لومړۍ 200 کرښې.
Lục muội muội,
mỗi lần ta nhìn thấy Mặc Lan là lòng ta lại...
bực tức khó chịu.
Ta cứ nghĩ tại sao tỷ ta lại có số tốt như thế
có thể gả cho Kính ca ca?
Sau đó tỷ ta xảy ra chuyện
trong lòng ta cũng vui lắm cơ.
Nhưng mà sau đó...
ta lại sợ lắm.
Ta sợ Kính ca ca coi thường con gái của Thịnh gia.
Ngũ tỷ tỷ,
tỷ có từng nghĩ đến
có lẽ người ta chỉ muốn với cành cao không?
Thấy không thành với hôn sự của tỷ tỷ
nên mới muốn cưới muội muội.
Ta biết ý của muội.
Muội muốn nói là
trước giờ ta là người không lanh lợi.
Chỉ là ỷ vào mình là đích nữ của Thịnh gia,
hống hách nhờ gia thế của mình.
Kính ca ca chỉ coi trọng Thịnh gia,
chứ không phải là thích ta.
Không phải đâu.
Từ nhỏ đến lớn,
ta đã không có sự ung dung, quý phái như đại tỷ tỷ,
cũng không biết nịnh hót như Mặc Lan,
càng không giống muội, được nhiều người yêu mến như vậy.
Đừng nói là cha,
đến cả mẫu thân cũng chẳng thích nổi ta.
Tỷ nói linh tinh.
Ngũ tỷ tỷ,
đại nương tử là người thương tỷ nhất.
Từ nhỏ tỷ luôn được như ý với mọi chuyện,
thoải mái, phóng khoáng, thỏa sức tự do.
Trong cái viện này,
ai nấy đều tâm cơ mưu đồ,
suy nghĩ sâu xa.
Chỉ có tỷ
phóng khoáng thẳng thắn.
Đây là sự yêu thương của ông trời dành cho tỷ.
Muội không cần dỗ ngọt ta.
Ta không dỗ tỷ,
thật ra tỷ không biết trong lòng ta
ngưỡng mộ dường nào đâu.
Thế cũng chỉ có muội thôi,
không đúng, giờ còn Kính ca ca nữa.
Ngũ tỷ, tỷ có từng nghĩ đến
dù công tử Văn gia đậu bảng vàng tiến sĩ,
đại nương tử cũng sẽ không đồng ý không?
Dù gì cũng là người tứ tỷ lựa chọn và bỏ lại
tỷ còn nhặt về xem như bảo bối.
Đại nương tử không nổi giận mới lạ.
Thế thì sao chứ?
Mẹ mà ép ta, ta đập đầu tự vẫn.
Đừng.
Lục muội muội, muội không biết đâu,
trong tim một người nếu đã có hình bóng ai đó,
thì chuyện gì cũng làm được hết.
Với lại sẽ không lo nghĩ đến hậu quả gì cả.
Muội là muội muội ta.
Muội phải đứng về phía ta.
Ta tất nhiên là đứng về phía tỷ.
Nhưng phải làm sao để giúp tỷ đây?
Ta mà mở miệng nói đỡ cho hôn sự của tỷ
đại nương tử đánh chết ta mất.
Không cần.
Muội giúp ta giữ miệng kín như bưng.
Nếu muội tiết lộ ra ngoài,
có đánh chết ta cũng không thừa nhận.
Sau đó đổ hết lên đầu muội.
Thế thì tốt thôi. Ta cứ thế gả cho công tử Văn gia luôn.
Dù gì người cha và nhị ca ca ưng ý trước giờ đều không tệ.
Muội dám?
Muội dám?
Dám chứ.
Muội chờ đấy.
Gì vậy?
Muội chọn đi,
thích cái nào thì cứ lấy đi.
Ta thích hết.
Vậy muội lấy hết đi.
Tỷ tỷ khờ, lấy tiền bịt miệng trước giờ đều không hữu dụng.
Ta hứa với tỷ không nói là được chứ gì.
Chỉ là ta cảm thấy
con đường này e là sẽ gian nan.
Ta lo cho tỷ.
Muội không cần lo cho ta, ta đã quyết định rồi.
Dù phía trước là vực sâu vạn trượng,
ta cũng sẽ nhảy xuống.
Muội cũng vậy.
Nếu sau này muội gặp được chuyện thế này,
tuyệt đối đừng thỏa hiệp.
Có những chuyện nên cố gắng thì phải cố gắng.
Giờ ta không còn sức để cố gắng nữa.
Rốt cuộc muội có ý gì?
Ta nói muội biết.
Muốn để Minh Nhi nhà ta chịu thiệt à?
Nằm mơ đi.
Ta chỉ là bị vướng mẹ của Hoằng Nhi,
bệnh của nó lay lắt đến giờ,
cũng chỉ còn nửa cái mạng.
