Bank Robbers: The Last Great Heist

Bank Robbers: The Last Great Heist

Los Ladrones: la verdadera historia del robo del siglo

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

Bank Robbers The Last Great Heist 2022 1080p WEBRip x264 AAC5 1-[YTS MX]vie
د لخوا تبصره robot
Sub chuẩn của NETFLIX

تګونه

webrip
web
x264
BRip
1080
TS
YTS
په خپور شو: 2022-11-16
ډاونلوډونه: 43
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

Sync by robot

NETFLIX GIỚI THIỆU

‎PHIM TÀI LIỆU NETFLIX

‎Đạo đức

‎được đánh giá theo tiêu chuẩn của xã hội.

‎Lương tâm

‎là tính tự giác của con người.

‎Mỗi người, ‎tùy vào nơi và thời điểm họ sinh ra,

‎sẽ tạo một ranh giới ‎để phân biệt cái tốt và cái xấu.

‎Và điều điên rồ nhất ‎là khi bạn tiến đến gần ranh giới đó.

‎Và đó là lý do anh cướp ngân hàng?

‎Sao anh làm thế?

‎Sao tôi lại cướp ngân hàng? Đó là câu hỏi

‎tôi đã tự chất vấn nhiều lần. ‎Tôi nghĩ câu trả lời hợp lý nhất là

‎tầm quan trọng của cái chết.

‎Một lúc nào đó trong lịch sử nhân loại,

‎con người nhận ra cuộc sống rất ngắn ngủi

‎vì đột nhiên chúng ta ra đi ‎mà không để lại gì cả.

‎Vì vậy, tôi tin rằng ‎ý nghĩa của cái chết có thể có hai dạng:

‎là các con của chúng ta

‎hoặc là nghệ thuật.

‎Đó là những thứ vượt qua cái chết, ‎sách bạn viết, tranh bạn vẽ,

‎kim tự tháp,

‎một vụ trộm đỉnh cao.

‎Tôi tin rằng ở khía cạnh này ‎ý nghĩa của cái chết,

‎nhận ra sự hữu hạn của cuộc sống ‎là một lý do khác dẫn tôi đến điều này.

‎Và giờ là tin tức.

‎Bốn tên tội phạm có vũ trang ‎tiến vào ngân hàng để cướp tiền.

‎San Isidro đang rất căng thẳng ‎vì vụ bắt giữ con tin.

‎Đặc nhiệm đã can thiệp và bao vây khu vực. ‎Đây là truyền hình trực tiếp.

‎Lực lượng đặc nhiệm nổi tiếng ‎không biết két sắt ở tầng hầm à?

‎Để tôi nói tiếp.

‎Tất cả các con tin đã được thả, ‎chưa tên cướp nào bị bắt.

‎Chúng đã phá 143 két sắt.

‎Chín mươi lăm triệu đô la.

‎Có lẽ chúng rất thông minh ‎nhưng sớm muộn gì,

‎chúng sẽ phải nghĩ câu chuyện hay ho ‎để kể cho bạn tù của chúng.

‎Vụ cướp ngoạn mục nhất ‎trong lịch sử tội phạm Argentina.

‎Một số người gọi đó là "vụ cướp thế kỷ".

‎Một cảnh sát khi vào trong đã bảo tôi: ‎"Chúng đã biến mất tài tình".

‎PHỎNG VẤN FERNANDO

‎- Được rồi. ‎- Nói lại? Anh muốn tôi nói gì.

‎FERNANDO ARAUJO ‎NGHỆ SĨ

‎Năm 2003. Phải, đó là năm 2003, ‎tôi là người hạnh phúc nhất trên đời.

‎Nếu anh đã khảo sát tất cả, ‎tôi sẽ là người hạnh phúc nhất.

‎Tôi đã tìm ra

‎mục đích cuộc đời.

‎Đột nhiên, tôi muốn làm nghệ thuật.

‎Để làm được điều này, ‎tôi chỉ cần phòng sáng tác 50 mét vuông.

‎Một nơi được thiết kế ‎để kích thích các giác quan của tôi.

‎Lúc đó,

‎nghệ thuật thị giác,

‎võ thuật,

‎nghệ thuật cần sa…

‎Tôi viết sách về lợi ích của cần sa ‎và trồng nó trong nhà.

‎Đó là cả một năm ‎toàn thử nghiệm và các thứ điên rồ.

‎Tôi ở trong trạng thái ‎mà tôi không biết là ngày hay đêm.

‎Tôi vẽ tranh, ‎viết sách về trồng cần sa trong nhà.

‎Kiểm soát nó.

‎Tôi đã tìm ra mục đích ‎và tôi thích điều đó.

‎Điều tôi đã không hình dung ‎là sau khi trồng những cây này trong nhà,

‎tôi đã nhận ra một điều khá quan trọng.

‎Và…

‎tôi quyết định cướp ngân hàng.

