لومړۍ 200 کرښې.
PHẦN MỞ ĐẦU NGÀY XỬA NGÀY XƯA
THỨ SÁU, MÙNG TÁM THÁNG TÁM NĂM 1969
Chà, nhìn ngon quá.
- Cảm ơn. - Mời thưởng thức.
Sau cuộc họp ăn trưa của Musso & Frank, Marvin đã cho Rick cơ hội việc làm
trong ngành công nghiệp điện ảnh Ý.
Rick Dalton, Marvin Schwarz đây. Chờ chút.
Một ly Hennessy X.O đá.
Vâng, ông Schwarz.
Hai từ thôi.
Nebraska Jim , Sergio Corbucci.
Nebraska gì cơ?
Sergio nào?
- Sergio Corbucci . - Và đó là ai mới được chứ?
Đạo diễn giỏi thứ hai
của dòng phim Cao bồi Ý trên toàn thế giới.
Ông ấy đang làm một phim Viễn Tây mới. Nó tên là Nebraska Jim .
Và nhờ tôi, ông ấy đang cân nhắc cậu đấy.
Trước hết điều đầu tiên.
Rick không hiểu phim Cao bồi Ý. Anh ấy không thích chúng.
Nhưng anh ấy muốn tiếp tục đóng vai chính trong phim, và anh ấy muốn kiếm tiền.
Nên Marvin sắp xếp để anh ấy gặp Corbucci cho Nebraska Jim .
Nên, anh ấy đến Rome,
và Sergio cùng vợ ông ấy Nori gặp anh ấy và Marvin,
ở nhà hàng yêu thích của Sergio, ở Rome.
Họ nói chuyện, và Rick thích kịch bản. Anh ấy kết nhân vật Nebraska Jim.
Nên ông ấy nói chuyện với anh ấy về vai diễn và mọi thứ.
Họ đang cố tìm hiểu nhau đôi chút, nhưng Rick đã phạm sai lầm lớn.
Anh ta nghĩ Sergio Corbucci là Sergio Leone
vì Marvin bảo họ xem Fistful of Dollars ,
để anh ấy hiểu rõ hơn về phim Cao bồi Ý.
Rồi anh ấy nghe "Sergio", nên anh ấy nghĩ đó là cùng một người.
Anh ấy ngồi đó với Corbucci và Nori, và nói,
"Anh biết đấy, tôi phải nói với anh. Tôi không thể tin nổi diễn xuất
mà anh khơi gợi được từ Clint Eastwood".
"Đó là màn diễn xuất tốt nhất đời anh ấy".
"Không tin nổi một đạo diễn khiến anh ấy được thế".
"Anh đã chỉ đạo anh ấy rất tốt. Tôi nghĩ điều đó thật tuyệt vời".
Và rồi cả Sergio và Nori đều nhận ra anh ta nghĩ mình là Leone.
Ông ấy nói, "Tôi không đạo diễn bộ phim đó".
"Bạn tôi, Sergio Leone đạo diễn phim đó
nhưng tôi nhất định sẽ nói với anh ấy là anh thích nó".
Marvin hoàn toàn bẽ mặt.
Anh ấy nói, "Sao lại cho tôi xem bộ phim đó?"
"Tôi cho anh xem nó, để anh hiểu hơn về thể loại".
Anh ấy nói, "Tôi còn không biết nó nghĩa là gì! Thể loại nghĩa là gì?"
"Tôi chẳng hiểu nó nghĩa là gì".
"Tôi nghĩ anh đang cho tôi xem một phim do Sergio đạo diễn,
và tôi tưởng gã này chính là Sergio đó. Đây đâu phải lỗi tôi".
Nori giải thoát cho họ, "Này, Marvin. Không sao đâu, anh biết đấy,
anh ấy không biết tiếng Ý… Mấy gã Sergio này, hơi dễ lẫn lộn".
"Anh ấy không hiểu. Ổn mà".
Và Sergio nói, "Marvin, không sao. Tôi gần như không biết anh ta là ai".
"Anh ấy còn chẳng biết tôi là ai".
Nhưng Rick lại nói hớ lần nữa.
Họ hỏi anh ấy, "Anh xem phim Cao bồi Ý nào chưa?"
Và anh ấy nói đã xem một phim rất dở trên máy bay.
Và họ hỏi, "Phim dở ẹc đó là gì?"
Anh ấy nói, "Một bộ phim tệ hại với Burt Reynolds,
trong đó anh ấy đội tóc giả trông như Natalie Wood".
"Tôi nghĩ nó tên là Navajo Joe ".
Và anh ta cứ nói tiếp.
