لومړۍ 200 کرښې.
Bộ phim đã đoạt các giải thưởng:
Best Foreign Language Film at the 29th Academy Awards.
Cúp Volpi cho Nữ diễn viên xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Venice năm 1956.
Giải BAFTA cho Nam diễn viên chính nước ngoài xuất sắc nhất.
Đã sáng rồi
mà anh vẫn chưa về.
Anh đã ra ngoài cả đêm.
Đó là lần đầu tiên.
Tôi tự hào khi có anh chàng đẹp trai bên cạnh,
tôi, một người khập khiễng.
Dậy rồi hả, Gervaise?
Đến hiệu giặt chứ?
Tôi sẽ giữ cho cô một chỗ.
Lantier vẫn còn ngủ hả?
Vâng, anh ấy hơi mệt.
Cô ta vẫn ở đó.
Cô ta không sợ bị cảm lạnh.
Cô ta thật kiên nhẫn.
Nó là của anh nếu anh dám về nhà cùng với nó.
- Thách tôi hả? - Thách anh đấy.
Tôi cóc thèm quan tâm.
- Tạm biệt, Virginie. - Chúc anh có một chuyến đi vui vẻ!
- Chào anh, anh Boche. - Chào.
Giống như anh lộn một cái áo khoác.
Giống như anh xoay đầu của đàn bà.
Đi đi, cô ấy đi rồi.
Cậu không nghĩ rằng thế là quá rồi sao?
- Sao nào? Tôi thích hoa. - Đi đi, đồ đểu giả.
Anh đây rồi!
- Anh ở đâu đêm qua? - Đêm nào?
Anh đã ở bên cạnh với con điếm đó!
Rút lại lời nói đi.
Anh thật kén chọn! Anh đã ở với ai?
- Sao em không im đi? - Anh còn dám về với một bông hoa!
Những cô gái ngủ với cả phố!
Các cô gái ngoan!
Mẹ ơi!
Im đi hoặc tôi sẽ bỏ đi!
Nếu không có chúng... Những đứa trẻ tội nghiệp!
- Còn danh tiếng của anh! - Tốt.
Nghe này, anh sẽ nói với em
Em sẽ giết cô ta!
Nếu cần thiết, với chính đôi tay của em!
Và cả anh nữa chứ?
Ồ, không. Không phải anh.
Cảm ơn.
Thấy chưa? Em đang lo lắng quá mức.
Sao vậy? Em đã không ngủ à?
Anh đã làm gì em?
Tiếp tục làm sạch đi!
- Thật bẩn thỉu! - Em đã làm hết sức.
- Có tiền ăn trưa không? - Em có thể làm thế nào?
Ăn cắp sao?
- Mang cái này đến tiệm cầm đồ. - Lại nữa sao?
Đúng.
Em không thể, em phải đến tiệm giặt.
Sao không nói từ đầu? Anh sẽ đem cầm nó, sau đó.
Thế...
anh sẽ mang bữa trưa về chứ?
Không phải ở cửa hàng phô mai, tuần trước chúng ta còn nợ họ.
Mua bánh mì và một ít sườn.
Sườn tẩm bột chứ?
Vâng.
Và một chai rượu vang.
- Đỏ hả? - Tất nhiên.
Thấy chưa?
Tất cả đều ổn, một lần nữa.
Tất cả những gì anh phải làm là mỉm cười với tôi
và cuối cùng tôi lại nói, "Tốt thôi".
Chúng sẽ sạch sẽ, đây là Terez
Này, Gervaise!
Tôi đã giữ cho cô một chỗ!
Chị thật tốt!
Cô nên ngâm chúng.
Tôi thề, những đứa trẻ với mông đít của chúng đen như bồ hóng!
Lấy một ít nước xà phòng.
Đừng lo, chỉ cần nước nóng là ổn.
Cô cũng có nghề đấy! Cô là một thợ giặt ở nhà, phải không?
Vâng, từ 10 tuổi.
Ở Paris lâu chưa?
- Hai tháng. - Kết hôn lâu chưa?
Chúng tôi không kết hôn.
Không có gì xấu hổ cả!
Đó là điều tốt nhất.
Anh ấy không đủ tốt để làm vợ anh ấy.
Nghề của anh ấy là gì?
- Tôi sẽ lấy một xô nước nóng. - Tôi cũng vậy.
Xin chào!
Xin chào, Gervaise.
Đó là sinh nhật đầu tiên của cậu bé.
Cậu bé mọc răng.
Nghề của anh ấy là gì?
Thợ làm mũ.
Đã từng là vậy.
Từ khi chúng tôi ở Paris, anh ấy không làm gì nhiều.
Vậy anh ấy không tốt sao?
Ồ, không tốt ...
Đã tám năm rồi.
Không thể đòi hỏi nhiều từ đàn ông.
Là kẻ mê gái sao?
- Sao chị nói thế? - Không có lý do.
Thôi nào, sao chị lại nói thế?
Tôi nghĩ cô đã biết.
Tôi chỉ nhắc lại.
Còn hai cô gái ở nhà chị thì sao?
Adèle và Virginie hả?
Gervaise, cô đang hình dung gì vậy?
Không cần hình dung. Tôi biết!
