لومړۍ 200 کرښې.
Dù sao thì chuyện phải xảy ra nhất định sẽ xảy ra.
Sau khi bố tôi qua đời,
YU JI-HYUK NGÀY SINH: 02-04-1984 NGÀY MẤT: 19-04-2023
mỗi ngày trôi qua tôi đều cảm thấy như đang đứng trên con thuyền lênh đênh.
Tôi muốn được hạnh phúc.
Tôi muốn được bình yên mà.
Tôi cũng muốn đứng trên đất liền vững chãi.
Tôi không phải người em nên yêu.
Vì tôi chỉ muốn Kang Ji-won em được hạnh phúc.
Em sẽ hối hận đấy.
Em sẽ không hối hận đâu.
CÔ ĐI MÀ LẤY CHỒNG TÔI
TẬP 11
Chào mọi người.
Này! Yang Ju-ran!
Giờ cô mới đến làm đó à?
Đúng là tệ hại quá mà!
Này Yang Yu Ju-ran, cô thế này là không được đâu.
Giờ cô là phó phòng rồi mà. Phó phòng đó!
Hơn ai hết, cô phải tới sớm rồi bật máy tính lên trước mọi người chứ.
Với lại tôi cũng không định nói thế này đâu.
Nhưng tôi thấy email Jomart của cô rồi. "Nếu cần gì xin hãy cho tôi biết" ấy hả?
Cô định sẽ làm mọi thứ mà mọi người yêu cầu à? Hả?
Trời, đây đúng là vấn đề của phụ nữ các cô đấy.
Nếu cô cứ làm việc như vậy, thì toàn bộ phòng chúng ta cũng bị coi thường đấy.
Đúng là hết nói nổi mà!
Quản lý Kim... À không, giờ là trợ lý Kim mới đúng.
Hồi còn là quản lý, em còn chưa thấy anh ta đến sớm rồi bật máy tính bao giờ.
Em nghĩ chị nên chỉnh đốn lại thái độ của anh ta một lần xem.
Giờ cũng có thông báo chính thức cả rồi mà.
Nhưng đứng trên lập trường của quản lý Kim...
Quản lý Kim nào ạ? Giờ là trợ lý Kim, trợ lý Kim rồi ạ!
Em nghĩ chị cũng nên làm rõ rằng giờ chị là cấp trên của anh ta rồi.
Chị cảm thấy ổn nhưng các thành viên mới trong nhóm sẽ khó mà thích nghi.
Đợi tôi chút nhé.
Trời ạ, tên Kim Gyeong-uk đó đúng là đáng ghét...
- Tôi nghe. - Đúng là quá quắt mà.
Sao anh ta cứ phải cư xử như vậy chứ?
Chẳng nhẽ anh ta không thấy ngượng mặt tí nào sao?
Làm gì có ai bình thường mà lại hành động như vậy chứ.
Đừng có vô lý như vậy!
Giờ em đã lên chức quản lý rồi.
Sao em có thể tan làm lúc 5 giờ được?
Mà giờ tan làm thì là 6 giờ...
Vị cứu tinh của em không biết đó thôi, nhưng từ nhỏ tính em đã nóng nảy rồi.
Ông nội em luôn phải nhấn mạnh cho em biết tầm quan trọng của việc kiên nhẫn.
Nhưng em vẫn cứ sống bộp chộp...
Em coi thường anh lúc nào chứ?
Tôi giống cô chắc?
Cái đó ngon chứ ạ?
Ừ, ngon lắm, giống cà phê ấy.
- Vâng. - Cho chị một cái với!
Để cho tinh thần tỉnh táo lại.
Nhưng chắc chị phải tan làm sớm rồi trở lại sau.
Gia đình chị không giúp đỡ được ạ?
Em thấy trông chị mệt mỏi quá.
Chồng chị vẫn đang ở nhà mà, sao chị có thể nhờ bố mẹ giúp đỡ được?
Nhưng chị cũng đã làm mọi việc rồi.
- Nếu chị lo về chồng chị... - Chồng chị...
Có vẻ chị lộ liễu quá rồi nhỉ?
