لومړۍ 144 کرښې.
Hình như mình bị làm sao ấy, Linus ạ.
Sắp Nô-en rồi, vậy mà mình không thấy vui tí nào.
Đúng ra mình phải vui chứ.
Chắc tại mình không hiểu Nô-en cho lắm.
Mình thích nhận quà, gửi thiệp...
...và trang trí cây thông v.v... nhưng vẫn không thấy vui.
Lúc nào mình cũng thấy buồn.
Charlie Brown này, cậu là người duy nhất tớ biết...
...có thể biến Nô-en tuyệt vời thành một vấn đề nghiêm trọng.
Có lẽ Lucy nói đúng.
Cậu là người Charlie Brown nhất thế giới.
Chào bên trong.
Khỉ thật.
Chả ai gửi thiệp cho mình cả.
Ước gì lễ lạt biến mất hết.
Mình biết là chẳng ai ưa mình.
Cần gì phải sinh ra lễ tết để nhấn mạnh điều đó.
Cám ơn tấm thiệp cậu gửi, Violet.
Tớ chả gửi tấm thiệp nào cho cậu hết.
Cậu không hiểu thế nào là nói ngược à?
Ê Pigpen, cậu là người duy nhất tớ biết...
...có thể tạo ra một đám mây bụi trong bão tuyết.
Thử bắt bông tuyết bằng lưỡi xem.
Vui lắm.
Cần thêm đường.
Chưa đến lúc. Tớ chưa bao giờ ăn tuyết tháng mười hai.
Tớ luôn chờ đến tháng một.
Ăn bây giờ là đẹp rồi.
Cậu nghĩ có cái khăn đó là ngon hả?
Lớn lên cậu sẽ làm gì với nó chứ?
Có thể là làm áo khoác thể thao.
Cậu có khách kìa.
Ngài cần gì ạ?
- Tôi đang gặp vấn đề. - Xin chờ chút.
Xin ngài trả phí trước đã.
Năm xu ạ.
Ôi, tiếng kêu ngọt ngào.
Mình rất thích nghe tiếng tiền xu kêu leng keng.
Những âm thanh tuyệt vời.
Âm thanh tuyệt vời của những đồng xu leng keng.
Rồi, vô việc, ngài gặp rắc rối gì?
Tôi thấy buồn. Đáng lẽ phải vui, thế mà lại không.
Như người ta thường nói trên ti-vi...
...việc ngài nhận ra mình cần sự giúp đỡ...
...chứng tỏ mọi việc chưa quá tệ.
Phải tìm ra nỗi sợ của ngài cái đã.
Biết được ngài sợ cái gì rồi thì mọi việc đơn giản thôi.
Ngài có sợ trách nhiệm không? Nếu đúng thì đó là chứng hypengyophobia.
- Chắc không phải đâu. - Mèo thì sao?
Nếu sợ mèo thì là chứng ailurophasia.
Có thể, nhưng không chắc lắm.
Hay là bệnh sợ cầu thang climacophobia.
Hoặc thalassophobia, bệnh sợ biển
Có khi là bệnh sợ cầu, gephyrophobia.
Hay là ngài bị bệnh pantophobia?
- Là bệnh gì? - Bệnh sợ mọi thứ.
Chính nó.
Thực ra mình có vấn đề với Nô-en. Mình không hiểu Nô-en, Lucy ạ.
Đáng lẽ phải thấy vui, thế mà mình lại buồn.
Cậu cần hòa nhập.
Phải hòa nhập với các sự kiện Nô-en.
Hay là cậu làm đạo diễn cho vở kịch Nô-en của tụi tớ đi.
Làm đạo diễn cho vở kịch Nô-en hả?
Đúng rồi. Bọn tớ cần đạo diễn, còn cậu cần hòa nhập.
Bọn tớ đã có người chăn cừu, nhạc sĩ, các con vật, đủ hết rồi.
Thậm chí còn có cả nữ hoàng Nô-en nữa.
Nhưng tớ có biết gì về đạo diễn cho kịch Nô-en đâu?
Đừng lo, tớ sẽ giúp. Lát nữa gặp lại chỗ thính phòng.
Thực ra tớ cũng hiểu cảm giác của cậu về mấy trò Nô-en này...
...buồn bã, đại loại vậy.
Năm nào tớ chẳng bị. Chả bao giờ có cái mình muốn.
