Soundtrack #1 (Saundeuteuraek #1 / 사운드트랙 #1)

Soundtrack #1 (Saundeuteuraek #1 / 사운드트랙 #1)

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

Soundtrack 1 S01E01 2022 Disney WEB-DL 1080p H264 DDP-HDCTV
د لخوا تبصره lyhnca150186
Thấy hay để lại rating giúp mình để có động lực làm thêm nhiều phim khác ạ. Cảm ơn. Phim mình up ở đây https://hdvietnam.org/tags/hothanhly/

تګونه

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
HD
په خپور شو: 2022-03-24
ډاونلوډونه: 27
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

Chụp thử nhé.

Thế nào?

Trông mình xinh không?

Vốn cậu đã xinh rồi mà.

Vậy chắc là trông xinh rồi.

Nào.

Mà này, cậu thôi dùng ảnh thẻ chụp ở đây đi.

Đây không phải studio chụp ảnh.

Còn tốt hơn cả một cái studio chụp ảnh. Sao mình phải trả tiền cho người khác

trong khi bạn mình sống bằng nghề nhiếp ảnh gia chứ?

- Cậu không trả tiền cho mình mà. - Nhưng mình để cậu đi chơi với mình.

Mình nói thế suốt 20 năm qua rồi. Cậu toàn để mình đi chơi một mình.

Chính xác phải là 19 năm.

Chúng ta bắt đầu đi chơi cùng nhau từ hồi 9 tuổi còn gì.

Sẵn sàng nào.

Vâng.

Soundtrack #1

Này, nhưng mà

đúng là bức ảnh nào của cậu cũng u ám.

- Tại sao? - Mình không chắc lắm.

Bức ảnh này chỉ là ảnh một chú cún, nhưng lại buồn.

Còn bức ảnh này chỉ là ảnh cây cối...

nhưng lại u ám vì nhiều lý do.

Thế thì nghĩa là cậu già rồi.

Đủ già để thấu cảm cảm xúc hay khoảnh khắc bị bắt trọn.

Cũng có thể.

Cậu cũng chụp những bức này bằng máy ảnh phim à?

Ừm. Tất cả số ảnh đó luôn.

Có nhiều loại máy ảnh kỹ thuật số đỉnh chóp mà. Sao cậu vẫn dùng máy ảnh phim thế?

Dùng máy ảnh kỹ thuật số thì một lần chụp được cả trăm tấm

nhưng dùng phim thì chỉ có một cơ hội để bắt trọn khoảnh khắc thôi.

Mình thích điểm đặc biệt này của máy phim.

Khá sâu sắc đấy, Han Sun Woo.

Tôi nghĩ triển lãm của ông sẽ lại cháy vé tiếp đó ông Han.

Đã xong.

Nhìn mình này.

Sao thế?

Mình đẹp quá.

Sao cơ...

Cho nên mình toàn tới gặp cậu đó. Lúc nào cậu cũng biết góc đẹp nhất của mình.

Ấn tượng thật.

Gì đây?

Con này của cậu à?

Cậu bao nhiêu tuổi rồi vậy?

Đừng động vào đồ của mình mà.

À phải rồi. Cậu vẫn còn giữ những bức ảnh mà cậu chụp chuyến đi năm ngoái chứ?

- Sao thế? - Mẹ mình vô tình xoá hết ảnh.

Mà mình lại chẳng giữ cái nào. Cậu gửi cùng những bức này luôn nhé.

Mình không còn đâu. Mình xoá ngay đi rồi.

Ít ra cậu cũng phải thử tìm lại chứ.

Trời... Mình thực sự không còn chỗ ảnh đó mà. Mình xoá hết để trống bộ nhớ rồi.

Khéo khi cậu cho vào thư mục nào đó rồi quên mất thôi.

Không phải cậu bảo phải họp với một nhạc sĩ sao? Cậu muốn tới trễ à?

Đúng vậy, mấy giờ rồi nhỉ?

Ôi không!

- Này, Sun Woo! Trông mình thế nào? - Gì vậy chứ?

