لومړۍ 182 کرښې.
Nào, như chú đã nói, cuộc sống là một cuộc đấu tranh sinh tồn không ngừng nghỉ.
Vượn người phương nam không có thời gian để vui chơi...
Vì xung quanh chỗ nào cũng là nguy hiểm.
- Ờ hở. - Được thôi.
Mãi đến lúc tìm ra một thứ vô cùng kỳ diệu...
Vượn người mới có thể sống thoải mái hơn.
Và vì sao nào?
Thứ gì đã khiến cuộc sống của Ogg and Grogg tốt hơn?
- Trò chơi điện tử ạ? - Không.
- Internet ạ? - Không.
- Tên lửa trượt? - Hay một núi sô-cô-la?
- Sticker ngôi sao ạ? - Không phải.
- Không, không, đó cũng có phải một câu hỏi thật đâu. - Bơ đậu phộng ạ?
Chính xác.
Là lửa.
Nhìn mà xem. Ấn tượng lắm, đúng không nào?
Cô Dunlop ơi, tại sao tuần nào mình cũng phải đến cái bảo tàng chán ngắt này hả cô?
Không chán mà. Cô thấy rất hay đấy chứ.
Điều này đã dẫn đến những bữa tối nóng hổi.
- Cuối cùng là lò vi sóng. - Ba, hai, một.
- Ối! - Ôi, không.
Nóng quá! Lửa nóng quá.
Phải rồi. Chú đang nói đến đâu nhỉ?
- Chú ơi, cái đó phải mác thật không chú? - Chúng cháu chơi được không?
Các nhóc, bảo tàng là nơi ta quan sát. Không phải để chơi.
- Chán phèo. - Có gì để làm đâu?
- Đúng rồi, chán ngắt. - Các em, không được hỗn.
- Ăn trưa! - Đúng rồi, đi ăn thôi!
Ăn trưa? Mới có 9 giờ sáng mà.
Theo phương pháp bạn bè nhé các em. Đi cùng bạn mình.
Ồ, à, là mỗi em học sinh có một bạn đi cùng để các em không bị lạc nhau.
Ai cũng cần có bạn đồng hành, đúng không?
Ồ, phải. Tôi không hiểu.
Ái chà...
- Cá phổi! - Anh nói sao?
Thứ Năm tuần sau tôi sẽ nói cho lớp của cô nghe về loài cá phổi...
Họ hàng còn sống gần nhất của loài thú bốn chân.
- Rất tuyệt vời. - Tôi thích nghe lắm.
Anh biết không, mỗi tuần tôi đều chờ đợi bài giảng của anh.
Tôi ước gì hôm nay là thứ Năm.
- Ý tôi là tôi biết hôm nay là thứ Năm. - Không sao.
- Ý tôi là khi không phải thứ Năm tôi ước gì hôm đó là thứ Năm. - Không sao đâu.
Đây.
Tôi phải đi theo cá phổi của tôi đây. Ý tôi là lớp.
Hay lắm, Maggie. Hay lắm.
Tuần sau gặp cô nhé, cô Dunlop.
Ôi, ngượng quá đi mất.
- Ted ơi? - Bác Bloomsberry.
Đi với bác nào, Ted.
Bác e là Ogg and Grogg, tất cả những người bạn ở đây của chúng ta...
Họ không còn thu hút đám đông như ngày trước.
Ý của bác là sao?
Bác rất buồn, nhưng bác phải bán bảo tàng này thôi. Ta phá sản mất rồi.
Phá sản ạ? Bác Bloomsberry, không thể đóng cửa bảo tàng được!
Không còn cách nào nữa, Ted. Lượng khách tham quan bảo tàng giảm xuống.
Chẳng ai mua gì trong các quầy lưu niệm cả.
Kể cả những sticker hình sao lấp lánh trong đêm ư?
Kể cả những sticker hình sao lấp lánh trong đêm.
Ôi, cháu thích mấy cái này lắm.
Cháu thích nhất là dải ngân hà... Khoan đã!
Bảo tàng sẽ ra sao?