Sergio ngăn tất cả lại, để họ không tiết lộ đó là phim của anh ấy,
và rồi ông ấy nói, "Tôi đạo diễn phim đó đấy".
Sau khi Rick thực sự đã gọi nó là thứ rác rưởi.
Rồi Sergio lại cứu nguy anh ta lần nữa.
"Anh xem bản tiếng Anh chưa?" "Rồi". "Tôi ghét bản tiếng Anh!"
"Bản tiếng Anh chán ốm. Tôi đồng ý với anh".
Nhưng rồi đến một lúc,
anh ấy bảo Nori và Marvin rời đi, còn Sergio nói với Rick và nói,
"Nghe này".
"Anh không tôn trọng tôi. Anh không tôn trọng phim Ý".
"Gọi phim của tôi là rác. Sao tôi phải làm việc với anh?"
"Tôi nghĩ anh thú vị và là một gã khốn ngạo mạn,
và Nebraska Jim là một gã khốn ngạo mạn, nên tôi thích thế".
"Tôi thích anh trong chương trình TV, nhưng sao tôi phải làm việc với anh
nếu anh nghĩ bọn tôi là rác?"
Rick nói, "Sergio, tôi không hiểu phim Cao bồi Ý".
"Tôi chấp nhận điều đó. Từ bé tôi đã xem Hoot Gibson và Lash LaRue".
"Tôi không hiểu thứ Mario Banananano này. Tôi không hiểu thứ đó".
"Tôi không hiểu toàn bộ về Ý,
nhưng tôi không biết về phim ảnh. Anh biết về phim ảnh".
"Tôi không hiểu thì có sao?"
"Tôi thích Nebraska Jim hay không thì ảnh hưởng gì?"
"Tôi giỏi về Viễn Tây. Giỏi đóng cao bồi".
"Đội mũ lên đầu tôi, mặc cho tôi bộ đồ ngầu đét,
đặt tôi lên ngựa, anh sẽ thích những gì tôi làm".
"Tôi hiểu hay thích chúng hay không chả quan trọng".
"Quan trọng là anh thích chúng không. Tôi giỏi về Viễn Tây".
"Tôi giỏi đóng cao bồi".
"Tôi sẽ cho anh một Nebraska Jim hay. Anh sẽ hài lòng với Nebraska Jim của tôi".
Và điều đó thuyết phục Corbucci thuê anh ta.
Nhưng đây là phim đầu của anh ấy,
nên anh ấy không quen với cách quay của người Ý.
Anh ấy không quen với kiểu bắn súng Tháp Babel,
nơi cảnh sát trưởng xấu là người Đức,
cô gái là người Do Thái,
kẻ xấu kia là người Tây Ban Nha, còn lại là người Ý.
Vậy là anh Tây Ban Nha nói thoại của mình,
anh người Đức nói thoại của mình, cô người Do Thái nói thoại của mình,
và bạn biết khi cô ấy ngừng nói, đến bạn.
Nên anh ấy không hiểu. Anh ấy nghĩ điều đó thật điên.
"Chà! Cứ tưởng truyền hình đã tệ. Cái này thật kinh khủng!"
Việc không đồng bộ hóa, mỗi người nói ngôn ngữ riêng,
thật nực cười với anh ấy.
Anh ấy không tin nổi điều kiện căng thẳng này.
Họ ở trong xe moóc giữa nơi hoang vu.
Nếu phải làm nổ mọi thứ, họ sẽ dùng thuốc nổ thật.
Chà!
Nên anh ấy gặp vấn đề trong quá trình làm phim
và thỉnh thoảng anh ấy lại nổi cáu.
Anh ấy thích Sergio,
nhưng anh ấy thể hiện ý nghĩ rằng chuyện này dưới tầm anh ấy.
Rồi anh ấy đi, và anh ấy đóng thêm bốn bộ phim Ý nữa,
bao gồm Operation Dyn-o-mite!
Nói thật, anh ấy đã hợp tác với các đạo diễn giỏi.
Antonio Margheriti giải trí,
Calvin Jackson Padget,
Và một trong số đạo diễn phim Cao bồi Tây Ban Nha giỏi nhất nước,
Joaquín Romero Marchent.
Nhưng trong quá trình làm những phim đó,
anh ấy nhận ra Corbucci là một đạo diễn đẳng cấp.
Nên khi ông ấy kết thúc kỳ nghỉ ở Ý của mình,
Corbucci đã sẵn sàng quay The Specialist ,
và Rick thực sự muốn đóng vai Hud.
Anh ấy đi ăn tối với Sergio,
và Sergio cảm động trước thái độ khiêm tốn mới của Rick.
