لومړۍ 200 کرښې.
Từ xưa rất xưa, trái đất do khủng long thống trị
Chúng to lớn nên không có nhiều người dám quấy rầy chúng.
Thực ra không ai quấy nhiễu chúng vì lúc đó vẫn chưa có con người.
Chỉ là những động vật có vú nhỏ bé đầu tiên.
Về cơ bản cuộc sống thật tốt đẹp.
- Chỉ là không có gì tốt hơn thôi. - Phải.
Brooklyn 65 triệu năm trước
Sau đó có chuyện xảy ra. 1 thiên thạch khổng lồ đâm vào trái đất.
Tạm biệt khủng long.
Nhưng sẽ ra sao nếu như không phải tất cả khủng long đều bị tiêu diệt?
Sẽ ra sao nếu cú va chạm đó tạo ra 1 chiều không gian song song...
nơi mà khủng long tiếp tục phát triển và tiến hoá thông minh hơn ...
Trở nên xấu xa, hiếu chiến như chúng ta?
Và này, nếu chúng tìm ra đường quay về thì sao nhỉ?
Anh em Mario siêu đẳng.
Brooklyn 20 năm trước
Này cô, cô làm gì thế?
- Viên đá đâu? - Koopa!
Brooklyn ngày nay
Chào mừng đến với Thế Giới Kỳ Diệu ...
nơi hằng tuần chúng tôi hỏi những câu hỏi không có lời đáp.
Hôm nay trên Thế Giới Kỳ Diệu, một chiều không gian khác ...
một vũ trụ ở cạnh bên.
Một thế giới bị chia cách bởi không gian và thời gian ...
và bằng cách nào đó nhập lại với thế giới của chúng ta.
Dịch vụ sửa chữa của anh em Mario, không có chỗ rò nào là quá nhỏ.
Không, không, đừng chạm vào nó...
Đó không phải là chuyện lớn. Cứ để đó cho thợ lo.
Khi tôi nhìn xung quanh, tôi thấy mình đang ở 1 nơi khác.
- Chiều không gian khác ư? - Chắc chắn.
- Chiều không gian khác, 1 vũ trụ kế bên - Được, chúng tôi sẽ tới ngay.
Luigi!
Chúng ta có 1 máy rửa chén hỏng ở Riverfront Cafe. Biết thế là gì không?
- Vâng, vâng. - Ta có việc làm.
Anh Mario, chương trình Thế Giới Kỳ Diệu có tay đó vừa nhận ra
ông ta đã ở trong chiều không gian khác.
Thứ kỳ diệu duy nhất anh biết là chúng ta vẫn còn đồ ăn ...
- ... khi sắp phá sản. - Không phải sắp đâu Mario, mà là đã phá sản
Thế sao?
Em tiêu tiền cho mấy thứ này sao? Nhìn xem.
Vâng, nhưng có bài báo về 1 cô gái Brooklyn bị mất tích.
Cũng có chuyện 1 nhà khoa học ...
- biến não thành phômai đấy. - Sao anh biết được, có thể lắm chứ.
Làm sao có chuyện đó được?
Cái gì cũng có thể, Mario ạ. Anh chỉ cần tin thôi.
Anh tin, anh tin là đã trễ mất 3 tháng tiền nhà rồi.
Đó là điều anh tin đấy.
- Rẽ trái ở đây. - Được rồi.
Bên trái! Anh nói bên trái!
- Em làm gì thế? - Em không biết nữa Mario.
Cứ tin em, em có cảm giác tốt về đường này. Em không biết nữa.
- Cái gì? - Bản năng của em nói là sẽ nhanh hơn ...
Cứ hít thở đi anh trai, chúng ta sẽ đến nơi thôi.
Luigi!
Em đã đọc thấy rùa biển định hướng hàng ngàn dặm nhờ bản năng.
Với giao thông New York thì chúng không làm được đâu.
Anh than phiền cái gì vậy? Chúng ta đến rồi này, phải không?
- Em ngày càng hư. - Em hư à?
Sao chúng ta là rùa biển được chứ?
- Nhanh hơn, em nói rồi đúng không? - Chúng ta còn sống là phép lạ đấy.
Em tưởng anh không tin phép lạ mà, Chàng Nghiêm Túc?