- Tôi rất vui vì anh hỏi câu đó. - Junior?
Bảo tàng sẽ được đập đi và một bãi đậu xe sẽ trám vào...
Với phí mỗi giờ cao và không giới hạn lượng xe trong một ngày.
Tiền!
Thế giới này không cần thêm một bãi giữ xe.
Thế giới cần một nơi để lũ trẻ phát triển trí tuệ.
Chính xác. Vì thế tôi nghĩ...
Chúng có thể học đếm các chỗ trống ở bãi giữ xe trong lúc lớn lên.
Thôi nào. Sẽ rất vui, đúng không?
- Anh ấy đang giỡn phải không ạ? - Chà...
Thời cơ đến rồi, bố ơi. Sẽ không có một đề nghị nào hấp dẫn hơn thế này đâu.
Bố biết. Bố biết.
Đợi đã. Nếu ta làm gì đó thì sao?
Nếu ta có một buổi triển lãm thật hấp dẫn thì sao?
Này nhé, Ted, anh nên lo chuyện tìm một việc làm mới thật hấp dẫn thì hơn.
- Khoan đã nào, Junior. - Nhưng con chỉ... Ồ, được thôi.
Ted, nếu cháu có ý tưởng, hãy nói ngay lúc này. Triển lãm gì đây cháu?
Phải, triển lãm gì?
- Là... - Sao?
- Cái gì đó nổi tiếng... - Đúng.
- Và phải hiếm, dĩ nhiên... - Đúng. Đúng.
- Phải phi thường... - Cố lên.
Nói đi. Đừng e dè gì, Ted. Nói đi nào.
Đền thờ thất lạc Zagawa thì thế nào ạ?
Ôi Chúa ơi.
Xin lỗi. "Thất lạc..." Tôi lạc mất từ chỗ "thất lạc".
Đó là một tượng thần cổ.
Hai mươi tấn đá hoa cương...
Được đục đẽo bởi hơn một ngàn thợ thủ công trong suốt một thế kỷ ròng.
Bác có sẵn các bản đồ đây.
Bác đã định đi Châu Phi hết rồi, cho đến lúc có chuyện gì đó xảy ra.
Bác không nhớ được.
Chuyện đứa con trai duy nhất của bố chào đời thì sao? Hẳn là do con rồi.
Đúng, sau đó bác phải bắt đầu một chuyến phiêu lưu mới, nuôi Junior.
Giờ thì xong rồi, bác có thể hoàn tất những gì bác bắt đầu...
- Mang về nhà... - Đúng thế! Đền thờ thất lạc của Zagawa.
Bảo tàng sẽ hồi sinh.
- Bác phải cần một đội mười người. - Ôi, ít nhất là mười người chứ.
Một chuyến thám hiểm bốn ngày trong rừng thẳm mà.
Đi thôi bồ tèo ơi.
Ý cháu là "bác" ạ.
Chúng ta sẽ phải vượt qua các bụi cây dày đặc 12 tiếng một ngày.
Xem đây. Tàu tốc hành Bloomsberry!
- Đúng thế! Đúng thế! - Trạm kế, tiếng tăm và của cải khảo cổ học!
Ta sẽ tìm ra đền thờ thất lạc của Zagawa!
- Giúp bác với. - Bác ơi, cẩn thận!
Bác quên béng mất.
Bác già mất rồi.
Liệu tàu tốc hành Bloomsberry có thể ghé vào nhà ga thực tế...
Và ký vào đây không, ngay đây trước? Không, không phải đây.
Đợi đã! Cháu có thể đi.
Mình vừa nói thế ư? Làm sao mình đi được chứ.
Mình lái xe buýt còn không xong. Có thể họ không nghe thấy đâu.
Xin lỗi. Bác nói gì ạ?
Ý rất hay, Ted.
Nghe thấy rồi.
Ted sao? Bố đùa ư? Anh ta có phải dân thám hiểm đâu.
- Nói đúng lắm ạ. - Vớ vẩn.
Với bản đồ và nhật trình của bác đây, đứa bé sáu tuổi cũng tìm được đền thờ.
Cám ơn bác.
