لومړۍ 200 کرښې.
MỌI NHÂN VẬT, ĐỊA DANH, CƠ QUAN, SỰ KIỆN, ĐOÀN THỂ
VÀ BỐI CẢNH ĐỀU LÀ HƯ CẤU, DIỄN VIÊN NHÍ ĐƯỢC ĐẢM BẢO AN TOÀN
PHIM ĐƯỢC TÀI TRỢ BỞI QUỸ PHÁT TRIỂN TRUYỀN THÔNG
CỦA BỘ KHOA HỌC VÀ CÔNG NGHỆ THÔNG TIN
BỆNH VIỆN HY VỌNG MASAN
THÁNG 2 NĂM 1993
- Buổi điều trị hôm nay của anh đã xong. - Vâng.
- Anh không cần nhập viện. - Chị Kim Yeong Hui.
Chị chỉ được kê một loại thuốc này thôi...
- Tuyệt thật. - Vâng.
- Chào bác sĩ. - Chào bác sĩ.
Anh chị khỏe cả chứ?
- Con gái anh đấy ạ? - Vâng, con gái tôi đấy.
Cô bé xinh xắn quá.
- Cháu đến để gặp bố à? - Vâng.
Tạm biệt nhé.
- Cô tiếp tục làm việc nhé. - Vâng.
Đi thôi con.
Chao ôi, cháu xinh xắn quá.
Nghe nói công chúa nhỏ sẽ đến
nên chúng tôi đã chuẩn bị chút bánh kẹo.
- Ôi trời. - Đi lối này nhé.
- Chết đi! - Không được!
Không!
- Gọi cảnh sát mau! - Mau lên!
Gọi cảnh sát đi!
Gọi cảnh sát đi!
- Bỏ ra! Hai đứa mày! - Chạy mau!
Bảo vệ!
Này!
Chết đi!
Trời ơi.
Trời ơi. Ai gọi cảnh sát mau lên.
Không! Đừng mà!
Không...
Anh làm gì vậy hả?
Mau gọi cảnh sát đi!
Tên khốn kiếp!
Thằng điên!
THÁNG 5 NĂM 2023
Số 37, ngõ 291 đường Youngin.
Số 37, ngõ 291 đường Youngin.
Số 37, ngõ 291 đường Youngin.
Số 37, ngõ 291 đường Youngin.
Số 37, ngõ 291 đường Youngin.
Số 37, ngõ 291 đường Youngin.
- Ừ, sao đấy? - Anh đến nơi chưa?
Anh đến từ nãy rồi.
Em bảo chờ tín hiệu mới hành động mà.
Anh đang trốn kỹ ở nơi không ai thấy đấy chứ?
Gì cơ?
Ừ, tất nhiên.
Mà phải làm vào đêm hôm thế này à?
Có ổn thật không vậy?
Thật mà. Em sẽ ra hiệu khi đến thời điểm thích hợp.
Nhưng giờ đã hơn 11:00...
Gì vậy?
Sao thế?
Chết tiệt.
Sao thế? Có chuyện gì?
Chờ anh chút.
Gì vậy? Có chuyện gì?
Chết tiệt. Kim Myeong Jun, có chuyện gì vậy?
Alô? Này, Myeong Jun à.
Trời ạ, lần thứ mấy rồi đây?
Này, Kim Myeong Jun, có chuyện gì vậy?
Này chú, đứng dậy đi.
Tạm thời cúp máy đã nhé.
Mẹ kiếp.
Lại gì nữa?
Cái gì mà "lại gì nữa"?
Đột ngột cúp máy như thế thì em biết làm sao?
Cũng tại tình thế bắt buộc nên anh mới phải cúp đấy chứ.
Mà cũng tại em khi không gọi tới nên anh làm gì có thời gian chuẩn bị.
Em đã bảo phải chuẩn bị hành động bất cứ lúc nào mà nhỉ?
Thì anh đang chuẩn bị mà!
Vậy nên anh mới có thể...
Gì vậy?
Chuyện gì nữa đây?
- Này, Kim Myeong Jun, anh muốn chết hả? - Rắc rối to rồi.
Tự dưng có người từ hẻm lao ra rồi ngất xỉu...
Anh nói gì vậy? Ai ngất xỉu cơ? Hả? Nè!
Bình tĩnh lại xem nào. Anh nói gì cơ?
Chờ anh một chút.
Này, Kim Myeong Jun!
Kim Myeong Jun!
Này, là đứa trẻ đó.
Gì cơ?
Đứa trẻ mà chúng ta định bắt cóc.