Trông tuyệt đó.

Nhìn rồi hãy trả lời.

Xinh lắm.

Mình đi đây. Nhớ tìm lại mấy bức đó nhé!

- Này, Eun Soo. - Này, gặp anh, em vui lắm.

Đúng vậy, gặp em, anh vui lắm!

Thứ lỗi cho tôi, cô chờ tôi lâu chưa? Thu âm mất nhiều thời gian hơn dự kiến.

Không sao. Tôi cũng vừa mới tới thôi.

Cô uống cái này đi.

Thực sự ngon lắm đó.

Cô ngồi đi. Sao cứ đứng thế?

À, vâng.

Cảm ơn cô đã vất vả.

Tôi cá là cô thậm chí còn không ngủ được.

Ồ, không đâu. Dựa đầu vào đâu, tôi cũng ngủ ngay được.

Tôi không hề mê man hay gì đó ngoài chuyện...

Dù sao thì dạo này...

tôi cũng không cảm thấy quá mệt.

Được rồi. Cho tôi xem bản nháp của cô.

Thế nào ạ?

Cô Eun Soo, cô yêu đơn phương bao giờ chưa?

Sao vậy ạ?

Lời ca không tệ.

Cũng được. Đoạn điệp khúc cô làm tốt.

Tuy nhiên...

lại vô tư quá.

Chưa thấy được sự chân thật.

À...

Nỗi buồn đau khi không thể ở bên người mình yêu.

Cô chưa từng cảm thấy như vậy trước đây sao?

À...

Được rồi.

Chúng ta luôn dành 3 phút trong một ca khúc để truyền cảm hứng đến mọi người.

Dù là một bức ảnh cũng phải truyền tải và khơi gợi cảm xúc để mọi người tiếp nhận như một tác phẩm nghệ thuật.

Làm sao chúng ta có thể truyền cảm hứng tới mọi người trong khi ca khúc không hề truyền tải cảm xúc thật chứ?

Cô không đồng tình sao?

À...

Đúng vậy ạ.

Dù sao cũng cảm ơn cô đã vất vả. Thật ngại quá, nhưng chúng tôi không còn lựa chọn nào cả.

Đây là single mới của Jay Jun nên chúng tôi không thể nào trì hoãn nữa.

Khi nào tôi có ca khúc khác dành cho cô, tôi sẽ báo cô biết nhé.

Tôi có hẹn tiếp rồi. Xin thứ lỗi cho tôi nhé.

Xin chờ chút! Nhạc sĩ Kang!

Xin chờ một chút.

Ý cậu là sao? Hoãn triển lãm sao?

Em đã suy nghĩ kỹ rồi, vậy là tốt nhất anh à.

Chà.

Tử vi hôm nay đúng đó chứ.

"Bạn sẽ bị sốc vì tin bất ngờ".

Cậu đã làm việc này cả năm nay rồi. Giờ cậu muốn bắt đầu lại từ con số 0 sao?

Chờ chút.

Ít ra cậu cũng nên nói anh biết chứ. Sao tự nhiên cậu lại làm thế này?

Ảnh cậu chụp... thực sự rất tuyệt vời!

Có chuyện gì vậy?

Em cảm thấy mình như một kẻ mạo danh.

Cảm giác toàn bộ đều là giả tạo.

Hoá ra là vậy.

Ừm...

Sun Woo, mỗi nghệ sĩ mới chớm nở đều trải qua giai đoạn giống nhau.

Cho nên anh hoàn toàn hiểu được.

Nhưng nghĩ mà xem. Lần trước cậu cũng như này.

Cậu bảo cậu chưa sẵn sàng, nhưng lại thành công mĩ mãn. Nhớ không?

Thành công mĩ mãn đó!

Lần này khác lần trước.

Em thậm chí còn không thể nhìn các bức ảnh em chụp.

Như vậy mà anh còn muốn em trưng bày với mọi người sao?

Em không làm thế được đâu.

Không. Em không làm được.

Em nghỉ ngơi một chút được chứ?