Ông ấy thích Rick, và thích những gì Rick làm trong phim.
Nhưng Rick nổi quá nhiều cơn thịnh nộ,
và rất khó để một đạo diễn quên đi.
Bạn có thể tha thứ,
nhưng thật khó để quên một diễn viên khi họ thường xuyên nổi giận.
Một cơn giận dữ nơi họ đặt mình lên trên bộ phim họ đang quay.
Và vì thế ông ấy cân nhắc Rick cho The Specialist .
Nhưng cuối cùng, ông ấy chọn Johnny Hallyday.
Cho bạn, các bạn trẻ!
Hồ sơ, vấn đề, chủ đề của các bạn.
Dẫn chương trình là Renzo Arbore và Anna Maria Fusco.
- Khỏe chứ? - Ổn cả.
Tôi không hỏi anh. Tôi đang hỏi khán giả.
Hôm nay, như thường lệ, đúng 5:10 chiều, chúng tôi bắt đầu chương trình âm nhạc.
Đĩa hát đầu tiên của Ohio Express, ban nhạc "Yummy Yummy Yummy",
cũng nổi tiếng ở Ý, The Ohio Express.
CHÚA ĐÃ THA THỨ… TÔI THÌ KHÔNG!
A FISTFUL OF DOLLARS
PHIM CỦA SERGIO LEONE
FOR A FEW DOLLARS MORE
A FEW DOLLARS FOR DJANGO
FOR A FEW EXTRA DOLLARS
A PISTOL FOR RINGO
RINGO, THE MARK OF VENGEANCE
THE GOOD, THE BAD, AND THE UGLY
SHARP-SHOOTING TWIN SISTERS
WHO KILLED JOHNNY R.?
THE TOUGH ONE
ROME
CHƯƠNG MỘT SERGIO KIA
Sau khi làm phim Inglorious Bastards ,
tôi đã có ý định muốn viết
sách về Sergio Corbucci.
Tôi định gọi nó là Sergio Kia hay đại loại thế.
Và vì thế, khi xem những phim này và phân tích chúng,
là khi tôi bắt đầu nghĩ ra giả thuyết của mình
rằng mọi thứ là về Chủ nghĩa Phát xít,
và đó là khía cạnh tiềm ẩn của các bộ phim.
Và sau đó phân tích các nguyên mẫu,
và xem cách họ được chuyển từ phim này sang phim khác.
- Anh bầu ai? - Tôi bỏ phiếu chống Diaz.
Bắt hắn dựa vào tường.
Bố ơi!
Cả đội, nạp đạn!
Nhắm!
Bắn!
Một trong những điều tôi nghĩ là nền tảng với tác phẩm của ông ấy
là ý tưởng rằng Corbucci, khi còn nhỏ,
lớn lên ở Ý bị thống trị bởi phe Phát xít.
Ông ấy lớn lên trong thời Phát xít Ý Thế chiến Hai.
Bố ông ấy là một gã Phát xít mặc đồng phục.
Bố ông ấy không theo phe Phát xít. Rõ ràng là, khi về nhà,
ông ấy cởi đồng phục ra và ném nó vào góc,
nhưng ông ấy bị bắt làm Phát xít. Ông ấy phải mặc đồng phục.
Không chỉ vậy, khi Sergio còn là một cậu bé,
ông ấy là thành viên của dàn Đồng ca Nam Phát xít
mà Mussolini thành lập.
Và thật sự đã có một khoảnh khắc
mà Sergio gần như đã gặp Hitler.
Hitler ghé Rome để thăm Mussolini,
và vậy nên khi Hitler đến, họ đã xem dàn Đồng ca Nam Phát xít.
Họ hát cho ông ta nghe.
Và rõ ràng là,
nơi Corbucci ngồi trong dàn hợp xướng.
Ông ấy cách cả Hitler lẫn Mussolini cỡ 1,5 mét,
bạn biết đấy, bắt tay và ôm nhau.
Và Hitler nhìn và nói, "Các cậu bé đang làm rất tốt".
"Rất đáng yêu. Tinh hoa của giới trẻ Ý".
Tôi tin rằng ngay khi Sergio Corbucci bắt tay vào
làm những phim Viễn Tây mà ta biết đến,
tôi nghĩ ông ấy đã có chủ đề, và tôi nghĩ mọi phim trong số đó,
trong những phim Viễn Tây, ăn khớp với chủ đề này, bạn biết đấy,
Tôi nghĩ tất cả đều là hiệp ước của ông ấy về chủ nghĩa Phát xít,
No comments yet. Be the first to leave one.