لومړۍ 200 کرښې.
VIETMEDIAF Giới Thiệu Phim Hố Sâu Bí Ẩn - Crater (2023)
Chú ý, mọi nhân viên và cư dân của mái vòm.
Do cảnh báo mưa sao băng, sau bảy phút nữa sẽ bắt đầu phong toả.
Vui lòng quay lại khu vực sinh sống của bạn và ở đó cho đến khi có thông báo mới.
Tôi nhắc lại, phong toả sẽ bắt đầu sau bảy phút nữa.
Bao lâu nữa? Sắp bắt đầu phong toả rồi.
Ồ cảm ơn. Thông báo siêu lớn nên không nghe thấy.
Cái đó nhấp nháy đúng không?
Các cậu làm người xấu tệ vãi.
- Này, cậu có thể giúp đấy, cậu biết không? - Tớ làm phần của tớ rồi là đưa các cậu vào đây đấy.
Ít nhất thì cậu đưa cho tớ cái cờ lê đó được không?
Nghiêm túc đấy, các cậu. Sao nó lại nhấp nháy vậy?
Có lẽ vì tụi mình đang trộm nó.
Sao cậu không nói to hơn chút cho micro phát hiện luôn đi?
Đừng có lo, thiên tài ạ. Ở dưới đây không có micro đâu.
Thật đó, cậu chả cần phải đội cái đó đâu.
Họ có thể quét ID khuôn mặt đấy.
Borney, đây là nhà để xe, chứ đâu phải hầm chứa thực phẩm.
Và trông cậu như tên đần vậy.
Ừ, chà, anh trai tớ từng kể với tớ,
chuyện thằng nhóc này, nó bị bắt quả tang khi đang quậy phá dưới này,
và rồi họ đưa nó vào phòng giam ngoài khu phức hợp terra
và bỏ nó lại trong đó 60 năm.
- Cậu lại làm thế nữa rồi. - Làm gì cơ?
Thảm hoạ hoá đấy.
- Được rồi, đó thậm chí còn không phải 1 từ. - Phải mà.
Đó hoàn toàn là một từ.
Cái gì thế?
Mọi người, trốn đi.
Đi, nhanh, nhanh.
Mọi người đâu?
Họ đang phong toả, lẽ ra ta phải ở đó 30 phút trước rồi.
Được rồi, được rồi.
Bọn mình an toàn rồi.
Đừng bảo tớ là tớ đang thảm hoạ hoá.
Dylan, sắp phong toả rồi. Làm gì mà lâu thế?
Thảm hoạ hoá cơ đấy.
Kỷ lục cá nhân của cậu về việc nối dây nóng cho một chiếc xe thám hiểm, hả?
Whoa!
Có vậy chứ!
Thấy sao hả?
- Cậu đã bảo là sẽ không có báo động mà. - Ừ, tớ bảo là không có báo động trên cửa.
- Ý cậu là... - Tớ đã nói rồi mà chả ai chịu nghe tớ cả!
Ta sẽ dành phần đời còn lại của mình trong một phòng giam nhỏ xíu!
Làm gì đó đi! Tắt nó đi.
Ồ, vâng. Nói cho mà nghe. Tớ chẳng biết tắt kiểu gì!
- Ý cậu không biết tắt kiểu gì là sao? - Việc đấy cậu làm mới phải!
Bố cậu trong đội khoa học mà. Cứ làm gì đó đi!
Cháu hẳn là Galeb. Tên cô là Maria Slater.
Xin lỗi vì đã để cháu đợi.
Trước Ngày Đó
Cháu muốn ăn ít sô cô la không?
Đồ thật đấy. Vừa đến từ tàu chở hàng sáng này.
Caleb, cháu có biết về trợ cấp ma chay trong hợp đồng của bố cháu không?
Dạ biết ạ.
Người ta nói nếu ông ấy chết khi làm việc trong hầm mỏ,
rồi người thân nào mà ông ấy có ở đây sẽ được đến Omega.
Đúng vậy.
Điều quan trọng là cháu hiểu
bọn cô đều biết ơn sự phục vụ của bố cháu như thế nào.
Cô chỉ có thể hình dung điều này tàn khốc nhường nào.
Cô biết là cháu cũng đã mất mẹ vài năm trước.
Bảy năm ạ.
Bà ấy đã chết cách đây bảy năm.
Hành trình đến Omega, như cháu có thể biết, là 75 năm.
