لومړۍ 200 کرښې.
Tôi có một thông báo phải nói và cảm thấy rất khổ tâm.
Rằng tôi không thể tiếp tục lớp dạy lịch sử này.
Nhưng như có lẽ các em đã biết...
nó nằm ngoài ý muốn của riêng tôi.
Tuy nhiên, việc nghiên cứu lịch sử có thể bị đình chỉ hoặc tiếp tục bất cứ lúc nào.
Bởi vì...
mặc dù theo thời gian, tất cả mọi người đều phải chết,
nhưng những người khác sẽ làm cho lịch sử sống lại.
Và mỗi người có thể chọn một vai trò của mình trong lịch sử.
Và chúng ta đã buộc phải lựa chọn.
Khi cuộc chiến giữa các tiểu bang tuyên bố rằng chúng ta ở phía bên này hoặc ở phía bên kia.
Liên bang miền Bắc hoặc Liên minh miền Nam.
Các em đang độ tuổi hai mươi.
Các em sẽ phải chọn nhiều lần,
giữa công bằng và bất công, sự thật và dối trá.
Và lúc nào câu trả lời cũng chỉ có thể được tìm thấy
ở bên trong các em.
Và nếu chút kiến thức nhỏ nhoi này có thể giúp các em trong tương lai,
nhờ đó tôi thực sự cũng có được chút vinh dự. Về vai trò của tôi trong lịch sử...
rằng tôi không đến nỗi vô dụng.
Lớp học kết thúc. Cảm ơn các em.
Giáo sư Fletcher thân mến. Cô Wilkins và tôi mong anh sớm trở lại.
Tôi hy vọng ông không phải thất vọng.
Cứ lên đường, Fletcher. Rồi đây anh sẽ phục hồi sức khỏe.
Ngày mai khi đã ở cách xa khí hậu khủng khiếp này. Rồi anh sẽ cảm thấy khác hẳn.
Tôi cảm thấy chắc chắn buồng phổi của anh sẽ cải thiện ngay sau khi anh đặt chân tới...
Texas. Và anh sẽ quay trở lại đây, Boston, với sự bình phục hoàn toàn.
Vâng thưa ngài, không có gì nghi ngờ.
Anh nói như thể anh không quan tâm.
Và tôi phải nói rằng, với sự thông minh của anh,
anh sẽ còn tiến xa, tiến xa hơn anh tưởng.
Nhưng tôi không phàn nàn.
Vấn đề là ở chỗ đó, anh không có tham vọng.
Đó là lý do tại sao anh chưa bao giờ được thăng chức.
Ở đất nước này không có giới hạn đối với một người sẵn sàng để phấn đấu.
Anh chưa bao giờ phấn đấu chống lại số phận của anh.
Nhưng hơn bao giờ hết, đó là điều anh phải làm bây giờ.
À, tới giờ tôi phải lên lớp rồi. Thượng lộ bình an.
Tạm biệt, Dean.
Vâng, thưa cô Wilkins...
Có lẽ ông ấy nói đúng về tôi, cô biết đấy.
Tôi không tin ông ấy, thưa giáo sư.
Đó là ý tốt của cô, Elizabeth.
Ông có ngủ được không, Giáo sư?
Không, nhưng cũng gần được.
Tối qua tôi không thể ngủ vì cô và gã Paco của cô
đã quấy rầy Cain trong phòng ngủ kế bên.
Tại sao, Giáo sư, em không hiểu.
Cô thân mến, tôi không tin cô.
Tình yêu, nó không phải là cái tội.
Ông đâu nghĩ rằng người ta đã sai lầm khi yêu, phải không, Giáo sư?
Bởi vì Paco đã ra đi và em cảm thấy rất cô đơn.
Cô đơn?
Có ai đang tới đây?
Đi ra, đi nào!
Ngồi xuống, đó là chỗ của mày!
Hãy cho chúng tôi ít thức uống, một cái gì đó dễ uống và mát mẻ.
Cảnh sát trưởng! cái tên nửa người nửa ngợm này, hắn trông giống như Beauregard Bennet!
