لومړۍ 177 کرښې.
"Hỡi cái chết, đâu là nọc độc của mi?
Hỡi mộ phần, đâu là chiến thắng của mi?
Người đàn ông được mẹ sinh ra nhưng sống chưa hết đời,
quả thật bất hạnh.
Anh vươn cao rồi bị cắt đi như một bông hoa.
Anh chạy trốn như cái bóng".
Ở giữa cuộc đời, ta như đang chết dần.
Ở giữa cái chết, ta như được hồi sinh.
Tang lễ cử hành suôn sẻ.
- Ông ấy đã sống đời tươi đẹp. - Đúng vậy, với một kẻ nghiện ma túy.
- Tiếc là Archer không thể tới đó. - Hoặc về đây.
Đã vài tháng qua rồi.
Tuần tới là tháng thứ ba.
Cô lên giường ngủ cho thoải mái ạ.
Không sao. Cô muốn ngồi đây đợi lúc nó tỉnh lại.
- Vâng. Vậy bác sĩ… - Vẫn thế.
Có thể là ngày mai. Có thể lại ba tháng nữa.
Có thể…
Vâng.
Vậy cháu về đây ạ.
Mai cháu sẽ cố gắng dẫn A.J. qua hoặc là thứ Sáu.
Chúng ta sẽ ở đây.
Ít ra anh ấy không biết Woodhouse qua đời. Không sẽ đau lòng lắm.
Dù không đoán được nó biết điều gì hay đang suy nghĩ cái gì.
Đúng hơn là mơ mộng về cái gì.
Không.
Không, không!
Không!
Không!
Không!
Thả tôi ra, chết tiệt! Bỏ ra!
Bình tĩnh, Archer.
Poovey, trời đất ạ, tôi đấm vào âm đạo của cô bây giờ.
Không sao. Thả anh ấy ra.
Thứ to xác ngu ngốc này.
Ôi Chúa ơi.
Ông Woodhouse.
Figgis đâu? Có manh mối gì không? Anh nghĩ có chuyện gì?
Ông ấy nợ tiền ma túy nhiều quá,
tối qua bị tay buôn thuốc sát hại.
Thế có dễ dàng quá không?
- Với ông ấy thì không. - Đồ khốn này…
Giờ về đi, Archer!
Đồ khốn… Ý tôi là, ôi.
Anh tới nhà xác mà nhận xác.
Nhưng để tôi ngửi mùi anh mò tới gần vụ này thì đừng trách.
Ừ, để xem thế nào.
Để tôi rút giấy phép hành nghề thám tử của anh rồi xem thế nào.
- Tạm biệt, Poovey. - Nghỉ ngơi đi.
Mà Archer này, nghĩ mới nhớ, tối qua anh ở đâu?
Hỏi vợ anh ấy.
Vợ anh ta bỏ anh ta rồi mà.
Vì anh đấy, Archer, anh hú hí với cô ta ở bữa tiệc ngoài trời của sở.
Nên cô ta nghĩ hai người sẽ kết hôn và hạnh phúc mãi mãi,
rồi anh kiểu, "Hả?"
- Chính xác. Đúng cái mặt đấy. - Tôi…
Nói thế có ích gì à?
Nhân hóa anh?
QUÁN RƯỢU VÙNG ĐẤT MƠ ƯỚC
Anh bạn, rảnh không?
Không có, à đúng ra là không có rảnh, nên biến đi.
- Xin lỗi. Để tôi hỏi lại. - Hả…
Biết tôi làm việc cho ai không?
- Biết tôi không quan tâm chứ? - Quan tâm gì? Sống lay lắt à?
Vì hai ta đều gặp xui rồi. Tôi vừa cá độ hết tiền.
Nhưng nếu anh muốn ít thuốc…
- Tôi giống con nghiện hả? - Tôi không phán xét đâu.
- Anh từng bán cho ông ấy hả? - Đúng, Woodhouse.
Khoan. Từng ư?
- Ông ấy chết rồi. - Hả?
Ôi trời ơi… Ông ấy là một trong…
Ông ấy từng là khách sộp của tôi.
- Ông ấy trả hết nợ rồi à? - Trả nợ?
- Ông ấy trả trước mà. - Ừ. Ông ấy tiêu tiền hơi dại.
Đúng đấy. Ai lại boa cho kẻ buôn thuốc phiện chứ?
- Vậy là xong rồi nhỉ? - Tôi bảo xong thì mới xong.
Xin lỗi. Để tôi nói lại.
Được rồi. Giờ có hai khả năng thế này.
Khả năng kia là gì nhỉ?
Trời ạ. Tới giờ ăn của anh rồi hả?
- Khuyên anh đừng chống lại anh ta. - Khuyên anh chơi đúng nhịp đi.
Lại trêu tôi rồi.
Thật chứ trêu gì.
Cảm ơn, Zerk. Thế là đủ rồi.
- Sao… gì vậy… - Cậu ấy đây rồi.
Thám tử tư lừng danh Sterling Archer.
Chắc cậu biết tôi là ai nhỉ?
Tôi biết. Nhưng tôi nên gọi bà là gì đây?
"Mẹ" cũng được.
Vậy cậu biết tôi là ai, nhưng cậu không quan tâm?
Sao? Không, tôi…
Cậu nói thế với pha chế viên khi dí súng vào sườn cậu ta.
