لومړۍ 200 کرښې.
Hả?
Em ngồi…
hơi gần đấy, Petra?
Trước đó chị ấy đã độc chiếm anh suốt.
Thật không công bằng!
Chị không để ý đâu nhỉ?
À thì…
Không phải thế đâu, Petra.
Subaru và chị chỉ là…
Phải rồi! Bọn chị có việc quan trọng cần nói thôi!
Em sẽ không thua chị đâu! Chị nghe rõ chưa?
Hả?
Emilia, con bé chỉ là một đứa trẻ.
Trẻ em nói gì thì chỉ cần cười cho qua là được.
- Không được. - Hả?
Dù con bé có là trẻ con,
em cũng không thể chấp nhận thái độ ủy mị đó.
"Ủy mị?" Thời buổi này ai còn nói thế?
Em lại chọc tức chị rồi đấy!
Em không phải trẻ con!
Được rồi, xin lỗi.
Anh cần cảm ơn em, Petra.
Em đã giữ lời hứa không để Emilia một mình.
Khi chuyện lắng xuống anh cần cảm ơn rất nhiều người.
Anh rất biết ơn Thủ lĩnh Crusch và nhóm của cô ấy,
nhóm của Anastasia cũng giúp rất nhiều.
Anh ghét phải thừa nhận,
nhưng còn có Julius và những người đó nữa.
Anh thậm chí còn mắc nợ Otto.
Cậu vừa nói gì à, Natsuki?
Không, không có gì.
Chỉ là tôi cũng rất biết ơn anh!
Trời ạ! Sao tự nhiên lại nói thế?
- Cậu làm tôi ngượng quá. - Và…
- Có chuyện gì vậy, Subaru? - Hả?
À, chỉ là…
Emilia…
Có điều quan trọng anh cần nói với em.
Được rồi. Chuyện gì vậy?
Thật sự rất khó nói, nhưng xin em hãy nghe anh nói.
Và tất nhiên, anh cũng sẵn sàng bị Ram đánh bất tỉnh khi nói với cô ấy!
Nhưng anh muốn em nghe chuyện này trước.
Được rồi.
Thật ra là về Rem.
Rem nói cô ấy…
Sau chuyện này, cậu sẽ vẫn giữ tôi ở bên cạnh chứ?
Cậu hiểu ý tôi chứ?
Ý anh là…
Rem đã nói những lời tốt đẹp với anh.
Subaru, bình tĩnh lại đã nào.
Em không rõ anh đang cố muốn nói gì,
nhưng em thấy được là anh đang cố hết sức để nói, được chứ?
Vậy nên từ từ thôi, như một cậu bé ngoan.
"Như một cậu bé ngoan?" Nghe chẳng có tính khích lệ lắm.
Nhưng… được rồi.
Anh sẽ cố gắng nói rõ ràng như một người đàn ông!
Chuyện là…
Rem nói cô ấy yêu anh, giống như anh đã nói với em là anh yêu em…
À…
Subaru.
Sao?
Rem…
là ai?
Hả?
Hả?
Trông ngươi không được vui lắm, Rem.
Ngươi vẫn còn lo lắng à?
Thủ lĩnh Crusch…
Ferris, Wilhelm, và tất cả những người tình nguyện chiến đấu cùng ta
đều vô cùng xuất chúng.
Ricardo và nhóm Nanh Sắt cũng đang giúp ta.
Đội quân như thế không tthua đâu.
Dù như vậy, tôi vẫn lo lắng thì có phải ích kỷ quá không?
Natsuki Subaru nói đúng.
Ngươi trông xinh nhất khi cười.
Thật là…
Subara đúng là kẻ gây rắc rối mà.
Tôi chắc người cũng sẽ rất khác nếu người mỉm cười
vì người lúc nào cũng nghiêm nghị cả.
Tôi tin là người sẽ rất đáng yêu nếu người mỉm cười.
Ừ thì…
Ta không quen mỉm cười cho lắm.
Đến bây giờ ta vẫn hối hận về điều đó.
Kẻ thù tấn công!
Kẻ thù tấn công!
Cán hắn cho ta!
Thủ lĩnh Crusch!
Ước gì ngươi đừng làm vậy.
Ra lệnh cho chúng cán ta trong khi ta không làm gì cả?
Người tử tế chẳng ai làm vậy.
Sao ngươi dám tàn nhẫn như vậy với thuộc hạ của ta?
Rốt cuộc ngươi là ai?
Ta hiểu rồi.
Ngươi không biết ta là ai.
Nhưng ta biết ngươi là ai.
Ngươi là ứng viên cai trị tiếp theo của đất nước này.
Ngươi nói nhiều quá đấy.
Mau trả lời câu hỏi của ta!
Lần sau, ta sẽ giết ngươi!
Xấu tính quá đấy.