‎Khi đó tôi chưa biết cách,

‎nhưng có một điều chắc chắn.

‎Vụ cướp phải có chút nghệ thuật.

‎Và ý tưởng đó bắt đầu nảy sinh trong tôi

‎đến mức kiểu: "Mặc kệ việc vẽ tranh".

‎Từ đó, điều duy nhất tôi làm 24/7 ‎là nghĩ cách cướp một ngân hàng.

‎Tên tôi là Luis Mario Vitette Sellanes.

‎Tôi là người Uruguay. Tôi 65 tuổi.

‎Tôi sinh ra ở nơi có các thói quen tốt,

‎với tình hình kinh tế rất tốt.

‎Tôi tự nhận là tên trộm.

‎Và tên trộm là gì?

‎Tên trộm biết một chút về trang sức,

‎một chút về ổ khóa, ‎một chút về nghệ thuật,

‎một chút về mọi thứ.

‎Mặc dù lần đầu phạm tội của tôi ‎không liên quan đến trộm cướp,

‎tôi đã thật sự biết về nhà tù.

‎Và bất cứ ai đã vào tù, ‎họ sẽ trở thành người khác khi ra tù.

‎Và bạn học đủ thứ tội ác. ‎Và bạn sẽ trở thành tội phạm.

‎Rufi!

‎Rufián!

‎Charlotte!

‎Một hôm tôi đi du lịch ít ngày, ‎tôi nói: "Tôi sẽ không quay lại nữa".

‎Tôi đã đến Cộng hòa Argentina.

‎Cựu tù ra nước ngoài để làm gì?

‎Hắn kết nối với giới tội phạm.

‎LUIS MARIO VITETTE ‎NAM DIỄN VIÊN CHÍNH

‎Có lẽ một lúc nào đó, tất cả chúng ta ‎đều nghĩ đến việc cướp ngân hàng.

‎Chúng ta xem phim, ‎ý tưởng này bắt đầu nhen nhóm.

‎Tôi đã phải chia sẻ với ai đó.

‎Đó là bác sĩ tâm lý của tôi.

‎Tôi nhớ điều đầu tiên tôi nói với Jorge: ‎"Tôi sẽ cướp ngân hàng".

‎"Tại sao là ngân hàng?"

‎Không phải ngân hàng thì sẽ là sòng bạc. ‎Đến một sòng bạc…

‎Tôi không chống chủ nghĩa tư bản.

‎Tôi nghĩ ‎đó là hệ thống tuyệt vời, hiệu quả.

‎Tôi chỉ muốn một phần của nó.

‎Tôi sẽ không lập ngân hàng.

‎Tôi sẽ cướp nó, như Brecht nói.

‎Lúc đó, anh ấy nghĩ ‎đó là một phần của ảo tưởng cần sa,

‎mọi ý tưởng đó anh ấy đã nghe từ tôi.

‎Anh ấy nói: ‎"Được rồi, ổn cả. Hãy để nó ở đó".

‎Đầu tiên, tôi bắt đầu tìm một ngân hàng.

‎Tôi sống ở Acassuso, ‎nơi tôi sinh ra và lớn lên.

‎Có một ngân hàng ‎ở góc phố Libertador và Perú,

‎tôi nghĩ: "Chính ngân hàng này".

‎Ngân hàng Río chi nhánh Acassuso.

‎Tên tôi là Rubén de la Torre. ‎Họ gọi tôi là Beto.

‎Tôi sinh ra ở khu Constitución, ‎học trường Công giáo.

‎Tôi học ở đó đến năm 12 tuổi, giúp các ‎linh mục trong các thánh lễ và mọi thứ

‎nhưng khi rời nhà thờ, ‎tôi sẽ ra ngoài nghịch ngợm với bạn bè

‎vì họ rất giống tôi.

‎Tất cả bắt đầu như một cuộc phiêu lưu.

‎Sau đó, nó trở thành thói quen ‎và cứ thế đến khi chúng tôi trộm ô tô.

‎Rồi tôi bị tóm, ngồi tù ở Devoto, ‎bị giam chung với vài người tệ nhất,

‎họ đã trộm súng ‎và tấn công theo kiểu biệt kích.

‎Có thể nói tôi đã nhập hội cùng họ.

‎Trộm cắp và tội phạm trở thành thói xấu.

‎Kiểu như

‎lấp đầy khoảng trống, tôi không biết. ‎Nhưng đó là thứ tôi thiếu.

‎BETO DE LA TORRE ‎KẺ ĐẦU GẤU

‎Ngân hàng có thể bị cướp ‎trong hoặc ngoài giờ giao dịch.

‎BỘ TƯ PHÁP MỸ ‎FBI

‎BỌN CƯỚP NGÂN HÀNG

‎Trong giờ giao dịch, bạn đi vào,

‎có súng…

‎Giờ hai tay lên và để sau đầu.

