
Nên giờ anh phải lục đống băng vì anh chắc anh có thu nó lại.
Có thể nó là của chương trình khác... Outer Limits hoặc là...
Nhầm lẫn giữa Miền Chạng Vạng và Outer Limits sao?
Mình quen biết nhau không vậy? - Ta bàn tiếp sau khi ăn tối được chứ?
Anh không thể ăn uống gì cả nếu không tìm ra nó. Không bao giờ.
Nó không thể hay đến thế đâu. - Vấn đề không phải là tập phim, Scully.
Vấn đề là anh nhớ đó là tập phim Miền Chạng Vạng đầu tiên mà anh xem.
Nó thay đổi anh. Em không thể quên điều như thế.
Lúc đó anh 8 tuổi. Bố mẹ để anh thức khuya...
vì thời đó nó chỉ chiếu vào khung giờ đấy,
rất khuya trên kênh truyền hình địa phương.
Gì cơ?
Và tên ta không phải Buddy.
- À, hiểu rồi. - Gì cơ?
Anh nhớ rất rõ ràng, cứ như nó vừa xảy ra.
Anh ta bể kèo nữa à?
Anh có phải gã gặp Mulder tối qua không?
Sao cô đoán được thế, Skully?
Anh ấy nhắc đến... trán đẫm mồ hôi.
Tôi cần cô giúp tôi tìm một người. - Ai?
Tôi.
Chúng... Chúng cố xóa tôi!
Skully, tôi không thể chứng minh được. - Tôi có súng đấy.
Anh... Anh lấy đâu ra đây?
Có vân tay của tôi trên hộp đó.
Hãy chứng minh rằng tôi có thật!
Chờ đã!
Để anh nói lại xem có sót không nhé.
Khi nó nguội, nó tạo thành ba lớp vị khác nhau,
với ba lớp hoa văn khác nhau trong cùng một hỗn hợp sao?
Sao không có hồ sơ tuyệt mật cho thứ này nhỉ?
Em có những kỷ niệm tuyệt vời gắn liền với nó.
Em nhớ mẹ mình từng làm nó.
Trong kỳ nghỉ của gia đình suốt kỳ nghỉ hè,
và vào 4 tháng 7, với pháo hoa, Nước Mỹ, Chúa, tình yêu.
Đáng ghẹn tị đấy.
Chỉ vị sơ ri thôi. Vị chanh thì như mùi yêu tinh.
Em đã tìm thứ này gần cả thập kỷ.
Nhưng mỗi lần em tìm Goop-O A-B-C, mọi người đều nói...
"Không, chắc ý là Jell-O 1-2-3."
Hiệu ứng Mandela. - Ý anh là sao?
Khi ai đó có trí nhớ về gì đó không giống
với trí nhớ của số đông hay ghi chép thật sự.
Ví dụ, có người nhớ rằng có một bộ phim tên là Shazaam,
với nhân vật chính Sinbad là một thần đèn quậy phá,
dù người khác đã nói rằng có thể họ đang nghĩ đến bộ phim tên Kazaam,
với Shaquille O'Neal đóng vai thần đèn,
đặc biệt là không hề có bộ phim nào tên Shazaam.
Nhưng nếu em không nhớ cả 2 bộ phim thì sao?
Em thắng!
Mulder, nhưng không phải ký ức sai về Miền
Chạng Vạng của anh cũng là hiệu ứng Mandela sao?
Không, vì điều anh nhớ là sự thật.
Nhưng sao lại có gã bí ẩn này, với dấu vân tay không có trong hệ thống,
sao hắn lại biết những điều này, những ký ức bí mật của ta?
Tối nay em có thể hỏi hắn. Anh đã dán chữ "X" lên cửa sổ sáng nay.
Nhưng đó là ký hiệu bí mật của anh. Em không muốn xâm phạm.
Hắn rõ ràng muốn em tham gia, Scully.
Nào, sẽ như một cuộc hẹn vậy.
Lãng mạn thật.
Chứ còn gì nữa?
Anh là ai? - Tôi nghĩ tên tôi là Reggie.
Reggie gì đó.