Thứ nhất, pha chế viên của bà bán ma túy.
Giật cả mình.
Tôi rút súng ra vì muốn tìm hiểu xem ai đã giết cộng sự của tôi.
- Hẳn đó là Woodhouse. - Đúng. Ông ấy… Sao bà biết?
Công việc của tôi là phải biết nhiều mà, cậu Archer.
Tôi mời cậu uống gì được nhỉ?
Cho tôi rượu ngô. Old Buncombe, nếu bà có.
Ồ, loại nào tôi cũng có một ít.
Nghe danh rồi.
- Cậu uống thế nào? - Thường là một mình.
- Cảm ơn cậu đã tạo ngoại lệ. - Không có gì.
Tôi hi vọng cậu tha thứ cho Zerk vì cách can thiệp của cậu ấy.
Có thể. Nhưng sẽ không quên đâu.
Đúng. Tôi cũng nghĩ cậu có ý đó.
- Ý tôi… - Tôi hiểu ý cậu mà.
- Thuốc lá? - Không. Chưa từng hút.
Thế sao?
Tôi tưởng là họ nhồi nhét cho lũ lính các cậu
từng đống thùng thuốc lá trước khi lên đường chiến đấu.
- Đúng vậy. - Hút để cho các cậu tỉnh táo.
Tôi chưa cần hút đã đủ kích thích rồi.
Trận Normandy?
- Vâng. - Bãi biển Omaha.
Băng qua Bắc Phi và Sicily.
Sau Normandy, qua Pháp và Bỉ,
lên tận Berlin.
Tôi phải tới Berlin. Vì gửi hết áo sơ mi sạch tới trước rồi.
Biết tiếng Đức không?
"Đừng bắn", "Tôi đầu hàng", "Hít-le đỉnh nhất", mấy câu kiểu đó.
"Huân chương Sao Đồng hạng hai cho tinh thần chiến đấu can đảm.
Huy chương Bắc Đẩu Bội Tinh. Huân chương Chiến Công.
Huân chương Sao Bạc hạng hai.
Huân chương Thập Tự hạng một cho tinh thần chiến đấu dũng cảm.
Ba huân chương Trái tim Tím".
Và còn nhiều mục khác.
Vâng, năm cuối tôi được bầu là tay sát gái của lớp.
Nhưng cậu từ chối được bổ nhiệm làm thượng úy trên chiến trường.
Sau chức danh sát gái thì…
Cậu còn rời khỏi quân đội với thứ bậc như lúc cậu vào.
Binh nhất. Cậu biết tôi có suy nghĩ gì không?
- Tôi cần thay khóa của nhật ký? - Cậu không thích bị ra lệnh.
Đúng, hoặc là phí thời gian. Xin phép bà.
Tôi không cho.
- Bà nói gì cơ? - Tôi vừa nói đó.
- Xin lỗi? - Tôi nữa.
- Tôi… Không. Ý tôi là… - Tôi hiểu ý cậu.
Tôi chỉ muốn tìm ra tên khốn nào giết cộng sự của tôi.
Có lẽ tôi giúp được cậu cái đó.
Cái đó… Khoan đã. Thật sao?
Có lẽ.
Nhưng trước khi tôi giúp được cậu, tôi cần cậu giúp tôi.
Bằng mọi giá tôi phải tìm ra kẻ sát hại Woodhouse
và trả thù cho ông ấy.
Vậy cậu Archer, cậu thấy sao nếu tôi mời cậu làm việc?
Có lẽ tôi sẽ đồng ý.
Cả thêm ly rượu ngô.
Len Trexler. Chắc cậu biết gã này nhỉ?
Ai mà không biết? Tên đầu gấu đáng gờm nhất LA.
Nhưng không lâu nữa đâu.
- Hắn bị bệnh à? - Hả? Không, ngốc ạ.
Dù có thể nói là hắn tới thời rồi.
Khoan, bà muốn tôi giúp bà đấu với Len Trexler,
kẻ có sở thích hòa tan người bằng axít?
Trexler không đích thân thực hiện vụ hòa tan đâu.
- Mà là tay sai của hắn, Dutch Dylan. - Ai hòa tan cũng kệ.
Cậu giúp tôi thì tôi mới giúp được cậu.
Có lẽ vậy. Bà nói rõ rồi mà.
Tôi chỉ cần cậu tới Bến tàu 9 ở Long Beach tối nay,
quan sát rồi báo cáo lại thôi.
- Không. - Thôi nào. Tôi tưởng cậu gan dạ chứ.
Tôi muốn bảo toàn gan và dạ,
ở trong người tôi chứ không tan chảy trong thùng axít 190 lít
với giày, chân và mặt tôi!
Chưa từng biết em yêu anh nhiều đến vậy
Chưa từng biết em quan tâm nhiều đến vậy
Khi anh vòng tay ôm em Cơn sốt hừng hực khắp thân thể em
Anh lây sốt cho em
Dù khi em hôn anh Cơn sốt khi anh ôm chặt em
Cơn sốt vào sáng sớm Cơn sốt xuyên suốt đêm dài
Anh lây sốt cho em
Tôi đồng ý.
Tuyệt vời.
Sau đó, tìm kẻ sát nhân, trả thù.
Ước cho cẩn thận.
Chắc cậu cũng hiểu mà.
No comments yet. Be the first to leave one.