لومړۍ 200 کرښې.
UỐNG RƯỢU CÓ HẠI CHO SỨC KHỎE
PAD MAN Biên dịch: liemvn2212
Xem mẹ con buộc vòng tay Rakhi* kìa...
Này Lakshmi...
Cho em gái tiền đi con.
Mẹ cứ bóc lột con đi...
Tài sản duy nhất bố để lại cho mẹ
là con - Lakshmi cao 1,8m.
Lễ Raksha-Bandhan giữa anh trai
và em gái chỉ có một lần mỗi năm...
Con phải che chở và cấp tiền cho mấy đứa nữa sao?
Không chỉ một mà là hai lần một năm...
Thế là sao?
Lễ Bhai Dooj ấy.
Tụi nó sẽ lại trấn lột tiền của con.
Tụi nó có quyền mà!
Anh ơi chị gọi nè...
Vậy hả?
Tại sao phải chờ anh đưa chứ.
Ăn đi nào!
Một cái hay hai cái?
Hai cái đi.
Con ngồi ăn luôn đi.
Đủ rồi! Đủ rồi!
- Sao thế? - Con ngồi đó đi.
Em quay lại liền.
Để con đi xem sao...
Lakshmi ngồi đó đi.
Để em con lo.
Chuyện gì vậy?
Không có gì hết.
Anh tới đây.
Mẹ... một chút thôi.
Nghe mẹ nè Lakshmi!
Anh đừng qua đó.
Anh đi ra đi!
Tại sao?
Ngại quá...
Ngại gì?
Lakshmi đâu con?
Xem ra anh ấy không thể xa vợ dù chỉ 5 ngày.
Em không ngồi đây được, vào trong ngồi ăn nào.
Nói khẽ thôi, đây là chuyện phụ nữ, anh đi ra đi.
Bộ em ngồi ngoài đây là "chuyện phụ nữ" tự hết hả?
Phụ nữ trong nhà gặp chuyện này ai cũng ra ngoài ngồi mà.
Anh đã cố giải thích mà không ai nghe.
Đây là truyền thống, nó rất ô uế, anh vào nhà đi.
Mấy cái nghi thức này chỉ dành cho những kẻ ngốc.
Vào nhà đi, em sẽ tạo ra nghi thức mới. Xem nè.
Anh không chạm vào em đâu.
Anh chạm vào cái chăn thôi.
Gayatri.
Anh mang trà chi vậy?
Sao vậy?
Đừng chạm vào!
Tại sao?
Ừ, cái này bẩn thật.
Không, không được.
Em làm gì vậy?
Cái khăn bẩn đó sẽ làm đồ sari của em dơ đấy.
Không có cái khăn thì sari vẫn bẩn mà.
Anh có phải phụ nữ đâu. Vào trong đi mà.
Gayatri.
Em dùng...
cái khăn này...
em dùng cái khăn bẩn trong những ngày này sao?
Anh còn không muốn lau xe đạp bằng cái khăn này. Em bị làm sao vậy?
Anh vào nhà đi mà.
Nhà Thuốc Sharma
Anh mua thuốc gì?
Anh bị bệnh gì?
Không phải bệnh.
Cái này...
nhỏ thôi...
Bao cao su hả?
Ôi trời!
Cái mà phụ nữ mặc...
Anh qua cửa hàng dệt may mua đi.
Không, không phải...
Họ quảng cáo nó trên TV,
màu trắng, thoải mái.
Băng vệ sinh hả?
Đúng rồi! Băng...băng...băng vệ sinh!
Nói nhỏ thôi. Có phụ nữ ở đây kìa.
Nhưng cái đó chỉ có phụ nữ dùng mà.
Anh đưa tôi cần sa hả?
55 rupee.
55 rupee sao?
Bộ nó bằng vàng hả?
Tôi chỉ có 40 rupee... ngày mai tôi đưa đủ được không?
Miễn Bán Thiếu Xin Hãy Tự Trọng
Bablu! Dừng lại!
Đi đâu vội thế?
Đi xem kịch ở hội chợ.
Cậu có 15 rupee không?
Không sao chứ?
Ai bệnh thế?
Không có.
Tớ phải mua băng vệ sinh cho vợ.
Mua cái gì?
Chuyền bóng nào.
Hình như chị ấy thích xem tao đánh bóng.
