لومړۍ 131 کرښې.
Chào mừng tới Velvet Room của ta.
Ta là Igor.
Tôi sẽ phụ trách tháp tùng quý khách.
Tôi là Margaret ạ.
Dù đó là một khung cảnh đã quen thuộc, nhưng nếu thay đổi cách nhìn...
vẫn có thể phát hiện vẻ đẹp mới.
Những cuộc gặp gỡ mới, cùng những mối quan hệ mới...
liệu sẽ dẫn lối quý khách tới đâu...
Quả đúng là những ngày lấp lánh ánh hoàng kim.
Bản thân tôi cũng đang rất mong khung cảnh sẽ được chứng kiến.
Cậu làm rơi cái này đó.
Cảm ơn.
Không có gì... Tôi chỉ nhặt hộ thôi...
Này! Bên này!
Ồ, trông ngon giai hơn ảnh nhở.
Tôi là Dojima, người sẽ chăm sóc cậu.
Cháu là Yu.
Mong được chú chiếu cố ạ.
Ừ, hòa thuận nhé.
Vừa hay tôi đang rảnh.
Cũng đoán đi đường dài cậu sẽ mệt lắm nên tôi đã tới đón đó.
Chào em.
Chào anh.
Xin chào quý khách!
Anh định đi đâu à?
Không.
Tôi chỉ đi đón cậu ta thôi.
Hôm nay, cậu ấy vừa từ thành phố chuyển về.
Hể? Chuyển từ thành phố về à?
Mong được giúp đỡ.
Ừ.
Giúp đỡ nhau nhé.
Cậu học cấp ba nhỉ?
Từ thành phố về cái chốn chẳng có gì như này hẳn phải ngạc nhiên lắm nhỉ?
Nếu cậu mà rảnh quá...
Có muốn qua chỗ anh làm thêm không?
Vâng, em sẽ ạ...
Em sẽ suy nghĩ kỹ về việc đó ạ.
Anh có sao không? Sắc mặt trông tệ quá.
Trong một năm tới thì đây sẽ nhà là cậu.
Cũng chẳng bề thế gì lắm, nhưng cứ tự nhiên như ở nhà nhé.
Nhưng mà có Junes đó anh!
Mỗi ngày đều vui vẻ với Junes!
Mỗi ngày đều vui vẻ với Junes!
Tóm lại, từ nay chúng ta đã là một gia đình.
Một lần nữa, hãy hòa thuận nhé.
Vâng!
Cậu là kiểu láu cá nhở?
Dù không thích nhưng tôi sẽ giới thiệu học sinh mới chuyển tới.
Một thanh niên tội nghiệp chẳng biết từ đâu tới, bị chốn đô thị suy đồi đào thải.
Tóm lại là một kẻ bỏ trốn.
Thầy nói ai bỏ trốn thế?
C-Cái gì...?
Cậu kia!
Mong thầy chiếu cố ạ.
C-Cái...?
Hả?
Đúng là bảnh thật chứ!
Công nhận cậu tài ghê!
Có thể cứng với lão Morokin cỡ vậy luôn!
Liệu có sao không nhỉ?
Nhỡ cho vào sổ đen thì sao?
Cái sổ quýt bốc thối rữa của lão á?
Thế thì chắc là cậu đã vào rồi đấy.
Trước khi thối rữa luôn là ngon nhất đấy.
Cái này tớ biết!
Lúc chín nẫu là lúc ngon ngọt nhất nhỉ!
Nhưng mà quýt thì thối nhanh hơn ta tưởng đấy.
Nghe mấy cô phục vụ ở nhà mình bảo thì nó khó vận chuyển lắm.
Giờ thành bàn chuyện về quýt luôn rồi nhở?
Quýt thì tớ cũng thích lắm, nhưng quả nhiên là thịt vẫn hơn!
Nếu là danh sách thịt thối thì tớ cũng không ngại chui vào đâu!
Vẫn tiếp à...
Ăn thịt thối thì sẽ đau bụng đấy, Chie.
- Nhìn kìa! - Thật tình, bàn cái gì vậy?!
- Đấy là đối tượng định mệnh của tớ! - Thì bàn về độ ngon của thịt đi?
- Cái cô Yamano ấy đó! - Cậu nói cái khỉ gì đấy?
Thật ấy hả?
À, vụ đó hả?
Giờ nó đang được đồn khắp nơi đấy.
Cậu biết cái Chương Trình Nửa Đêm không?
Đúng 12 giờ, trong đêm mưa...
Hãy ngồi nhìn một cái TV đã tắt một mình.
Khi chăm chú dõi theo hình ảnh bản thân phản chiếu trên bề mặt...
một người hoàn toàn khác sẽ hiện ra, sẽ được gọi như thế...
Đó chính là đối tượng định mệnh đó!
Ta là ngươi...
Ngươi là ta...
Ngươi sẽ là người mở ra cánh cửa...
Gì... thế này?
Xin lỗi, mình phải về giúp nhà.
- Ừ, mai gặp lại. - Vậy chắc là cậu nằm mơ rồi.
Đưa được tay vào trong TV cơ mà...
Sao có thể cơ chứ?
Không.
Đấy không phải mơ đâu.
Nếu vụ đó là thật thì, nếu lần tới dùng một cái TV lớn...
Chẳng phải sẽ chui cả người vào được sao?
Một cái TV lớn à?
Cái này chắc đủ nhở?
Dụ dỗ nhau tới mức này cơ à.
Cái này thì cỡ bao tiền đấy?
Quý khách có cần tư vấn không ạ?
Khỏi, chỉ tổ thất vọng thôi.
Hể?!
Thật hả trời?!
Đúng là đưa vào kìa!
Tôi đi đây.
Khoan, khoan, khoan!
Đi? Đi đâu cơ?
Tới được đâu thì tới.
Ra vẻ ngầu làm cái gì vậy?!
Này! Chờ chút đã!
Chỗ nào... thế này?
Không lẽ chúng ta đang ở trong TV?
K-Không thể nào đâu nhở...
P-Phải làm sao đây?
Tớ biết thế quái nào được.
Không biết ấy hả? Đấy là TV của nhà cậu cơ mà?
Ể? Nhưng có phải nhà tớ làm ra đâu!
Hả?
Thế là sao chứ?
Cậu nhìn thấy thật hả?
Cái cô gái ấy?
Ừ, chắc đang lang thang đâu đó.
Thế nên phải cứu cô ấy nhỉ.
Nhưng mà, chúng ta còn đang không biết thoát ra kiểu gì cơ mà.
Ể? Thấy rồi à?
Không phải sao?
Khoan đã!
Tùy tiện vào liệu có được không?
No comments yet. Be the first to leave one.