لومړۍ 139 کرښې.
Tôi không nghĩ thứ này sẽ chạm được tới độc giả.
Cảm xúc của nhân vật và nỗi buồn trong cốt truyện vẫn chưa được lột tả.
Chờ đã, vậy còn việc xuất bản?
Đúng rồi, là lỗi của tôi. Fujinuma Satoru-sensei.
Anh cần phải chuyên tâm vào công việc hơn.
Tôi vẫn chưa thấy được nét riêng của tác giả mà tôi đang cần.
Vậy thì, được rồi. Cố gắng lên!
Tổng biên tập, để ông phải chờ lâu rồi!
Tôi sợ.
Sợ rằng sẽ phải đối mặt với bản thân mình.
Sợ rằng một ngày nào đó tôi nhận ra mình vẫn chưa cống hiến được gì cho nhân loại.
Tôi tự nhủ với bản thân rằng...
giá như lúc đó mình lựa chọn con đường khác.
Đây không phải là những lời hối hận.
Chỉ là những lời bào chữa mà thôi
Để bảo vệ bản thân và tâm hồn của mình.
Chúng ta có hai đơn hàng mới.
Fujinuma-san.
Đến giờ làm việc rồi.
Của em đây.
Katagiri đi giao hàng đây!
Được rồi, cẩn thận nhé! Của cậu đây.
Tôi đi đây.
Được rồi, đi cẩn thận nhé!
Fujinuma-san.
Đừng có mà ăn vụng pizza trên đường nhé!
Không có đâu.
Tệ thật đấy!
Đó là trò đùa của bọn trẻ thời Bình Thành sao?
ít nhất thì, con bé nên nói gì đó để mình có thể đưa vào truyện tranh của mình?!
Không một ai nhận ra rằng, trong cuộc sống thường ngày của chúng ta...
bên trong mỗi người luôn xảy ra những sự kiện.
Và sự lựa chọn mà bạn đưa ra, sẽ biến bạn trở thành tác giả manga.
Lại nghĩ về manga nữa rồi.
Mình không muốn nghĩ gì hết!
Nó lại xảy ra nữa rồi.
Không thể lẫn vào đâu được.
Có điều gì đó sắp xảy ra.
Điều gì đó rất tồi tệ.
Chắc chắn là vậy.
Mình không muốn bị liên lụy, nhưng mình phải tìm ra nó.
Điều bất thường?!
Mình phải truy tìm nó.
Nó đang ở đâu đó quanh đây.
Điều rất tồi tệ sắp xảy ra.
Nó ở đâu?
Tìm thấy rồi.
Là chiếc xe tải.
Tìm thấy rồi! Điều bất thường!
Này! Dừng xe lại!
Tỉnh dậy đi!
Dừng xe lại!
Tỉnh dậy đi!
Này! Dừng lại!
Này!
Này!
Dừng xe lại!
Fujinuma-san?
Tỉnh dậy đi!!
Dừng xe lại!!
Này!
Thấy chưa?!
Biết ngay mà.
Lẽ ra không nên can thiệp vào chuyện này.
Ồ, anh tỉnh lại rồi!
Anh còn nhớ mình là ai và tại sao anh lại nằm ở đây không?
Fujinuma Satoru, 29 tuổi.
Tôi đã cứu một đứa trẻ khỏi chiếc xe tải và gặp tai nạn.
Tốt quá rồi!
Đã 2 ngày trôi qua kể từ hôm đó rồi.
Đó là điều kỳ diệu khi mà anh không bị thương quá nặng.
Anh sẽ được xuất viện sau khi tiến hành xét nghiệm.
Anh có muốn liên lạc với ai không? Bạn gái hoặc là bạn thân này?
Tôi không có ai đủ thân thiết với mình để mà liên lạc.
Cắt này! Cắt này!
Cái gì vậy?
Anh giống như đang bị mắc kẹt ở trong cái kén vậy.
Fujinuma-san là người không muốn mở lòng với người khác đúng không?
Nhưng mà, em có chút ngưỡng mộ anh!
Em đã ở đó!
Tài xế xe tải đã chết trên xe vì bị đau tim.
Cũng may là anh đã nhận ra được điều đó.
Này, Katagiri...
Tại sao em lại đi làm thêm vậy?
Em có một ước mơ.
Em muốn tự mình thực hiện ước mơ đó!
Nếu em kể cho người khác về ước mơ của mình...
và rồi nó sẽ không bao giờ trở thành hiện thực, em không sợ điều đó sao?
Không hề.
Em có linh cảm rằng, nếu em kể cho mọi người nghe, nó sẽ trở thành hiện thực.
Vậy thì, anh chóng khỏe!
À, mẹ anh đang trên đường tới đây rồi.
Gặp lại sau.
Mẹ tôi sao?
Phiền phức thật đấy!
Tôi gọi hiện tượng đó là "Khứ hồi"
Tôi thường quay ngược thời gian trong khoảng từ 1 đến 5 phút về trước..
cảnh tượng thì vẫn như vậy...
thường thì ngay trước khi có điều gì tồi tệ sắp xảy ra.
Cứ như thể...
có một thế lực nào đó đang bắt tôi phải ngăn chặn nó bằng mọi giá.
Kết cục thì...
tôi đã ngăn chặn vô số những vụ tai nạn xảy ra không mong muốn.
Nói một cách dễ hiểu hơn...
tôi có thể xoay chuyển tình thế từ xấu thành tốt.
Đôi khi cũng có người chứng kiến mọi chuyện,
và thế là tôi trở thành người hùng công lý.
Tôi không hề bị đổ lỗi vì đã gây ra tai nạn
Con đã về, Satoru. Con có sao không?
Đây không phải là Hokkaido. Mẹ phải khóa cửa vào.
Vậy thì con có sao không?
Vâng.
Mẹ sẽ ở lại đây một thời gian.
Heh?
Con cũng cần người chăm sóc mà.
Con không sao đâu mà.
Con có việc làm thêm và manga rồi.
Nếu như con không thể vẽ manga chỉ vì có mẹ ở đây...
con nên bỏ nghề này đi là vừa.
Này, Satoru.
Có thể đến Ueno chỉ với 1 chuyến tàu không?
Không được đâu.
Mẹ ở đây là để quản giáo con sao?!
Bé gái 7 tuổi Sakamoto Ayaka mất tích từ ngày 88
đã được tìm thấy an toàn vào sáng nay.
Ayaka-chan đã được đưa về bệnh viện ở địa phương,
cô bé vẫn ổn định về cả thể xác lẫn tinh thần.
Con có còn nhớ không?
Chuyện gì vậy?
Hồi con còn học lớp 5 đã xảy ra vụ án mạng ở bên nhà hàng xóm.
Không.
Chúng ta đã cố gắng làm tất cả những gì có thể.
để cho mấy đứa không còn nhớ gì về vụ tai nạn.
Chúng ta đã cố gắng giải quyết mọi chuyện trong êm đẹp.
Satoru, hồi đó con đã gặp nguy hiểm đấy!
Hồi tôi còn học lớp 5,
đã xảy ra vụ bắt cóc và giết người hàng loạt.
Tội ác thời Chiêu Hòa
Trường tiểu học Hokkaido Kẻ bắt cóc và giết người hàng loạt.
No comments yet. Be the first to leave one.