لومړۍ 200 کرښې.
Tóm tắt phần trước của Grimm...
- Cô Eve đang ở đây. - Sao? Ở đâu?
- Đằng sau bức tường kia. - Ôi trời, Eve!
Cô ấy trông ốm yếu lắm.
- Em cảm thấy thế nào? - Cảm thấy em không nên ở đây.
Tôi không nghĩ cô có thể đi đâu
với tình trạng sức khỏe đó.
Chà, bất ngờ thật. Là sinh ba.
Anh yêu em, chúng ta sẽ làm được.
Con vẽ cái gì thế?
Mẹ nói con không được kể với bố.
Vậy đúng là lịch.
Lịch của một thời điểm chưa xảy ra ư?
Nick!
"Không ai chọn cái ác vì nó xấu xa; họ chỉ vì hạnh phúc mà phạm sai lầm."
Nếu chòm sao Thất Nữ nằm đây,
chòm Kim Ngưu và Lạp Hộ ở vị trí này...
Thì dù chưa biết sự kiện này xảy ra khi nào,
nhưng thời điểm diễn ra rất sát ngày Xuân phân.
Tức là chúng ta biết một sự việc trong tương lai,
nhưng không rõ là việc gì và lúc nào.
Bắt tay tìm hiểu ngay thôi.
Để xem sự việc đó giúp ích hay là hiểm họa.
Từ trước đến giờ chúng ta không gặp nhiều may mắn lắm.
Chắc là một tai họa, mưa ếch, đại dịch châu chấu, kiểm toán của Sở thuế vụ.
Hoặc một sự kiện kỳ dị hơn.
Hãy xem tác phẩm thần thoại này thể hiện
các chòm sao trong chiêm tinh học
mà chúng ta tìm thấy trên mảnh vải
và được Giáo hoàng Gregory XIII cho phép.
Nó được vẽ phía trên Sala Bologna
bởi Giovanni Antonio Vanosino Da Varese
vào năm 1575.
- Tức là? - Thì...
Tôi biết là không thể
xác thực được điều này,
dựa trên nội dung của bức tranh,
thì tôi đoán Giovanni là người Grimm.
Bức tranh ảm đạm thật.
Nếu những sinh vật mà họ cho là
thuộc về "Đa thần giáo" đó
lại là cách thể hiện biểu hình loài Wesen
cho các ngôi sao trong vũ trụ này hoặc vũ trụ nào đó thì sao?
Vậy chòm sao Sư Tử là loài Lowen, chòm sao Đại Hùng là loài Jägerbar,
chòm sao Nhân Mã là... Taureus-Armenta
Anh muốn nói là Wesen đến từ hành tinh khác ư?
Không, nhưng anh đoán Giovanni cũng giả định như thế.
Nhưng chúng ta chưa thể kết luận được điều đó.
Và bức tranh vẫn không cho ta biết sự kiện khi nào sẽ xảy đến.
Tối nay chúng ta không tiếp tục được rồi.
Tôi phải về nhà.
Ừ, tôi thấy hơi bế tắc rồi.
- Em đi cùng không? - Không.
Sao thế?
Ở cùng anh và Adalind thì không thích hợp lắm.
Em thực sự cảm kích những gì mà hai người đã làm vì em,
nhưng hai người cần không gian riêng, em cũng vậy.
Diana cũng muốn lấy lại giường nữa.
Em định ở lại đâu?
Đừng lo.
Cô có thể ở nhà bọn tôi.
Thôi, các bạn cũng cần không gian riêng mà.
Ừ, nhưng cô định ở đâu?
Thực ra tôi nghĩ
vẫn còn nhiều thứ phải nghiên cứu,
nên tôi định ngủ lại ở cửa hàng gia vị một thời gian.
Cửa hàng không thoải mái lắm,
nhưng để được giường nhỏ và có nhà vệ sinh.
Ở tạm cho đến khi tìm hiểu thứ này xong.
Bọn tôi không còn phải lo
có người đột nhập vào đây nếu có cô rồi.
- Chào mừng về nhà. - Cám ơn.
Được rồi, mai gặp lại em.
- Anh phải ra khỏi đây. - Tôi biết có vấn đề gì rồi.
Tôi không quan tâm.
Chúng ta có thể chữa được.
Anh không nghe tôi nói gì à?
- Tôi cần cô giúp. - Không!
Xin cô, Deirdre, tôi cầu xin cô.
Đi ra!
- Một mình tôi không làm được. - Tôi không muốn dây vào chuyện này.
Cô đã tham gia rồi.
- Tôi sẽ gọi bảo vệ. - Không.
Không được, Deirdre, chúng ta sắp thành công rồi.
Chào, tôi là tiến sỹ Hampton
ở phòng nghiên cứu.
Anh có thể...
Không có gì. Cám ơn.
Deirdre.
Shelley đã đến đây. Tôi không biết phải làm gì.
Bình tĩnh đã. Cô đang ở đâu?
Ở phòng nghiên cứu.
Ông ấy không chịu bỏ cuộc.
Ông ấy chẳng thể làm gì chúng ta đâu.
Ông ấy có thể phá hoại công sức của chúng ta!
Nếu thế thì ông ấy cũng vạ lây.
Lẽ ra chúng ta không nên dính líu vào chuyện này.