Scapelli! Lại đánh bại chúng ta. Mất thêm 1 việc nữa rồi.
Một trong những dự án xây dựng lớn nhất của Brooklyn ...
đã bị ra lệnh đóng cửa khi sinh viên đại học ...
tiếp tục nghiên cứu của họ về xương khủng long.
Nhà thầu chính Anthony Scapelli đang đến ...
với hy vọng giải quyết sự tranh chấp.
Này ông Scapelli!
- Ai chịu trách nhiệm về cái hố này? - Lại là ông ta.
- Tôi phụ trách ở đây. - Tôi là Anthony Scapelli, sếp ở nơi khác.
Người của tôi cần quay lại làm việc. Các cô đào xương bao giờ thì xong?
Đến khi nào lệnh của toà còn, ông Scapelli.
Trường đại học đã giải thích với ông tầm quan trọng của khu đất này.
Nhưng chúng tôi đã xong lâu rồi nếu mấy tay ngốc của ông không phá đám.
Cô có vẻ là 1 cô gái thông minh. Tôi cá là cô sẽ xong trong tối nay.
Tôi biết nhiều cô gái vừa mất tích ở Brooklyn đấy.
Tôi sẽ cẩn thận.
James, tôi sẽ tìm điện thoại và gọi về trường.
Được.
Mọi người tiếp tục đào đến khi tôi quay lại.
Người ta nói đó là chó.
Lần này đừng có xì mũi vào đấy.
Cô ta kìa.
- Mày chắc chứ? - Hai tay, một đầu, hai chân.
Koopa sẽ giết chúng ta nếu làm hỏng lần nữa. Bắt cô ta đi!
Luigi, anh đã nói em chỉnh lại bộ tản nhiệt. Từ từ thôi nào!
Bình tĩnh đi, nó kêu như thế cả tuần nay rồi.
Luigi, em không nói với anh ...
Cẩn thận, nóng đấy!
- Làm thôi! - Để anh làm!
Kiểm tra tin nhắn đi, xem có việc gì làm không.
- Hụt rồi. - Làm hay lắm.
Anh đi đâu thế?
Anh lấy ít nước.
Xin chào, đây là Al Bronsky...
của cửa hàng tạp hoá Al Bronsky
- Tôi đang ngập lụt đây. Cần thợ sửa ống. - Cám ơn anh.
Có thợ nào thì ...
Có tí nước cũng không cho!
3 đôla.
- Có việc gì không? - Không.
Cám ơn.
Daisy đây.
Chúng ta cần thêm người canh gác ở đó.
Tôi không quan tâm viề tiền bạc. Scapelli đến đó và đe doạ ...
Cô ấy đẹp nhỉ?
- Ai? - Cô ấy.
Cô ấy nào?
- Xinh đấy, lại nói chuyện đi. Đi đi! - Không, em không thể.
- Đi đi, nói chuyện đi. Có chuyện gì với em vậy? - Em chẳng biết nói gì.
Được.
Tạm biệt.
- Cô ấy đến kìa. - Cám ơn anh.
- Vì đã để tôi dùng điện thoại. - Được mà.
- Và vì 25 xu. - Cô không sao chứ?
Tôi có chút vấn đề, nhưng ...
Cô thấy đó, chúng tôi có 1 chiếc xe tải.
Nó đẹp đấy.
Chà ... tôi đang hỏi cô có muốn quá giang không.
à, nhưng, nó đang hỏng.
Tên cô là Daisy phải không?
Tôi nghe được tên cô là Daisy. Tôi chưa từng nghe tên này ở đây.
Tên rất hay. Nó ... không, tôi đã từng nghe qua rồi, nó giống 1 loài hoa ...
và ... nhưng ...
Không phải là tôi hay quanh quẩn chỗ cửa hàng hoa đâu.
Điều thằng em tôi muốn nói là nó không biết nói gì cả.
Không biết bắt đầu thế nào, nhưng ...
nó đã mời cô đi cùng, và nếu chuyện đó giúp được cô, thì ...
mời cô quá bộ lên xe.
Có thể là 1 ý không tồi.
Được rồi, cám ơn.
- Em nghĩ là xe hư. - Anh sửa xong rồi.
Đến đây là được rồi.