Kể từ khi từ Tào gia về
thì khỏe hơn nhiều.
Hiện đã có thể ngồi dậy.
Tỷ nói xem, vào lúc này,
mà bảo nó cắt đứt quan hệ với nhà mẹ
chẳng phải muốn lấy mạng nó sao?
Nó bệnh cũng đâu phải hôm nay mới bệnh.
Theo ý ta,
tất nhiên ta muốn vứt thứ tai họa họ Tào kia đi.
Chỉ là...
Hoằng Nhi thật sự không thể cãi lời mẹ nó.
Sợ xảy ra mệnh hệ gì.
Chuyện nhà muội, ta không quản được.
Nhưng ta đã thề
những vất vả cơ cực ta từng trải
nhất quyết không để Minh nha đầu phải chịu lần nữa.
Tỷ yên tâm.
Ngày tháng của họ chẳng còn bao lâu nữa.
Bẩm hai vị lão thái thái,
đại nương tử, biết Thịnh cô nương đến
chuyển lời là bản thân ngã bệnh, không tiện tiếp khách.
Mong Thịnh lão thái thái lượng thứ.
Thế có sao đâu.
Chúng ta qua đó thăm nó.
Đại nương tử còn nói không cần làm phiền lão thái thái Thịnh gia.
Chỉ là nhớ nhung Thịnh cô nương,
muốn mời cô ấy đến tán gẫu.
Vậy con đi đi.
Minh Lan.
Nào.
Đứa bé ngoan.
Cô...
Cô nương tốt.
Cẩm Nhi nhà ta thật sự không còn đường sống.
Chỉ xin Hoằng Nhi
nể tình họ hàng thân thích mà cho chốn dung thân.
Gia đình bần hàn,
còn nhận nuôi chó mèo mà.
Hôm đó Minh Lan nói năng hồ đồ
mong Cẩm Tú tỷ tỷ đừng để trong lòng.
Sau khi về, tổ mẫu đã trách phạt ta rồi.
Chẳng qua là các trưởng bối thường ngày nói chơi bông đùa,
không có là gì cả đâu.
Ca ca Hạ gia muốn nạp ai qua cửa
liên quan gì tới ta.
Nói cũng đúng.
Trước giờ cưới vợ đều do mẹ chồng định đoạt,
nam tử tam thê tứ thiếp là lẽ thường tình.
Cũng do muội muội ta quá rộng lượng,
khiến người bên cạnh không biết phải trái.
Sau khi vào nhà,
chẳng lẽ còn muốn Hoằng Nhi chỉ có một thê tử thôi sao?
Vậy sau khi tỷ tỷ Tào gia vào nhà,
không biết đại nương tử,
người là mẹ ruột thiếp thất
hay là họ hàng trưởng bối Tào gia vậy?
Chuyện danh phận này không thể sai sót được.
Tất nhiên bọn ta là thân thích rồi.
Tất nhiên là trưởng bối rồi.
Đúng vậy, nếu đã là trưởng bối,
vậy phải nghiêm túc, tôn kính, phải hầu hạ.
Nếu là mẹ ruột của thiếp thất
thì là hạ nhân.
Nếu tâm trạng tốt
có thể tuỳ tiện cho nô bộc chút bạc vụn.
Còn không vui thì có thể cho ăn gậy.
Lỡ như...
thiếp thất không ra thiếp thất, thân thích không ra thân thích,
không biết sau này mẹ chồng con dâu rồi phu thê
cho đến con cả con thứ
nên đối xử thế nào?
Một đống hỗn loạn.
Nha đầu chết tiệt này!
Cậy gia thế tốt thì hay lắm à?
- Tiểu tiện nhân ngươi tưởng là... - Dì ơi.
Xin dì hãy tự trọng.
Con là người của Hạ gia,
đã tận nghĩa với Tào gia, không hổ với lòng.
Bỏ tiền bỏ sức trước giờ chưa từng hai lời.
Nhưng không thể bị người khác ép buộc.
Cô nương đáng thương của ta.
Đều là cha mẹ đã hại con.
Vốn nghĩ trở về kinh
biểu ca của con chăm sóc con.
Không ngờ mọi chuyện thay đổi,
người ta đã trèo lên cành cao rồi.
Con à, chi bằng con hãy
đi chết cùng mẹ cho xong chuyện đi.
Ai bảo con có một người dì và biểu ca tâm địa độc ác
như vậy chứ.
Muội muội.
Ta…
Ta muốn cháu gái vào nhà ta.
Có ta ở đây, muội đừng sợ.
Ta không sợ.
Tào đại nương tử, ở đây có khách à?
Nằm yên, nằm yên. Nằm đó nghỉ ngơi đi.
Nằm xuống.
Sao con còn ở đây?
No comments yet. Be the first to leave one.