Vì chị giống hệt em đó ạ.
Em cũng từng rất lo sợ về chồng em...
À, ý em là bạn trai em.
Nhưng cuối cùng chỉ có em là người tổn thương.
Ôi cô em!
Em đã học được rất nhiều điều. Việc suy nghĩ cho người khác cũng nên có giới hạn.
Người xấu xa sẽ không bận tâm đến sự quan tâm của chị dành cho họ đâu.
Hôm nay trưởng phòng Yu không đến làm sao ạ?
Ừ, em có gì cần báo cáo à?
Hôm nay trưởng phòng bị ốm nên nghỉ phép.
Hình như cậu ấy bị cảm lạnh thì phải.
Dạo này trời rét lắm mà. Đây là lần đầu cậu ấy như vậy đấy.
Nào! "A".
Này, tôi đã nói không cần mà.
Sao cô cứ phải cứng đầu cứng cổ như vậy?
Này, cô làm thế đâu phải vì tôi.
Đều vì muốn bản thân cô thỏa mãn thôi. Tôi đã nói tôi ghét ăn cháo rồi.
Nhưng anh cố ăn thêm một muỗng thôi...
Ghét chết đi được! Khỉ thật!
Mình vẫn đúng là mình mà!
Anh ấy không có nhà sao?
20130419.
Đó là mật khẩu cửa nhà tôi.
Pang?
Trưởng phòng!
Trưởng phòng!
Trưởng phòng?
Trưởng phòng, anh tỉnh lại đi. Phải đến bệnh viện thôi.
Là Kang Ji-won này.
Tôi không nên tiếp tục nhìn thấy em như vậy.
Anh có sao không?
Bác sĩ có ghé qua đây rồi.
Tôi cũng uống thuốc rồi.
Em vẫn...
còn thấy bất an sao?
Có còn cảm thấy lênh đênh không?
Tôi đã mong giá mà em không còn cảm giác như đang đứng trên thuyền nữa.
Ngày nào tôi cũng thấy mình như đang lênh đênh trên thuyền.
Mặc dù tôi đã cố ghì vững chân nhưng con thuyền cứ lắc lư mãi.
Tôi bất an lắm!
Mặc dù không thể trở thành đất liền của em...
Tôi muốn được ổn định mà.
Tôi muốn đứng trên đất liền.
Tôi muốn trở thành đất liền vững chãi.
Tôi mong em bình yên và hạnh phúc.
Bởi vì Kang Ji-won em là người tốt.
Trưởng phòng, anh là người lúc đó sao?
Quá đáng thật đấy!
Lần gặp lại sau đó tôi đã nhận ra em ngay rồi, vậy mà...
Tôi... vẫn luôn thích em cơ mà.
Hế lô anh!
Cô giống anh trai cô thật đấy!
Hả? Tôi á?
Anh nói vậy là xúc phạm tôi đấy.
Quá đáng thật!
Tôi đến để bàn chuyện chiến lược mà.
Tôi tình cờ có hai vé xem ca nhạc đây. Hai người có thể cùng đi...
À, chuyện là...
Ji-won...
Tôi cứ nghĩ mình có thể ổn cơ.
Tôi không phải câu văn... bị viết sai trong cuốn tiểu thuyết của Ji-won.
Hả? Câu văn bị viết sai? Ý anh là sao?
Anh ổn chứ?
Hạ sốt rồi. May quá!
Đến giờ đi làm rồi!
Hôm qua... đã xảy ra chuyện gì vậy?
Lẽ nào...
Anh không định nói việc tối qua chỉ là sai lầm thôi đấy chứ?
Không, không có chuyện đó đâu. Chỉ là do uống thuốc nên tôi hơi mê man.
Tôi cứ nghĩ cô Kang Ji-won chỉ là một giấc mơ thôi.
Ra là anh nhớ hết đấy chứ!
Đêm qua tôi đã nói gì cơ?
Anh có biết mình có một mặt vô cùng khác không?
Anh không dùng kính ngữ với em đấy.
Tôi xin lỗi.
Anh nói muốn em được bình yên và hạnh phúc.