- Tôi sẽ đi bộ đoạn còn lại. - Chờ .. chờ chút.
- Thưa cô. - Ôi, xin cám ơn anh.
- Cám ơn đã cho tôi đi nhờ. - Thật là hân hạnh được gặp tôi.
ý tôi là, hân hạnh được gặp cô.
- Bữa tối - Cô có ăn không?
Vâng.
- Ăn tối. - Được.
- Tối nay. - Tối nay nhé?
ồ, được.
- Lúc 6 giờ nhé? - Tại đây.
Hay lắm.
Tạm biệt.
Tạm biệt.
Không có anh thì em làm được gì nào?
Vậy thì phải thử xem sao.
- Thôi đi. - Em đang định hỏi cô ấy mà.
Em chẳng hỏi được gì đâu. Sẽ để cô ấy đi mất thôi.
- Giờ cô ấy sẽ nghĩ em là thằng ngốc. - Tối nay em sẽ gặp cô ấy mà.
Em sẽ gây ấn tượng với cô ấy bằng tính cách của mình mà.
Vâng, nhưng sao anh nói là em vẫn còn mút ngón tay hả?
Để tôi làm rõ một chút nhé.
Chúng ta đang bàn về xương cốt.
- Không hẳn. - Được, vậy là Scapelli cho nổ ...
... xương và đá để tìm ra thứ gì?
Iridium.
Thật là khó tin.
Có nghĩa là 1 thiên thạch đã đâm xuống đây từ rất lâu, và ...
chúng tôi nghĩ là nó đã gây ra sự diệt chủng của khủng long.
Chà, có khủng long ở Brooklyn à?
Yên nào Luigi, ở đây cũng có cả Dodgers nữa đấy.
Tôi có ý này.
Sao cô không đến tiệm tắm nắng ...
và tôi sẽ bao miễn phí cho.
Mặc 1 bộ đồ tắm đẹp. Loại không có dây để không tạo ra các vệt rám nắng.
- Và phải bỏ viên đá này ra đấy. - Thực ra thì ...
tôi chưa từng gỡ nó ra.
Tôi biết nghe có vẻ lạ lùng, nhưng ý tôi là ...
đó là thứ duy nhất bên cạnh khi tôi được tìm thấy.
- Tìm thấy? - Tôi bị bỏ rơi.
Tôi lớn lên trong nhà thờ St.Theresa ở đường Fulton.
ý cô là cô cũng không biết cả cha lẫn mẹ mình?
Không. Anh nói "cũng" là sao?
Vì anh Mario đã nuôi tôi lớn.
- Anh ấy chính là mẹ tôi. - Này!
Cha tôi chứ! Anh ấy là cha, chú, anh trai, tất cả đối với tôi.
Nào, hai đứa nhỏ sẽ làm gì tối nay nào?
Chúng tôi có thể tự lái xe về.
Nếu chút nữa cô không bận việc gì ...
tôi muốn được đưa cô về nhà.
Được.
Spike! Spike!
- Mày đi đâu thế? - Tao đi bắt cô gái đó. - Đâu phải con nhỏ đó.
Đúng mà, cô ta giả trang đấy. Tao nhận ra từ xa rồi.
Đúng là giả trang rồi. Cô ả nghĩ có thể lừa được chúng ta.
- Tao sẽ bắt cô ta. - Tao sẽ bắt cô ta.
Chờ chút, chúng ta đi theo, và cùng bắt cô ta.
- ý hay, tao chụp bao, mày bắt. - Không, tao bắt, mày chụp bao.
- Thì tao nói vậy mà. - Chính xác.
- Đúng con mồi rồi. - 4 đứa trước mày cũng nói y chang.
- Tao nói à? - Mày nói.
Tránh đường.
Tôi muốn nói một điều trước.
Tôi muốn xin lỗi cô ngay bây giờ, trong trường hợp khi tôi bắt đầu nói ...
và nói những thứ kỳ quái ...
Kỳ quái? Kỳ quái chính là làm việc cả ngày với đống xương đấy.
Và mất cả đêm đọc về những thứ đã chết 65 triệu năm trước.
- Tôi thấy đó là kỳ quái. - Tôi lại thấy nó thú vị.
No comments yet. Be the first to leave one.