Nào. Cháu hãy sẵn sàng cho cuộc phiêu lưu lớn đi.
Ted, nhật trình sẽ không đưa cháu đến đền thờ đâu.
- Không ư? - Không, cháu phải dùng đến bản năng của cháu nữa.
- Cái đó thì cháu không có chút nào đâu ạ. - Đừng có ngốc. Sẽ vui lắm.
Xin lỗi nhé, Ted.
Nhưng đó là nơi gần nhất anh đến được...
Với cái đền thờ quý báu của Zaga-wah-wah-wah...
Tại sao bố lại thích anh nhất chứ? Thật không công bằng. Mình có tóc đuôi ngựa cơ mà.
Được rồi, Ted, mẹo vặt là hãy nhìn cho ra vẻ mày biết mày đang làm gì.
Cửa đâu nào?
Vàng? Sáu tá quần áo màu vàng?
Tony, cậu có loạn óc không? Làm sao ta có thể bán được chứ.
Sao, tôi mà loạn óc à? Quên đi.
Sếp nói nhập thì chúng ta nhập.
Ồ, phải, phải rồi, nhưng thằng ngốc nào sẽ mua chúng đây?
Xin lỗi?
Tôi đến để tìm trang phục chuyên dụng cho thám hiểm rừng xanh.
Đến giờ biểu diễn.
Ngày may mắn đấy anh bạn.
Anh đến đúng nơi rồi. Phải thế không, Nigel?
Đúng thế, Steve-O. Cuối cùng cũng có một nhà du hành thực thụ.
- Thế anh thích màu vàng không? - Vàng á?
Đúng thế, sao, anh loạn óc à? Vàng là màu áo lính bây giờ đấy.
- Anh bạn ạ. - Thật sao? Thế thì được.
Bộ đùa chắc. Nhìn thằng ngốc ấy kìa.
Chào anh, anh là ai thế? Quả chuối khổng lồ à?
"Màu lính bây giờ."
Cám ơn! Cám ơn lắm lắm!
Nhìn tôi như thằng ngốc vậy.
- Edu. - Vâng?
Đừng làm những người khác lo lắng, nhưng chúng ta lạc mất rồi.
Thưa ông, ông cầm ngược sách.
- Ô. Ô, anh tinh mắt thật. Cứ thế nhé. - Cám ơn ông.
Ôi chao. Cái gì kia? Hay thật.
Nhìn mà xem. Đẹp quá đi mất.
Nhìn màu sắc xem.
Edu, anh có thấy cái này không?
- Vâng, đó... - Tuyệt vời! Ta gần lắm rồi.
- Edu ơi. - Vâng, thưa ông Ted.
Trong này nói "Zagawa" có nghĩa là khai sáng.
- Tôi biết. Tôi sống ở đây mà. - Ồ, ừ nhỉ.
Anh có biết pho tượng chúng tôi tìm kiếm là một con khỉ khổng lồ không?
- Vâng, thưa ông. Tôi sống ở đây. - Ừ nhỉ.
- Ồ, một con tê giác. - Thưa ông?
- Các bạn, tránh ra. - Ông Ted.
Đây là súng bắn thuốc mê. Tôi sẽ làm nó ngủ thiếp đi.
Đó không phải là tê giác. Đó là...
Quả là thiện xạ, ông Ted.
Ối! Thôi được rồi, nghỉ chân ăn trưa vậy...
Trong vòng bốn hay sáu tiếng nữa...
Hoặc lâu hơn, tùy vào trọng lượng của anh ta.
Có lẽ mình nên làm sandwich cho Edu nữa.
Anh ta sẽ vừa đói bụng vừa nhức đầu khi tỉnh dậy đây.
Ngon quá.
Ê!
Ôi, một con khỉ. Ê, đây này, khỉ con.
Cho tao xin lại nón được không?
Tao khá là cần cái nón đấy.
Trời nắng, tao có tàn nhang. Không phải tàn nhang đẹp đâu, bị thâm da đấy.
Nên làm ơn trả tao cái nón nào.
Cái đó đấy, đúng rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.