CHƯƠNG 1. BẮT CÓC
DỰA THEO TIỂU THUYẾT NGÀY BẮT CÓC CỦA JEONG HAE YEON
Chết tiệt.
CUỘC GỌI ĐẾN
- Ừ. - Con bé sao rồi?
- Tỉnh chưa? - Vẫn chưa.
Anh nghĩ phải đưa nó tới bệnh viện.
Anh điên rồi hả?
Sao lại đến bệnh viện? Anh còn tỉnh táo không vậy?
Anh còn tỉnh táo nên mới nói vậy đó.
Có thể nó bị thương mà. Chẳng lẽ cứ để mặc vậy?
Anh bảo không thấy vết thương nào mà.
Biết đâu như vậy lại hay.
Em nói vậy là sao?
Người yếu đuối và dễ mủi lòng như anh
thì có dám bắt cóc lúc nó tỉnh không?
Như vậy có khi lại tốt đấy.
Sao em có thể nói vậy?
Con bé bị thương mà!
Bớt nói lại đi. Cứ làm như em bảo.
Đừng tự ý làm gì cả, kẻo mọi chuyện lại rối lên.
Từ bây giờ,
anh sẽ tự mình quyết định và tự mình lo liệu.
Anh hiểu ta như thế này là vì Hee Ae, nhưng anh vẫn thấy sai lắm.
Này, Kim Myeong Jun!
Trời ơi, hết cả hồn.
Là ai hả?
- Hả? - Tôi hỏi là ai mà.
Tôi hả?
Sợi dây đó là sao?
À, sợi dây này.
Cái này...
là dây để thay cho dây phơi đồ bị đứt.
Nhưng mà...
trong người vẫn ổn chứ?
Là sao?
Thì ý là có bị thương ở đâu không, có khỏe hay không đó.
Hình như chuyện đó đâu quan trọng.
Sao thế?
Chuyện gì?
Sao không trả lời? Tôi hỏi là ai mà.
Tôi hả?
À thì...
- Để mà nói tôi là ai thì... - Không phải chú, tôi cơ.
- Hả? - Tôi đang nói về tôi mà.
Tôi hỏi tôi là ai.
Không nhớ được gì luôn sao?
Ừ.
Thật sự không nhớ hả?
Ừ.
Giờ tôi chỉ thấy khó chịu thôi.
Vậy trong người sao rồi?
Sao cứ hỏi mấy câu không đâu vậy?
Đã bảo không nhớ mà.
Là ai vậy?
- Cháu hả? - Chú.
- Tôi hả? - Ừ, chú đó.
À, tôi hả?
Mà này...
Nói chuyện với người lớn mà hỗn thế hả?
Giờ chuyện đó quan trọng à?
Cũng đúng.
Có quan trọng gì đâu.
Chết tiệt.
BỐ YÊU CỦA CON
Bảo này...
- Bố? - Hả? Bố?
Ừ, đúng rồi, là bố đó!
Đúng rồi, là bố. Bố đó.
Gì mà cười vui dữ vậy?
Con gái bố bị mất trí nhớ mà.
Phải ha.
Bố xin lỗi.
Con là ai hả?
Tên con là gì?
Hee Ae.
Kim Hee Ae.
Hee Ae.
Gọi thử xem.
Hee Ae à.
Chẳng cảm thấy gì cả.
Đã có chuyện gì?
Đầu con bị cụng vào đâu à?
Hay là con rơi ở đâu xuống? Sao con lại thế này?
Ừ thì...
Con nói con mất trí nhớ rồi.
Phải có lý do gì đó chứ.
Thỉnh thoảng con như vậy đó. Cứ nhớ nhớ quên quên.
Bộ con bị sa sút trí tuệ hả?
Gì mà nhớ nhớ quên quên?
Có đúng là bố con không vậy?
- Cơm. - Hả?
Không cho con ăn cơm hả?
Ơ hay,
nó có mất trí nhớ thật không vậy?
Trời ạ, mặc kệ đấy.
"Kim Hee Ae".
Hee Ae.
Chẳng quen miệng chút nào.
Hee Ae à, ăn cơm thôi.
Đây là cơm hả?
Chuyện là...
Bố quên mua gạo rồi.
Hôm nay ăn tạm cái này đi.
Mai bố sẽ nấu cơm đàng hoàng cho.
Được rồi.
Thú vị đấy.
Vậy à? Đây, con ăn đi.
Ngon không?
Cũng không tệ.
À, vậy hả?
No comments yet. Be the first to leave one.