Nghe này, chúng ta đã phạm sai lầm lớn.
Phải chấp nhận thôi.
Nhưng ông ấy cũng không làm được nếu thiếu chúng ta.
Cuối cùng thì ông ấy sẽ bỏ cuộc thôi.
Tôi mong là anh đúng.
Cứ về nhà đi.
Cô đã từng là ai?
Giờ cô là ai?
Eve?
Chắc vẫn ở tầng hầm.
Anh có xuống xem không?
Ôi trời.
- Monroe! - Sao?
Gọi 911.
Bắt đầu đi.
Tiến sỹ Deirdre Hampton,
Chủ khoa Hóa sinh và Y học Tái tạo,
ở lại làm việc muộn tối qua,
thì xảy ra chuyện tồi tệ.
Chuyện kinh khủng đó là đây.
Có vẻ không bị mất trộm thứ gì.
Túi xách vẫn để trước cửa, có lẽ lúc cô ta làm rơi thì bị mở.
Xe vẫn để ở bãi.
Hành động bạo lực ngẫu nhiên?
Có vẻ là thù hằn cá nhân.
Ừ, như là có người muốn dùng mọi thứ ở phòng thí nghiệm để đập cô ta vậy.
Ai phát hiện ra cái xác?
Đội dọn vệ sinh, tầm 3 giờ sáng.
Có nhân chứng nào không?
Không ai chịu làm chứng.
Kiểm tra điện thoại nào.
Cần vân tay.
Cuộc gọi cuối cùng với Sanji Raju lúc 11:42 tối.
Cuộc gọi kéo dài 28 giây.
Đang kiểm tra Sanji Raju.
Máy quay an ninh thì sao?
Họ có máy quay an ninh,
đều chĩa vào bãi để xe.
Họ đang tập hợp lại.
Chà, đã có thông tin người gọi cuối,
tiến sỹ Sanji Raju, cũng là cán bộ trường đại học.
- Cần địa chỉ và số điện thoại. - Rồi, đang gửi đấy.
- Ừ, Monroe. - Nick!
Eve chắc đã ngã đập đầu xuống đất tối qua
hoặc mới bị sáng sớm nay.
Tôi không rõ nữa. Bọn tôi mới thấy cô ấy
lúc mở cửa tiệm.
- Cô ấy có sao không? - Vẫn bất tỉnh...
Nhân viên y tế đang chăm sóc.
Họ nói họ phải đưa cô ấy đến trung tâm y tế Overton.
- Chúng tôi sẽ... - Tôi sẽ gặp anh ở đấy.
Juliette bị thương. Tôi phải đến bệnh viện ngay.
Được, nhớ cho tôi biết cô ấy ra sao nhé.
Đừng lo, để bọn tôi lo vụ này.
Anh ấy vừa nói là Juliette à?
Đúng thế.
Tôi cần anh điều tra giúp vụ này.
Cứ tưởng anh không bao giờ nhờ vả.
Được rồi, để đội điều tra hiện trường lo nốt.
Xin chào Sean Renard...
Thật lạ khi anh gọi cho tôi.
Cô khỏe không, Dasha?
Cuộc sống ở Irkutsk, Siberia ư?
Anh muốn gì nào?
Tôi có thứ này cần cô xem qua.
Đó là gì vậy?
Tôi không biết, thế nên tôi mới nhờ cô xem thử.
Anh thấy hình vẽ này ở đâu?
Con gái tôi đã vẽ chúng.
Anh có con gái à?
Cuộc sống thay đổi quá nhỉ, đúng không Sean?
Đúng thế.
Sao con gái anh lại vẽ thứ này?
Con bé nói nó đã nhìn thấy chúng.
Con bé đã thấy ở đâu?
Trong một đường hầm.
Tôi chỉ biết có thế.
Cô thử tìm hiểu xem hình vẽ này có ý nghĩa gì đươc không?
Tôi có thể nói luôn, nó có một ý nghĩa nào đó.
Nhưng để biết là gì thì sẽ khó khăn hơn.
Tôi sẽ gọi cho anh...
...khi nào biết thêm.
Con gái anh tên gì?
Diana.
Gửi tôi hình vẽ.
Anh có biết mẹ con bé là ai không?
Tạm biệt, Dasha
Chúng tôi phát hiện cô ấy nằm trên sàn trong phòng.
Đầu bị thương và máu chảy lênh láng.
Cô ấy có nói gì trước khi hai người ra về không?
Ý tôi là, lúc đó cô ấy có làm sao không?
Cô ấy vẫn ổn.
- Vẫn đang nghiên cứu lúc bọn tôi đi. - Ừ, cô ấy không muốn bỏ cuộc.
Chỉ lạ là cái gương.
Cái gương nào?
Cái gương cầm tay bọn tôi đã đưa anh xem lúc anh biến thành Renard ấy.
Nó nằm ngay cạnh cô ấy, dính đầy máu.
Cô ấy chắc hẳn đã đè lên cái gương,
nhưng tôi không hiểu sao nó lại nằm trên sàn nhà,
trừ khi cô ấy đã soi gương.
Chắc cô ấy đã cầm cái gương.
Nhưng tôi không nghĩ Eve lại là người
dành nhiều thời gian để, thì đấy, soi gương.
No comments yet. Be the first to leave one.