Và nói ngay từ lần gặp lại ở đại học anh đã nhận ra em ngay rồi.
Còn nữa...
Anh đã nói anh vẫn luôn thích em.
Vậy nên anh muốn trở thành đất liền của em.
Ji-won à, tôi...
Xin lỗi vì đã không nhận ra anh.
Có thể chúng ta sẽ hối hận.
Nhưng dù có phải hối hận, ta cũng sẽ hối hận cùng nhau.
Vậy thì chúng ta sẽ ổn thôi.
Thật ra hôm qua, khi nghe được những suy nghĩ của anh,
em đã nghĩ rằng, "À, ra đây là lý do mình quay trở lại".
Để có thể tin tưởng vào ai đó một lần nữa,
thích người đó,
và trở nên hạnh phúc.
Em có thể làm vậy mà đúng không?
TRƯỞNG PHÒNG YU JI-HYUK
Cuối tuần sau em định làm gì?
Chúng mình sao? Làm gì trưởng phòng thích là được.
"Chúng mình"?
Nói chuyện với tôi chút đi.
Anh cứ nói luôn ở đây đi.
Chúng ta còn phải làm việc chung nữa mà.
Nếu em cứ coi tôi như người vô hình thế thì mọi người cũng khó xử đấy.
Người khó xử chỉ có anh thôi.
Sợ khó xử thì đừng nên làm mấy việc khó coi chứ.
Chết tiệt!
Nhả tao ra! Tránh ra!
Việc em đề nghị chia tay...
là vì em thấy tình mình không được mặn nồng như trước nữa.
Em muốn một mối quan hệ khiến người ta phải ghen tị khi nhìn vào.
Khỉ thật!
Rốt cuộc bắt đầu sai ở đâu chứ?
Con chỉ quen được phụ nữ trong cùng phòng làm việc thôi à?
Lần trước đã va vào người đàn bà điên khùng đó rồi,
giờ lại đưa đến một người trông cũng chẳng khấm khá hơn.
Tôi sẽ thành thật luôn nhé.
Tôi chưa từng dám nghĩ con trai tôi sẽ kết hôn theo cách này.
Nhưng dù sao cũng nghe nói cô tốt nghiệp Đại học Hankuk ra.
Cô ấy học chuyên ngành kinh doanh ạ. Cô ấy thông minh mà cũng làm việc tốt nữa.
Với lại cô ấy cũng sẽ đi làm sau khi sinh con xong. Rất tuyệt mẹ nhỉ?
Con từng thích học hành lắm ạ, thưa mẹ.
Người ta nói con trai thì giống mẹ.
Nhưng mẹ đừng thất vọng.
Mẹ con cũng không nghĩ con sẽ kết hôn theo cách thế này.
Nhưng con đã thuyết phục bà ấy ạ.
Và bà ấy cũng rất yêu thương anh Min-hwan.
Vâng, đúng đấy ạ.
Cháu nói bố cháu kinh doanh ở Busan à?
Còn mẹ cháu là giáo viên?
Vâng ạ.
Trước khi bố con qua đời,
gia đình con đã sống rất hạnh phúc.
Thật sự con chỉ mong sống hạnh phúc như bố mẹ con thôi.
Họ rất yêu thương nhau và chăm sóc nuôi dạy con rất tốt ạ.
Qua những gì tôi quan sát ở lớp nấu ăn thì cháu cũng là người thông minh.
Con còn thiết sót nhiều lắm. Mong mẹ chỉ bảo con nhiều hơn ạ.
Vốn dĩ phụ nữ thì nên gặp được người đàn ông phù hợp.
Nhưng dựa theo mắt nhìn đàn ông của cháu, thì cháu khá tinh tường đấy.
- Ăn thôi nào. - Vâng ạ!
Nhưng con nói con trai giống mẹ là đúng đấy.
Vậy nên Min-hwan nhà ta mới giống mẹ đây, thông minh như thế này.
Mẹ nói đúng đó ạ.
- Mẹ về nhé. - Được, mẹ đi trước đây.
Mẹ đi cẩn thận ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.