Em không nghĩ mình có thể tiếp tục như thế này.

Em xin lỗi...

Thôi được rồi, Sun Woo.

Sắp bắt đầu mà chưa có cậu, mau lên.

Cứ bình tĩnh

và nghĩ tới...

Em đi có chút việc. Gặp anh ở nhà nhé.

Không, gặp anh ở đây đi, Sun Woo!

Này, Sun Woo! Anh ngất ra đây này!

Cậu nghĩ anh đang đùa sao? Này, Sun Woo!

Sun Woo...

Sắp đóng băng mất.

Ô, nhiếp ảnh gia Han!

- Lâu lắm không gặp ạ. - Chào mừng Sun Woo nhé.

Này, cô ấy bên kia kìa.

- Mari, trứng cuộn bàn số 2 nhé. - Đến đây.

Đi nói chuyện với cô ấy đi.

Hình như cô ấy lại bị từ chối rồi. Đi xem thế nào đi.

Bụng đói meo mà lại uống sao?

A, cậu đây rồi.

- Sun Woo. - Ừm?

Cậu có biết gì về yêu đơn phương không?

Yêu đơn phương luôn đến bất ngờ

Anh ấy bảo lời bài hát của mình thiếu tính chân thực...

và hoàn toàn không có cảm xúc.

Vậy lời bài hát lần này là về tình đơn phương.

Bực bội quá đi mất.

Mình đã trút hết tấm lòng vào từng câu chữ. Tình đơn phương thì có gì đặc biệt chứ?

Nếu thấy rung động, nếu thấy thích, nếu thấy nhớ thì cứ tỏ tình đi!

Đơn giản vậy thôi mà.

Sao tình đơn phương lại phải buồn và đau khổ chứ?

Mình cho rằng...

tình đơn phương thật là ngu ngốc.

Nghe hợp nhỉ? Mình nên viết nó lại.

Mình sẽ viết ra. Đơn phương...

Ngu ngốc...

Vậy lần này họ cũng từ chối lời bài hát của cậu sao?

Ừm, hiện tại là vậy.

Cậu nói vậy là sao chứ?

Mình đã cầu xin anh ấy.

Đợi chút đã.

Anh có thể cho tôi thêm một cơ hội nữa không?

Tôi sẽ nhanh chóng chỉnh lại.

Eunsoo à,

cảm xúc không phải là thứ có thể bộc lộ chỉ bằng việc nghĩ thật kỹ đâu.

Lần sau hãy làm dự án khác.

Tôi hiểu rồi!

Tôi hiểu rồi.

Tôi hiểu rồi. Giờ tôi thật sự đã hiểu.

À... ừm...

À...

Hai tuần.

Hãy cho tôi 2 tuần...

và tôi sẽ cho anh thấy.

Xin anh đấy.

Này. Cứ viết lời theo phong cách của cậu. Cần gì phải xin xỏ chứ.

Đây không phải ca khúc duy nhất trên thế giới mà.

Ừm. Ca khúc đó, chỉ có một thôi.

Mình muốn được anh ấy công nhận.

- Tên đó thì có gì hay ho chứ? - Dĩ nhiên, anh ấy rất tuyệt!

Anh ta có phải là nhà soạn nhạc duy nhất trên đời đâu.

Này.

Giờ cậu có thể nghe ca khúc của anh ấy đấy.

~Hôm nay em đã vất vả rồi.~

~Những lời mà tôi muốn nghe~

~Thật sự, tôi không biết...~

Lần này mình phải làm được bằng bất cứ giá nào.

Đây là cơ hội để bắt đầu cuộc sống mới sau 3 năm là người viết lời vô danh,

và tiến gần hơn đến nhà soạn nhạc đó.

Chúc may mắn.

Vậy sao yêu đơn phương lại buồn vậy chứ?

Yêu một người bằng cả trái tim! Không phải rất tuyệt vời sao?

Mình thật sự không hiểu nổi.

Buồn là vì không thể làm được gì cả đấy.

Đó là trái tim của mình.

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left