- Cô biết gì? - Đó là Adèle hoặc Virginie!
Vô lý! Anh ta có thể cấu véo họ trên cầu thang, nhưng ...
Trên cầu thang? Anh ta làm gì trên cầu thang?
Không có gì! Tôi chỉ nói "trên cầu thang,"
Cũng như tôi nói "trên đường phố."
Tôi nói "trên cầu thang" vì công việc của tôi là lau rửa chúng.
- Tìm ai đó? - Mẹ cháu.
- Cô ấy là ai? - Tên cháu là Etienne Lantier.
- Charles! - Gì vậy?
Hai đứa trẻ đang tìm mẹ của chúng.
Tôi sẽ thông báo.
"Hai đứa trẻ đang tìm mẹ của chúng!"
- Sao con lại mang chìa khóa cho mẹ? - Bố bỏ đi rồi.
Đúng rồi, để mua bữa trưa.
- Ông ấy bảo con tìm mẹ hả? - Bố bỏ đi.
Bố cho tất cả mọi thứ của bố vào hòm và đưa lên xe ngựa
và rồi bố bỏ đi.
Có một người phụ nữ trong xe ngựa chứ?
Bố đóng gói tất cả mọi thứ của bố và rời đi.
Nói cho tôi biết đó là ai, bây giờ anh ta đã đi rồi.
Chắc chắn, bây giờ tôi sẽ nói. Cùng với em gái của cô ta.
Có vẻ như cô ta ở đây chỉ để nhìn mặt cô.
Vấn đề của mày là gì, con đầu đường xó chợ?
Và lại khập khiễng nữa!
Mày không làm tao sợ đâu.
Tôi không muốn làm chị sợ.
Tôi muốn làm tổn thương chị cơ! - Nói cho tao biết, tao đã làm gì mày?
Chị biết khá rõ! Chồng tôi đã bị phát hiện…
"Chồng tôi!"
Chồng gì chứ? Cô ta chưa kết hôn!
Chú ý! Mất chồng! Không có vòng cổ, không có phần thưởng!
Để tao yên.
Tao có việc phải làm!
Đó là em gái của chị! Tôi biết điều đó!
Đúng thế. Giờ mày đã biết! Vừa lòng chưa?
Tôi đã không nói một lời với con chó cái đó.
Đồ thần kinh...
Nhận lấy này!
Một chiếc váy khác tiêu rồi!
Nhận lấy này!
Nữa này!
Không phải nước nóng!
Charles! Kéo họ ra!
Không có cách nào, lần trước tôi gần mất một con mắt!
Chúng ta nên ngăn họ!
Mẹ ơi!
- Không, tôi ... - Mẹ ơi!
Bây giờ chị sẽ thấy!
Cái này dành cho chị!
Cái này dành cho em gái chị! Cho em gái chị!
Cho Lantier! Cho chị!
Dành cho em gái chị!
Chết đi này! Nữa này!
Thôi nào, Virginie.
Mày chưa thấy hết về tao đâu, con chó cái!
Đó là hai xu.
Nếu đó là như vậy, tôi sẽ đánh trả.
Một mình
với hai đứa con của tôi
Trước hết, các người nói tôi không có chồng hả?
Được thôi. Tôi đã kết hôn.
Vâng, tôi đã kết hôn.
Mr. Coupeau đã cưới tôi.
Mặc dù, đương nhiên, tôi không thể mặc váy trắng như cô ấy.
Tôi mượn chiếc váy từ chị gái của Coupeau.
Họ mới keo kiệt làm sao!
Họ gia công vàng, làm những sợi dây nhỏ.
Gia công vàng có vẻ như khiến cho người ta khó chịu.
- Này, Lorilleux. - Gì vậy?
Cô ấy trông không giống Thérèse nhỉ?
Cậu có biết, người hàng xóm của chúng ta đã chết vì viêm phổi?
Có sự giống nhau đấy.
Và cô đã có hai con hả?
Tôi đã nói với em tôi, sao lại cưới một người phụ nữ đã có hai con?
Đừng tự ái, tôi chỉ muốn tốt cho cậu ấy!
Hơn nữa, trông cô không khỏe mạnh.
- Trông cô ấy có khỏe không? - Không hẳn.
Đủ rồi! Đám cưới vào ngày mai. Các người không cần phải đến.
Tất nhiên là chúng tôi sẽ đến! Cậu nóng tính thế!
Muốn có tiền cho bữa tối của hai chúng tôi chứ?
Đừng bận tâm. Mọi người sẽ trả phần của họ sau đó. Chúc ngủ ngon.
- Chờ đã! - Nghi lễ tới rồi ...
Chúng tôi cẩn thận vì một chút vàng có thể dính vào đế giày và bị mang đi.
Đừng giận! Cô ấy phải cho xem đế giày như những người khác!
Tất nhiên anh ấy không sang ...
Nhưng anh ấy rất tốt!
Và lợp mái nhà là một nghề tốt.
Anh thật đẹp trai!
Còn em thì sao?
Em mặc nó trông tuyệt lắm!
Nhưng đó không phải là tất cả...
Đó là gã lười biếng Mes Bottes đã ăn cắp một chiếc giày của anh!
No comments yet. Be the first to leave one.