Hắn không phải là không có mối quan hệ với anh.
Mau lên, tôi khát!
Nhưng, Sheriff, có lẽ tên này không có mối quan hệ nào với tôi...
nếu chúng ta có một chuyến viếng thăm từ đồng bọn của Bennet.
Tất cả băng đảng của hắn đang trốn chui trốn nhủi.
Ngoại trừ một tên thoát khỏi cuộc phục kích của chúng tôi! Zachary Shawn.
Nhưng chúng tôi sẽ tóm được hắn và băng đảng Bennet sẽ không còn.
Nước!
Đừng nói quá nhiều và mày sẽ không khát.
Chờ một chút.
Ê, anh kia, anh biết anh đang làm gì không đó?
Tôi định cho anh ta uống.
Khoan đã! Anh đừng làm thế với hắn.
Tất cả mọi người trong xã hội văn minh đều được hưởng các quyền cơ bản của con người.
Hắn nói cái gì vậy?
Ai biết được, cảnh sát trưởng. Anh ta là một giáo sư đến từ miền Đông. Anh ta đọc rất nhiều sách.
Vậy nghe này, Giáo sư.
Gã đó là một tên giết người rẻ mạt. Hãy dành cái triết lý của anh cho người khác.
Một tên giết người ư?
Ông thấy đấy, trong xứ sở này không một ai có thể bị coi là có tội...
trước khi tòa án tuyên bố rằng cái tội đó đã được chứng minh.
Được rồi, thôi được rồi, tha cho tôi bài giảng, cứ cho hắn uống đi.
Cảm ơn ông.
Bỏ súng xuống nếu không tao sẽ giết nó!
Còn anh, hãy lên xe và bắt đầu đi ngay khi tụi tao vào bên trong.
Đi tiếp.
Thôi nào!
Tôi, ơ... tôi sợ anh sẽ gặp khó khăn với sự lựa chọn con tin còn tệ hại hơn.
Tôi bị bệnh nặng, đó là bệnh phổi, anh biết đó.
Ừm. Nhưng cái đám cảnh sát không biết.
Đi nhanh hơn, đi!
Để làm gì?
Anh cũng có thể chết nếu anh đang ốm nặng.
Tôi?
Nhưng tôi..., tôi có thể phục hồi. Sau tất cả, tôi muốn nói là có thể!
Và thậm chí nếu tôi không thể, điều này là không được. Tôi chưa bao giờ làm hại anh.
Anh không có lý do gì để giết tôi.
Uh, đúng vậy. Tại sao lại giết một người đã chết.
Dù sao, tôi cũng cần để dành đạn.
Anh cảm thấy thế nào?
Tôi cảm thấy như có một viên đạn trong ruột của tôi, đó là cáí tôi cảm thấy.
Tôi đã làm những gì tốt nhất. Tôi lấy cho anh một con ngựa.
Nhưng rồi khi đêm xuống, tôi đã để xổng mất nó.
Hồi sáng sớm tôi thấy dòng suối này, tôi nghĩ tôi có thể làm sạch vết thương đó.
Không, không. Anh đang bị thương, không nên di chuyển.
Cứ để tôi chết, để tôi yên.
Tôi sẽ không rời bỏ kẻ thù tồi tệ nhất của tôi ở đây, như thế này.
Thêm nữa, anh bảo tôi biết đi đâu bây giờ?
Thậm chí lúc này tôi còn không biết mình đang ở đâu nữa kìa.
Tôi biết một nơi ẩn náu. Anh có thể đưa tôi đến đó không?
Ở đâu?
Vâng, tôi nghĩ cũng chẳng có nhiều sự lựa chọn.
Hãy cầm súng của tôi, Giáo sư.
Tại sao?
Tôi bảo hãy cầm nó!
Nhắm chính giữa sợi xích.
Được, nhưng bắn như thế nào?
Kéo cò ra sau! Chẳng lẽ anh chưa bao giờ bắn súng?
Thứ này hả? Nó có nguy hiểm không?
Đúng, Giáo sư, có thể lắm.
Và hãy nhớ, nó đã nạp đạn. Và sẽ nổ khi anh bóp cò.