Thưa ngài Gì đó, anh có muốn nói bọn tôi nghe chuyện này là sao không?
Như mọi câu hỏi làm rung chuyển cuộc đời, Nó đến lúc tôi đang dọn nhà.
Không phải cho tôi, mà cho mẹ tôi.
Khi tôi dỡ đồ của bà, tôi gặp một đống đồ cũ của tôi mà bà ấy giữ.
Kỷ niệm mẹ đọc sách Dr. Wuzzle cho tôi nghe
là một trong những ký ức tươi đẹp nhất của tôi.
Nhưng khi tôi nhìn kỹ lại tựa đề cuốn sách,
đó là khi mọi chuyện bắt đầu đảo lộn.
Gì cơ? - Vì tên của Dr. Wuzzle viết khác...
theo tôi nhớ, không phải hai chữ "s." Mà là hai chữ "z."
Chuyện gì xảy ra thế này?
- Hiệu ứng Mandela. - Hiệu ứng gì cơ?
Hiệu ứng Mandela, khi trí nhớ của ai đó...
không giống với mọi người khác hoặc sự thật.
Nó có tên như thế vì vài người nhớ rằng
Nelson Mandela đã chết vào những năm 80 trong lúc ở tù,
nhưng thật ra ông ta chết vào năm 2013 khi được tự do.
Không, đó gọi là hiệu ứng Mengele... vì mọi người nhớ rằng...
Josef Mengele bị bắt giữ ở Ohio vào năm 1970. Nên nó được gọi là hiệu ứng Mengele.
Hiệu ứng Mandela đã là ảnh chế của mạng xã hội trong nhiều thập kỷ qua.
Nó luôn có tên như thế.
Vậy là anh bị hiệu ứng Mengele về hiệu ứng Mandela.
Tôi phải biết chứ vì đó là cách tôi tìm ra nó mà.
Khám phá của tôi dẫn tôi đến... một cửa hàng đồ cổ ở Americana.
Thứ lỗi, ông có cuốn sách cũ nào của Dr. Wuzzle không?
Thứ đó có nhiều người tìm đấy, nên không.
Nhưng tôi có vài thứ ở quầy chính trị có thể làm anh hứng thú.
Đó là một bộ phim hoạt hình của Dr. Wuzzle vào năm 1940.
Chết tiệt, vẫn sai!
Bình tĩnh nào, nếu anh muốn đập gì đó, cầm búp bê Evel Knievel này.
Khi nát nó sẽ trông thật hơn.
Gì cơ? Không. Tôi xin lỗi, chỉ là...
Tôi nhớ tên ông ấy được viết khác.
Ái chà, ai đó đang dính... hiệu ứng Mengele này.
Thấy chưa? Hiệu ứng Mengele.
Điều đó không chứng minh được gì cả. - Cứ tin tôi, được chứ?
Tôi đã nghiên cứu rất nhiều về chuyện này từ thời điểm đó.
Chủ tiệm cũng là một chuyên gia về vấn đề này.
Mọi thứ bắt đầu vào nhiều năm trước,
người ta đến đây tìm những món đồ cũ kỹ...
trong quá khứ, lúc tôi đưa cho họ, luôn có điều gì đó sai sai.
Họ như kiểu, "Không, tôi nhớ cái logo có khác khác."
Như thể ký ức mọi người đều loạn thế nào đấy.
Đúng đúng. - Và tôi nghĩ chính phủ biết về chuyện này.
Ý ông là sao?
Thôi nào, chính phủ luôn biết nhiều hơn những gì họ nói.
Ví dụ, anh có nghĩ chính phủ... không biết những thứ này
được bán vào năm 70 chứ, với đầy chất gây ung thư này?
Họ biết sự thật về hiệu ứng Mengele.
Đó là khi tôi tiến hành tự điều tra... về hiện tượng này.
Hiệu ứng Mengele đã được... dàn dựng bởi ai đó.
Ai? Vì mục đích gì?
Vì mục đích đơn giản mà Orwell từng nói. "Kẻ
điều khiển quá khứ sẽ điều khiển tương lai."
Khả năng thao túng ký ức tạo ra vô vàn quyền lực...
No comments yet. Be the first to leave one.