Toàn được tặng xe đạp, đồ chơi vớ vẩn...
...hay là quần áo nọ kia.
- Thế cậu muốn gì? - Một vùng đất.
Chuyện gì thế này?
Vụ gì đây?
"Hãy cảm nhận ý nghĩa của Nô-en và giành được thật nhiều tiền.
Cuộc thi trang trí đèn Nô-en."
Thi trang trí đèn hả? Ôi không.
Ngay cả chó của mình cũng muốn kiếm tiền. Không thể chịu nổi.
Em tìm anh mãi.
Anh viết thư cho ông già Nô-en giùm em nhé?
Anh không rảnh đâu.
Anh phải tới khán phòng và đạo diễn một vở kịch.
Em đọc gì anh viết nấy nhé.
Rồi, đọc đi.
Ông già Nô-en thân mến, ông khỏe không? Hè vừa rồi ông vui chứ?
Vợ ông cũng khỏe chứ ạ?
Năm nay cháu rất ngoan...
...nên cháu sẽ muốn rất nhiều quà.
Ôi trời.
Chú ý màu sắc, kích cỡ từng món và gửi càng nhiều càng tốt.
Nếu ông thấy phức tạp quá...
...cứ gửi tiền cho tiện ạ.
- Ông nhớ đổi sang 10 hoặc 20 đô. - Ôi trời ơi!
Em gái mình mà cũng thế này.
Em chỉ muốn những gì em xứng đáng nhận được thôi mà.
Mọi người yên lặng.
Đạo diễn sắp tới, chuẩn bị tập thôi.
- Đạo diễn nào? - Charlie Brown.
- Thôi tiêu rồi. - Đây sẽ là vở kịch tệ nhất lịch sử.
Cậu ấy tới rồi. Mọi người, đây là đạo diễn.
Bạn tốt nhất của con người đấy.
Thật vui vì mọi người đều ở đây.
Các bạn đã biết là chúng ta chuẩn bị diễn một vở kịch Nô-en.
Thời gian có hạn nên tớ xin phép vào việc luôn.
Một trong những yếu tố làm nên thành công của buổi diễn...
...là tuyệt đối nghe lời đạo diễn.
Tớ sẽ chỉ đạo đơn giản thôi.
Nếu tớ chỉ sang phải tức là tập trung chú ý vào bên phải sân khấu.
Nếu tớ làm động tác cắt ngang cổ họng...
...nghĩa là diễn ngắn lại.
Nếu tớ xoay tay như vầy thì phải diễn nhanh lên.
Nếu tớ dang tay ra thế này thì diễn chậm lại.
Quan trọng là ở diễn viên, họ phải có hứng thú với đạo diễn.
Tớ nói có đúng không? HẢ?
Ngưng nhạc ngay.
Chúng ta sẽ diễn vở kịch này và phải diễn cho hay.
Lucy, lấy trang phục và kịch bản đưa cho các diễn viên.
Lucy sẽ phân vai cho các cậu.
Cậu là vợ của chủ quán trọ.
Tóc vợ chủ quán có xoăn tự nhiên không nhỉ?
Pigpen, cậu là chủ quán trọ.
Tuy là trông tớ thế này nhưng tớ sẽ cố giữ quán sạch sẽ.
Shermy, cậu là người chăn cừu.
Sao Nô-en nào tớ cũng phải đóng vai chăn cừu hết vậy.
Snoopy, mày phải đóng mọi vai thú vật trong vở kịch.
Giả làm cừu xem nào.
Thử làm bò đi.
Chim cánh cụt thì sao?
Chim cánh cụt cũng ngon lành luôn.
Không, không.
Tất cả nghe đây. Các cậu phải đọc kịch bản.
Phải làm theo hướng dẫn.
Phải tôn trọng đạo diễn.
Tao đập một phát bây giờ.
Úi, mình bị chó liếm. Mình nhiễm bệnh mất.
Lấy nước nóng, thuốc thang, iốt lại đây.
Được rồi, Lucy, tiếp tục với kịch bản đi.
Linus, quăng cái chăn đó đi coi.
Đây, học thuộc lòng đi.
Tớ không thể thuộc được. Mấy thứ này quái lạ quá.
Học thuộc đi và nhớ đọc lên khi được bảo.
Tớ không thể thuộc mấy thứ này nhanh được.
No comments yet. Be the first to leave one.