Từ lúc bắt đầu chơi tới giờ cứ đứng đó xem hoài.
Thằng ngu.
Cô ấy đang trải qua 5 ngày hành kinh.
Làm sao mà đi đâu được?
Anh không đi làm sao?
Cái gì thế?
Mở ra xem đi.
Vì sức khỏe của em.
Anh nghĩ mình thông minh sao?
Chứ sao.
Em cũng xem quảng cáo rồi.
55 rupee?
Anh trúng số hả?
Trả lại đi...
Em không muốn nghe giải thích.
Trả lại rồi đi làm đi anh.
Em muốn xài cái khăn bẩn này sao?
Thôi anh đừng dính vào mấy chuyện phụ nữ nữa. Chúng ta biết...
Anh có hai em gái nữa. Còn chúng thì sao?
Anh cũng mua cho tụi nó luôn.
Nếu mọi người trong nhà
đều dùng thứ đắt đỏ này, anh biết tốn bao nhiêu tiền không?
Quên bơ và phô mai đi...
sữa mình còn mua không nổi.
Ít ra thì em cũng dùng được mà.
Nếu mẹ biết được, em sẽ bị mắng, không phải anh.
Giống như anh tặng em vài món nữ trang vậy.
Trả lại trước khi em gái anh thấy,
vì hạnh phúc của em.
- Nhưng mà Gayatri... - 55 rupee đó!
Không phải số tiền nhỏ đâu.
Đi đi.
Miễn Trả Lại Hàng Xin Hãy Tự Trọng
Sharma.
Anh lấy vợ chưa?
Đưa cho vợ anh.
Mua giùm tôi giá 40 rupee thôi...
15 rupee tiền lời.
Xin chào!
- Sao vậy? - Gì vậy?
Đưa tôi cái khăn!
Khăn sạch ấy.
Không!
Đứng dậy. Đứng dậy. Từ từ...
Khoan, khoan!
Cầm giùm!
Bình tĩnh...
Cái này cho phụ nữ mà. Sao mà được...
- Đưa cậu ta đến trạm xá. - Đi nào.
Ái chà!
Ai đã đắp băng vệ sinh lên vết thương vậy?
Tôi đã định dùng khăn rồi. Do Lakshmi làm đấy.
Trời ơi, máu nhiều quá.
Sao anh dùng cái thứ dơ bẩn này hả?
Anh ta làm quá chuẩn rồi!
Cái băng này hơi bị sạch.
Cậu mà dùng khăn bẩn...
nhiễm trùng như chơi,
cưa tay luôn chứ đùa!
Bình tĩnh, không sao rồi.
Cảm ơn!
Bác sĩ, tôi nói chuyện một chút được không?
Được thôi, ngồi đi.
Sao anh tìm được băng vệ sinh ở xưởng?
Tôi...
mua cho vợ.
Ơn trời, anh lo lắng cho vợ quá.
Hầu hết đàn ông thường không quan tâm
đến ngày hành kinh của phụ nữ.
Vợ tôi...
thường dùng khăn bẩn.
- Tôi không chịu được khi nhìn thấy... - Lakshmi...
Mỗi tháng đều có từ 10 đến 12 phụ nữ tới đây khám
với vài căn bệnh.
Vào lúc hành kinh họ dùng khăn bẩn,
đôi khi còn dùng cả tro!
Nếu anh mở cửa cho bệnh tật
nó sẽ đến.
Vì những căn bệnh này mà một số phụ nữ không thể sinh con.
Một số còn tử vong!
Nghiêm trọng đấy!
Gayatri phải mang băng này!
Làm sao cho cô ấy hiểu đây?
Phải chi mình gỡ giá ra từ đầu.
55 rupee sao?
Sao nó nhẹ mà nặng tiền thế nhỉ?
Một ít bông (cotton) trong một cái gói nhỏ.
Họ bán 55 rupee và lừa cả thế giới.
Chỉ có cái tên là "miễn phí".
Cho tôi ít vải muslin.
Đây.
Keo thế! Cho tôi miếng to hơn đi.
Cậu đến đám cưới tôi, ăn no nê, còn không tặng quà.
Cho một mét đi.
Pappu.
Cho tôi một ít bông sạch nhất ấy.
Đây, thử xem. Thượng hạng đấy!
50 rupee mua được bao nhiêu?
No comments yet. Be the first to leave one.