لومړۍ 200 کرښې.
VIETMDIAF KODI giới thiệu bộ phim QUÁI VẬT SÔNG MÊ-KÔNG - THE LAKE (2022)
Người đưa thư Han nói với Meng hôm nay rằng anh ấy đã nhìn thấy một con cá khổng lồ trong hồ.
Mấy người trong làng cũng nhìn thấy nữa!
Nó nổi lên và kéo con chó xuống nước!
Nghĩ tới thôi cũng nổi da gà rồi!
Đáng sợ thể! Tui cũng sợ!
Này, đừng có lộn xộn! - Đây là sự thật!
Hãy suy nghĩ bằng cái đầu đi. Đừng tin lời người ta nói.
Tào lao không à.
Này...
Rảnh thì ngủ đi.
- Nằm xuống. - Ông không tin tui phải không?
Vào nhà đi đã!
Ông không bao giờ tin tưởng tui!
Nghe chuyện của bà riết mệt gần chết.
Đi đây!
- Đi đâu? Đi bắt ếch.
Lát về.
Ghê quá trời ơi.
Hế lô mấy đứa.
Hôm nay trời mưa. Hãy thông minh lên.
Này!
Sao mày lại ở đây?
Rồi rồi rồi.
Lại đây, đừng nhúc nhích.
Vô chung với bạn bè mày đi.
Sao mày lại ra đây được thế?
Được rồi đó!
Nhìn xem tao bắt được con to chưa này!
Sao tụi nó to dữ vậy ta?
Tao cũng bắt được một con rất bự
Qua đây, chỗ này nhiều lắm! Nhanh đi!
Bình tĩnh. Để tao kiểm tra.
THÁNG 8, 2017 6:50 SÁNG
Những câu chuyện...
truyền thuyết...
niềm tin...
truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác
và thường kể... về thiện và ác...
về ánh sáng.
và bóng tối.
Thường là những gì mọi người tôn thờ ...
và điều mà con người sợ hãi nhất.
Nhưng truyền thuyết về Bueng Kan...
đã được tranh luận trong hàng trăm năm ..
về việc nó có tồn tại hay không.
Con người đã sống trong sợ hãi... hàng thiên niên kỷ.
Chúng ta sợ mọi thứ khác với chúng ta.
Bởi vì... chúng ta sợ những điều chưa biết.
Một người mà chúng ta không biết nguồn gốc.
Chúng ta viện cớ để giết thứ khác để bảo vệ đồng loại của mình.
Và để bảo vệ chính chúng ta.
Không nhận ra rằng những điều chưa biết...
có thể là một phần của chính chúng ta.
Và chúng ta... có thể là...
một trong số chúng.
Chỉ có một người sống sót.
Nhưng anh ta vẫn chưa tỉnh.
Hướng này, thưa thanh tra.
Các thi thể ở đằng kia.
Bao nhiêu?
Hai, thưa sếp.
Một cái khác ở đằng kia.
Không thể nhận ra các thi thể này là ai nữa.
Tôi tự hỏi...
Tại sao cái lưới này lại ở đây?
Cái này là cái gì?
Tôi nghĩ nó là...
cái gì đó mềm như slime.
Nó đến từ hướng này.
Chất nhờn này là gì?
Cái gì ở trong cái lưới?
Tôi cũng không biết, sếp.
Và nó đã đi đâu?
May!
May.
Dậy đi.
Đã đến giờ ăn sáng rồi!
Thức dậy!
- Chị sẽ đợi ở tầng dưới. Theo chị. - Dạ rồi.
Bố đâu rồi?
Bố có ăn sáng không?
Em không biết.
Anh Keng đâu?
Anh ấy đang ngủ
Cái gì? Vẫn chưa tỉnh à?
Gọi anh dậy.
Trễ quá rồi.
Nhanh lên.
Dạ.
Anh Keng!
Anh Keng!
Anh Keng, dậy đi!
Anh Keng!
Được rồi.
Em không tìm thấy bố.
Gì?
Bố không ở trên bến tàu sao?
Không có!
Được rồi, anh xuống liền.
Chào.
Anh lại say rồi.
Đúng là thông minh.
Chỉ là em thấy anh ngày nào cũng xỉn hết.
Vậy à?
Kể từ khi chị Lin trở về từ Bangkok, chị ấy đã thay đổi.
- Thì sao? - Chị ấy trở nên khó chịu và gắt gỏng.
Ngừng mua đồ cho em.
Chú!
Chú có nhìn thấy bố của con không?
Không thấy.
Đi nào!
Chú! Chú Sak!
Chú thấy bố con không?
Không thấy. Chắc là câu cá ở chỗ quen rồi.
Dì.
Đi đi.
Dì có chắc là không thấy bố con không?
Tao làm từ nãy tới giờ có thấy bố mày đâu.
Anh Keng!
Anh Keng!
Kể từ khi tôi bắt đầu học Thạc sĩ...
Hè nào tôi cũng đến đây.
Trong những năm gần đây...
thời tiết ở đây đã thay đổi rất nhiều.
Nhiệt độ bất thường...
những cơn bão lạ,
Những con vật dường như phát điên... chúng thậm chí còn tấn công con người.
Tất cả điều này rất lạ.
Vậy anh nghĩ... là do địa lý hay khí hậu gây ra?
Đó là lý do tại sao chúng ta ở đây để nghiên cứu.
Các nhà nghiên cứu làm việc trong dự án này đang đi nghỉ.
Cô ở đây để giúp tôi... bắt đầu phân tích dữ liệu.
Cái này là cái gì? Em lấy nó ở đâu?
Trả nó lại chỗ cũ đi.
Không!
Em muốn thấy nó nở.
Em điên à?
Nó to như vậy và chúng ta cũng không biết nó là gì.
- Trả nó lại. - Không.
Hế.
Cứ để nó giữ đi.
Đúng rồi! Em muốn biết nó sẽ nở ra cái gì.
Không phải chuyện của em! Để nó lại chỗ cũ liền!
Không!
- Được rồi, chị sẽ quăng nó đi. - Không!
May, đừng có cứng đầu!
Em muốn giữ nó!
May.
Nè!
Bố đâu rồi?
Em không biết. Em không tìm thấy bố.
Không phải tối qua bố nhậu với em sao?
Sao chị cằn nhằn nhiều vậy? Chị có phải là mẹ của em đâu?
Em định khi nào thì bỏ nhậu đây?
Coi có chán đời không!
May!
Em không nhìn thấy May sao?
May!
May!
May!
May!
May!
May!
May!
May!
May!
May!
May!
May!
Keng.
Lên bờ nhanh! Keng!
Keng!
Keng! Tới đây!
Anh xong chưa?
Đi được chưa?
Này nhìn này!
Dễ thương không?
Cô không sợ nó sao?
Đâu có.
Nó cắn tôi.
Không sao đâu.
Tôi nghĩ có gì đó ở ngoài kia.
Nó là gì vậy?
Đi thôi.
Nhanh lên.
Keng! Em ổn không? Có chuyện gì thế?
Cứu!
Cứu!
Làm ơn dừng lại! Dừng lại!
Cứu với!
Keng, nhanh lên.
Chờ ở đó một lát.
- Cứu! - Có chuyện gì vậy?
Nhanh đi. Chị sẽ đưa mày tới bệnh viện! - Lên xe đi!
Làm ơn nhanh lên! Nhanh lên
Em trai tôi bị thương. Giúp với!
Giúp với, tôi cầu xin mọi người!
Cố lên!
Cố lên!
No comments yet. Be the first to leave one.