Tất nhiên, cháu sẽ ngủ đông trong suốt chuyến đi.
Khi cháu đến nơi, thì sẽ giống như là thức dậy sau giấc ngủ bình yên vậy,
không khác gì cháu của bây giờ.
Cháu có phải đi không ạ? Cháu không thể ở lại đây sao?
Cô e rằng đó không phải là lựa chọn.
Cô hiểu là cháu có lẽ sẽ nhớ bạn bè của mình.
Cháu sẽ không bao giờ gặp lại họ nữa.
Khi cháu thức dậy, thì họ đã già hoặc chết mất rồi.
Cháu sẽ kết bạn mới ở Omega.
Caleb, bố mẹ cháu đã hy sinh rất nhiều để cho cháu cơ hội này.
Những người đến đây và làm việc trong hầm mỏ,
họ dành nhiều năm để cung cấp nhiên liệu cho các chuyến vận chuyển đến Omega,
tất cả là để gia đình họ, con cái họ có thể dựa vào họ.
Cảnh báo 72 giờ tới sẽ có mưa sao băng đấy.
Sau khi phong toả kết thúc, và thời tiết suôn sẻ,
tàu vận chuyển sẽ đưa cháu lên đường.
Cháu tưởng tàu vận chuyển tiếp theo sẽ không rời đi trong hai tháng nữa mà.
Lịch trình luôn có chút thay đổi.
Cô biết trông không có vẻ như thế ngay lúc này,
nhưng đây thực sự là khởi đầu của điều gì đó đặc biệt đối với cháu đấy.
Nào, Caleb. Con có thể làm được mà.
Đừng có sợ.
Nếu con ngã thì sao?
Trời ạ.
Thế thì sẽ khá lộn xộn, phải không?
Ta có thể xuống dưới nếu con muốn.
Ta không phải làm việc này.
Nhưng nếu ta làm thế, con sẽ phải tự mình lên đó.
- Con hiểu tại sao chứ? - Vâng.
Muốn xuống không?
- Không ạ. - Giỏi lắm.
Tiếp tục đi. Làm thôi nào.
Con có thấy ngôi sao nhỏ đó không?
Ngay ngoài rìa của cụm đó.
- Thấy chứ? - Thấy ạ.
Họ bảo là hơn một trăm năm trước nó đã bị thiêu rụi.
Nhưng nó ở rất xa, tia sáng cuối cùng của nó vẫn chưa chiếu tới ta.
Mẹ cháu từng nói nó giống như ký ức du hành xuyên thời gian.
Ta ngồi ở đây, và bà ấy nói cuộc sống giống như ngôi sao đó.
Và tất cả những kỷ niệm ta có, tất cả những người ta yêu thương, những nơi ta đã đến,
đó là ánh sáng mà ta nhìn thấy, mặc dù ngôi sao đã không còn.
Con sinh ra ở đây, lớn lên ở đây.
Mái vòm này là thế giới duy nhất mà con từng biết.
Biết bao kỷ niệm mà con không bao giờ có được.
Ta sẽ khắc phục điều đó vào một ngày nào đó.
Làm kiểu gì ạ?
Chà, cái hồi mà trước khi con được sinh ra ấy
bố mẹ từng lén đến một nơi, ngay bên kia sườn núi phía đông.
Đó là nơi duy nhất mà mẹ con thực sự thích.
Ngay đó.
Điều gì khiến nó đặc biệt như vậy?
Con sẽ thấy. Khi con lớn hơn một chút, con và bố sẽ làm một chuyến du ngoạn.
Chuyến gì?
Điều mà ta từng làm trên Trái đất.
Không có cách nào tốt hơn để đi du lịch khi con phải đến nơi nào đó.
- Này. - Này.
Tớ đoán mình có thể tìm thấy cậu ở đây.
Mọi chuyện với cô Slater sao rồi?
Ba ngày nữa họ sẽ cho tớ lên tàu vận chuyển.
Ngay sau khi lệnh phong tỏa kết thúc.
Ta vẫn có thể làm điều đó mà.
Không, ổn mà. Ta không cần phải...
Này, dù ngoài kia có gì, thì bố của cậu muốn cậu nhìn thấy nó.
Ta đang làm vậy.
- Cứ tưởng là ta sẽ có nhiều thời gian hơn. - Tớ cũng vậy.
Marcus, chỗ này cao quá. Sao họ luôn lên cao tới vậy?
- Gần tới rồi mà. - Cậu ấy tới rồi.