Thử lại đi.
Đúng rồi đó.
Lại gần hơn.
Đây nè.
Nhìn dưới sàn nhà bên cạnh cửa sổ xa.
Có chuyện gì vậy?
Có chuyện gì vậy? Tôi ho, tôi không tự kìm được.
Đừng làm tôi thất vọng, đồ khốn, khi tôi cần anh!
Làm như tôi nói!
Dưới sàn nhà,
gần cửa sổ;
dùng cái rìu đó:
đập vỡ các tấm!
Đi tiếp,
đi đi!
Phá vỡ bảng đó!
Đập vỡ nó đi. Giáo sư.
Đúng rồi! Giờ nhấc nó ra!
Có chuyện gì với anh?
Nhanh lên!
Tôi không thể, tôi không thể, Tôi không khỏe, tôi không thể làm được!
Anh phải làm, tôi nói anh! Anh làm đi!
Nhấc nó ra!
Tôi không thể, tôi quá yếu.
Anh làm được mà.
Đúng vậy, nhấc nó ra.
Có gì giấu dưới đây.
Nó chứa đầy đồ, súng, thuốc,
Ừ, tôi biết, Giáo sư.
Tôi biết.
Để chai xuống.
Giờ làm những gì tôi nói cho anh. Đè lưỡi dao vào vết thương.
Khoét rộng ra cho đến khi anh chạm tới đầu đạn.
Thế thế! Anh thấy nó.
Tiếp đi! Thế thôi, nhanh lên!
Ấn dao vào! Tiếp đi! Tôi nói mà!
Anh sợ không? Sâu nữa vào!
Không... làm ơn, tôi không thể làm được, Tôi không thể làm điều đó!
Nhìn kìa!
Nhìn nó!
Nó muốn giết tôi, nhìn kìa.
Giờ tôi lấy nó ra ngoài tôi sẽ sống! Tôi sẽ sống! Hiểu chưa?
Bắn giỏi lắm.
Vẫn còn quá chậm.
Quá chậm? Tôi nói là anh đã rút súng khá nhanh.
Có nhiều chỗ trên Boot Hill rút súng khá nhanh.
Từ khi lên mười, tôi đã tập rút súng 2 giờ mỗi ngày.
Lúc anh lên mười tuổi hả?
Cuộc sống của anh sẽ rất khác đi nếu anh dành cho sách nhiều thời gian hơn.
Nếu anh dùng trí não mình để suy nghĩ
thay vì tập rút súng cho nhanh.
Chẳng nghi ngờ gì nó làm cho ta tò mò về sức mạnh.
Tất tự nhiên, như thể nó đã trở thành một phần của tôi.
Nhìn kìa, Beau tôi hạ nó! Tôi ngắm và hạ nó.
Tốt
Dễ mà.
Ăn tối đi! Đi nào!
Nhìn này!
Chuyện gì vậy? Anh chưa ăn thỏ miền Đông.
Có, tất nhiên, dù gì
ta có người khác giết cho và ta không phải nghĩ về nó.
Bên cạnh đó, đây là miền Tây
thật khó phân biệt bản năng sinh tồn
với ham muốn quyền lực.
Tại sao anh lo về những thứ như vậy?
Tôi không thể ngừng suy nghĩ. Ví dụ, ta có nhiều điều khoản.
Do đó, anh dễ dàng tha thứ cho con thỏ đó.
Ở đây.
Anh định làm gì?
Anh có biết anh ấy không?
Không, và tôi không muốn anh ấy biết tôi.
Anh điên à? Bỏ nó đi!
Không giống bắn thỏ đâu. Tôi sẽ thoát khỏi nó.
Chào người lạ. Tôi không nghe thấy tiếng anh tới,
nhưng anh được chào đón.
Thật là vui khi được gặp người khác sau những tuần lễ một mình ở đây.
Tôi có thể giúp gì, anh bạn?
Anh có thể đưa tôi đến chỗ Beauregard.
Gì?
Beauregard là ai?
Solomon Bennet,
No comments yet. Be the first to leave one.