Nhưng chắc là người trị vì một đất nước thì không thể
không có chút kiêu ngạo.
Bản thân ta chẳng hiểu nổi cảm giác đó, nhưng…
Ta đã bảo sẽ không có cơ hội thứ hai!
- Trời ạ. - Hả?
Giờ thì nghe đây!
Ai dạy ngươi rằng được quyền vung kiếm vào người khác
trong khi họ đang vui vẻ nói chuyện hả?
Ta tin như vậy là vi phạm quyền tự do ngôn luận của ta!
Chỉ huy Crusch!
Ferris…
Ôi trời.
Ta cứ ăn mãi nhưng không bao giờ đủ.
Ta ăn, ta nuốt, ta nhai, ta cắn, ta ngấu nghiến, ta nhai, ta nghiền…
Chỉ muốn phàm ăn!
Ôi, cảm ơn về bữa tiệc này!
Hai ngươi là…
Tổng linh mục Tội lỗi Giáo phái Phù thủy, đại diện cho sự phàm ăn,
Lye Batenkaitos.
Tổng linh mục Tội lỗi Giáo phái Phù thủy, đại diện cho lòng tham,
Regulus Corneus.
Bọn ta đến vì nghe nói thú cưng của bọn ta đã bị giết,
và nhìn đống phần thưởng này đi!
Ta mong chúng thật ngon lành, mọng nước, vì chúng đã giết được
con quái thú nhởn nhơ hoành hành suốt 400 năm.
Nhưng thế này còn hơn cả mong đợi!
Hay! Tốt! Tuyệt! Đỉnh!
Được! Hoàn hảo! Quá tuyệt! Kỳ diệu!
Đã rất lâu rồi cơn đói của bọn ta mới được thỏa mãn!
Thư giãn đi. Ta không giống tên đó đâu.
Ta ghét đánh đấm lắm.
"Đói" với "khát" cái gì chứ?
Mấy thói đám mê quá tầm thường với ta.
Ngươi có nghe ta nói không đấy?
Chẳng phải ta vừa nói ta ghét đánh nhau sao?
Ngươi chỉ muốn nói vậy thôi sao,
Tín đồ Phù thủy?
Sớm thôi, một vị anh hùng sẽ xuất hiện giúp bọn ta tiêu diệt các ngươi.
Vị anh hùng mà ta yêu.
Anh hùng hả? Ta rất mong chờ đấy.
Còn ngươi là ai?
Hầu gái trưởng tại biệt thự của Margrave Roswaal L. Mathers…
và giờ là người chăm sóc cho người duy nhất ta yêu,
Natsuki Subaru yêu quý của ta, người sẽ trở thành vị anh hùng đó,
Rem!
Các ngươi nên sẵn sàng đi, Tổng linh mục Tội lỗi!
Ta hứa với các ngươi, anh hùng của ta sẽ sớm tới đây
đưa các ngươi ra trước công lý!
Đầy dũng khí!
Ta chắc chắn sẽ tận hưởng…
bữa tiệc này!
Cảm ơn về bữa tiệc này.
Thật kinh khủng!
Xảy ra chuyện gì ở đây vậy?
Rem đâu?
Rem đâu?
Giống hệt như trước đây!
Rem là ai?
Tôi làm gì có em gái.
Rem?
Như cái lần Cá Voi Trắng đã nuốt chửng Rem!
Nhưng mình biết ta đã đánh bại Cá Voi Trắng mà!
Vậy thì tại sao?
Rem! Cô đang ở đâu?
Nếu nghe thấy thì nói gì đi, Rem!
Rem!
Rem!
Không phải cô ấy.
Rem!
Rem!
Rem!
Rem!
Rem!
Rem!
Rem…
Cô đi đâu rồi, Rem?
Hả?
Rem!
Thôi nào, Rem! Tỉnh dậy đi! Là tôi đây!
Này, Rem?
Rem à!
Cậu biết cô gái này à?
Vâng! Cô ấy là Rem!
Cô ấy còn sống, phải không? Sao cô ấy không tỉnh dậy?
Rất tiếc là không cứu được cô ấy.
Tôi không thể làm gì…
Tại sao? Vậy mà tự nhận mình là thầy thuốc sao?
Là thầy thuốc thì hãy cứu cô ấy đi!
Lập tức dùng phép thuật đánh thức cô ấy đi!
Đi mà!
Xin anh đấy.
Đi mà.
Nếu giờ mình dùng Trở về từ Cõi chết…
mình sẽ phải tái đấu với Petelgeuse.
Nhưng mình không quan tâm.
Dù phải đấu với hắn bao nhiêu lần,
phải đánh bại hắn bao nhiêu lần,
để cứu cả Emilia và Rem, mình sẽ chấp nhận hết.
Mình sẽ không để ai phải chết!
Nếu cứu được cả hai,
No comments yet. Be the first to leave one.