Này, cậu uống thuốc chưa?
Vâng, tớ uống rồi.
Sao cậu luôn phiền hà tớ về thuốc của tớ thế?
Bởi vì tim cậu bằng cả tiểu hành tinh, đó là lý do tại sao đấy.
Vậy hả? Chà, cậu thì có cái miệng bằng cái lỗ đen.
Hay lắm.
- Này các cậu. - Này.
Này, từ giờ trở đi, bọn mình xuống thấp chút được khum?
- Này. - Vụ đó nghe có vẻ được đấy.
- Cô Slayer sao rồi? - Bà đó làm tớ sự.
Đúng rồi, bà đó làm ai cũng sợ hết á.
Anh trai tớ kể là thằng nhóc nọ nói lại với bả,
rồi sau đó nó biến mất trong hai ngày luôn á.
Và khi họ tìm thấy nó,
nó nói nó chẳng nhớ một xíu gì cả.
Cậu nhận ra là không có chuyện nào cậu vừa kể là sự thật hết, phải không?
Vâng, chà, biết gì không?
Anh trai tớ là một thiên tài. Ảnh rành mấy chuyện này lắm.
Thật đấy, bà ấy thế nào?
Bà ấy đã cho tới sô cô la.
Kiểu như, sô cô la thật ấy hả?
Bạn ơi, sô cô la thật.
Tớ thậm chí còn không nhớ nổi lần cuối tớ ăn số cô la là khi nào nữa.
Chờ chút. Chuyện gì xảy ra?
Hai cậu bị sao vậy?
Cậu ấy sẽ đi trong hai ngày nữa.
Gì chứ?
Nhưng tàu vận chuyển tiếp theo sẽ không xuất phát trong hai tháng nữa mà.
Họ sẽ gửi một tàu khác ngay khi kết thúc phong toả.
Vậy, bọn mình vẫn đi, nhỉ?
Đùa đấy à?
Ta sẽ đi tối nay.
Có chắc là tụi mình sẵn sàng chưa?
Với những gì ta đã thêm hôm nay, tớ nghĩ là đủ rồi.
Này, cậu có thể tưởng tượng họ sẽ làm gì tụi mình nếu phát hiện ra tụi mình lấy trộm đống này không?
- Tớ có thể. - Ta sẽ cần thêm oxy.
Họ chắc chắn sẽ để ý nếu bọn mình lấy nhiều hơn đấy.
Phải, nhưng trước tối nay thì họ sẽ không để ý đâu.
Ồ, vâng, vâng, vâng. Các cậu, tớ có cái cha-vết nứt này.
- Cái gì cơ? - Các cậu biết đấy, cho các vết nứt.
- Ý cậu là cái bút bịt kín á hả? - Yeah, nếu cậu muốn thuật ngữ kỹ thuật.
Này, nhanh lên. Nhanh lên, che cái này lại.
- Đợi đã. - Marcus, này, giúp tớ giấu cái này.
Caleb Channing?
Phải, thưa ngài.
Tro cốt của bố cậu đây.
Rất tiếc về mất mát của cậu.
Buồn quá đi.
- Cậu không sao chứ? - Ừ.
Chắc chứ?
Cậu sẽ ổn thôi, anh bạn.
Tớ chỉ nói là, mục đích duy nhất của việc phong toả là để cậu khỏi đi.
Vâng, đó là lý do tại sao đêm nay thật hoàn hảo.
Một khi bọn mình ra khỏi vành đai, thì họ sẽ không thể đuổi theo bọn mình.
- Giống như cái bảo hiểm vậy ấy. - Nhưng có cảnh báo mưa sao băng mà.
Vâng. Lúc nào họ cũng đưa ra cảnh báo đó.
Đã bảo giờ cậu thấy mưa sao băng chưa?
Hỏi ngớ nhẩn. Tớ thấy kiểu gì?
Đó giờ bọn mình có ra ngoài đâu.
Cậu không cần đi nếu không muốn.
Tất nhiên là tớ sẽ đi rồi.
Còn cậu thì sao? Có chắc là cậu đi được không?
Cậu ấy phải mang theo thuốc của mình.
Anh bạn, dẹp mấy viên thuốc đi được không?
Thôi lo lắng đi. Không tốt cho cậu đâu. Cảm ơn.
Tớ không lo thì ai lo?
Tớ muốn ra ngoài.
Thế thì quyết định vậy đi.
No comments yet. Be the first to leave one.