‎…và cố đến kho tiền.

‎- Ngay! ‎- Một điều không thể.

‎Các nhân viên, ‎lực lượng an ninh có một cái nút.

‎Và chỉ sau vài phút,

‎bạn đã bị bao vây ‎và thậm chí không thể lấy tiền.

‎Dùng súng không phải cách của tôi,

‎tôi cần dùng kiểu sáng tạo, phi bạo lực.

‎Nên rõ ràng là ‎tôi đã chọn ngoài giờ giao dịch.

‎Ngoài giờ giao dịch, ‎cách chúng tôi làm là tạo một cái lỗ.

‎Và đây là ý tưởng của tôi.

‎Khi bạn nghĩ đến điều này, ‎bạn không thể gọi bạn bè kiểu:

‎"Muốn làm việc này?" ‎Ý tôi là đừng như thế.

‎Bạn phải tìm đúng người.

‎Phương châm là: ‎đầu óc sẽ hiệu quả hơn súng đạn.

‎Sebastián García Bolster.

‎Tôi là Sebastián García Bolster.

‎Tôi không biết tại sao

‎nhưng họ gọi tôi là "Kỹ sư".

‎SEBASTIÁN GARCÍA BOLSTER ‎KỸ SƯ

‎Tôi đã sống cả đời ở Martínez, ‎một gia đình trung lưu điển hình.

‎Khi thấy một thiết bị, tôi sẽ nghĩ cách

‎để nó cho tôi kết quả tốt hơn, ‎nhiều năng lượng hơn, khỏe hơn.

‎Học xong trung học, chuyên về điện tử, ‎tôi học để làm kỹ sư. Tôi bỏ giữa chừng.

‎Tôi mở một tiệm sửa chữa xe máy.

‎Từ tiệm sửa chữa, tôi đã thay đổi nó ‎cho đến khi nó trở thành

‎đại lý độc quyền sửa mô tô nước Jet Ski.

‎Fernando và tôi ‎cùng học trường Công nghệ San Isidro.

‎Anh ấy hơn tôi một tuổi.

‎Chúng tôi trở thành bạn, ‎đi du lịch cùng nhau.

‎Fernando đề nghị tôi làm việc này.

‎Tôi không ăn trộm. Chưa từng.

‎Nhưng cướp ngân hàng thì không sao.

‎Trả tôi tiền tiết kiệm! ‎Tôi đã làm việc cả đời.

‎Gia đình tôi luôn khổ sở vì ngân hàng.

‎Ăn trộm là xấu xa

‎nhưng trộm của nhà băng hại dân ‎thì không quá xấu xa.

‎Anh ấy nói với tôi về điều đó, ‎tôi không nói: "Không, anh…"

‎Được rồi, bất cứ thứ gì anh cần, ‎về kỹ thuật hay máy móc,

‎tôi có thể giúp anh.

‎Với điều kiện tôi không mạo hiểm.

‎Nếu nó không hoàn hảo,

‎tôi sẽ không tham gia.

‎Tôi định thuê nhà cách đó bốn dãy nhà,

‎làm một đường hầm đến tầng hầm ngân hàng,

‎vì kho tiền ở dưới đó.

‎Nhưng việc đó không dễ. ‎Nhỡ đường hầm sập lên người tôi?

‎Vì…

‎Thôi nào. Nói thật nhé.

‎Tôi chưa từng đào hố ‎ngoài việc trồng cần sa.

‎Cùng lúc đó, tôi nhận ra

‎khi có người vào trong, ‎cảm biến chuyển động sẽ phát hiện.

‎Tôi dành nhiều tháng ở đó ‎để tìm hiểu cách chúng hoạt động.

‎Tôi thiết kế vài bộ đồ ‎để lừa các cảm biến.

‎Nó hiệu quả.

‎Ngài Sâu Bướm ra đời theo cách đó.

‎Nhưng đi qua hệ thống cảm biến chuyển động ‎không quan trọng. Cái hầm mới quan trọng.

‎Sự điên rồ này, ‎điều tôi chắc chắn sẽ giải quyết,

‎khá phức tạp. Nên tôi suy sụp.

‎Có lúc tôi nói tôi không thể làm được.

‎Không thể làm được.

‎Tôi bị choáng ngợp.

‎Tôi đã đầu tư rất nhiều thời gian, ‎kiến thức và tiền bạc để mua đồ.

‎Nhưng việc này vẫn không thành công.

‎Tôi không tìm ra cách.

‎Thế rồi tôi lại hy vọng. ‎Tôi nghĩ ra một ý tưởng mới.

‎Tự nhiên, lúc ba giờ sáng, ‎tôi đi tìm cà phê Internet để lên mạng

‎và xem ai đó đã có ý tưởng này hay không.

‎Nó táo bạo hơn nhiều.

‎Tham vọng hơn nhiều.

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left