لومړۍ 200 کرښې.
Này con.
GIA ĐÌNH ĐẠO TẶC
Năm bánh khoai ạ.
Năm bánh khoai có ngay. 450 yên.
- Bao nhiêu ạ? - 450 yên.
Búa đập kính...
nhìn như búa thường.
Nhưng chỉ cần đập một cái là vỡ mọi loại kính.
Nó đắt không chú?
Độ 2.000 yên.
Đắt thế ạ.
- Nếu phải mua thôi. - Của cháu đây.
Ngon quá.
Bánh khoai hàng này ngon nhất đấy.
Chú nói đúng ạ.
Lạnh quá.
- Sao thế? - Con quên lấy dầu gội đầu.
Để lần sau đi. Lạnh quá.
Chắc sắp có tuyết rồi.
Vâng.
Lại là cô bé đấy.
Con à.
Con sao thế?
Mẹ con đâu?
Đi thôi chú.
Bánh nguội mất.
Nhưng con bé...
Con ăn bánh khoai không?
Con ăn bánh khoai nhé?
Sao anh không mang về thứ gì bán được tiền?
Chồng em không giỏi kiếm tiền.
Shota, dầu gội đầu đâu?
Con quên mất.
Con tên gì?
Gì cơ?
Yuri ạ.
Yuri viết thế nào?
Con mấy tuổi?
Chưa đi học.
- Con bé mỏng manh quá. - Móng chân bà văng khắp nơi kìa.
Ăn xong, anh đưa con bé về đi.
Trời lạnh lắm. Để mai đi.
Không được, mình đâu phải nhà tình thương.
Em nhìn đi, mình có thiên thần hộ mệnh đây rồi.
Đừng chỉ đũa vào người khác.
Kinh quá bà ơi!
Anh văng nước bọt khắp nơi kìa.
Con đã bảo bà đừng vứt móng chân ở lối vào rồi mà.
Con ăn nữa nhé?
Anh sống bằng tiền hưu của tôi mà vô dụng hết sức.
Bà thôi đi.
Con gầy quá.
Để bà xem tay con nào.
Con bị sao thế?
Con ngã ạ.
Có đau không con?
Để bà xem kĩ nào.
Con nhiều sẹo quá.
Anh đưa con bé về đi, trước khi cảnh sát tới đây.
Vợ anh nói đúng đấy, mình không nên dính vào.
Bà, mì của bà sẽ nguội đấy.
- Đi thẳng à? - Không, rẽ phải.
Đây.
Em này.
Con bé ngủ rồi à?
Căng da bụng, trùng da mắt. Nó ăn ba cái bánh mà.
Mình bấm chuông à?
Không, cứ đặt con bé ở cửa.
Con bé sẽ chết cóng mất.
Nếu vậy thì...
Đặt nó xuống, bấm chuông rồi chạy đi?
Như ông già Noel ấy hả?
Lúc nào anh chả bảo vậy! Anh có bao giờ ở nhà đâu!
- Tôi đã bảo cô rồi. - Chỉ có tôi chăm sóc nó.
Để anh đi xem đã.
Em bế nó nhé.
Ai biết ai là bố nó.
- Dừng lại. - Im đi!
Đau đấy! Tại sao?
Tôi cũng đâu muốn đẻ nó.
Đây là cơ hội của chúng ta.
Này em.
Lạnh quá.
Lạnh quá.
Con bé tè dầm rồi.
Khai quá.
Nói con xin lỗi đi.
Con xin lỗi.
Con xin lỗi.
Con xin lỗi.
Đủ rồi. Trật tự nào.
Đáng ra đêm qua, mình nên đưa nó về nhà.
Có lẽ vậy.
Đó là đồ của con mà.
Nhưng con đâu mặc vừa nữa.
- Thắt lưng của anh đâu? - Giơ hai tay lên.
Hôm nay lạnh quá, hay anh xin nghỉ nhỉ.
Gửi email bảo anh bị cảm.
Thắt lưng của anh này.
Anh ấy chuẩn bị đi làm rồi.
Bà đang đổ nước ra chai đây.
Chờ chút.
Anh vứt cái này đi.
Của anh đây.
Úi!
Móng chân bà, điềm gở.
À, móng chân bà.
Toàn là rác cả.
Một người nữa bỏ việc.
Là Koga.
Không, anh ta gửi email bảo: "Tôi nghỉ việc."
Anh ta cũng chẳng làm được gì.
Tôi mà gặp lại thì biết tay tôi.
Con vén tay áo lên.
Nhiều sẹo quá.
Hết đau rồi, hết đau ngay thôi.
Bên kia nữa.
Chào bà!
Tôi Yoneyama đây, tôi tới thăm bà!
Tôi ra đây.
Bà Hatsue, bà có nhà không?
Con bé...
Tôi ra đây!
Tôi ra đây.
Chào bà, tôi là Yoneyama.
Lối kia.
Lối này ạ? Vâng.
Chào bà.
Hàng xóm của bà, bà Kaneko,
cuối cùng cũng chuyển vào một căn hộ chung cư.
Dù cả ba con bà ấy đã lớn.
Bảo sao dạo này tôi không gặp bà ấy.
Bà Hatsue, bà nên nói chuyện với con trai đi.
Anh ấy sống ở Hakata phải không?
Công ty bất động sản cử anh tới đây à?
Không, không.
Nhưng tôi biết già rồi mà sống một mình
thì vất vả lắm.
Anh nhận được bao nhiêu tiền nếu đuổi được tôi đi?
Đó là chuyện trước đây thôi.
Tôi không mua bán nhà nữa.
Chỉ những đứa trẻ không thể học ở nhà mới tới trường.
YAMATOYA
Ông chủ ơi.
Cho tôi bao thuốc lá.
- Lạnh quá. - Lạnh thật đấy.
Loại Wakaba ấy.
320 yên.
Đứa bé chả giống cả bố lẫn mẹ.
Phẫu thuật thẩm mĩ à?
Chả biết bố nó là ai.
Cô ta từng là gái gọi.
Nhưng cô ta giấu chuyện đó,
- vờ như không biết chuyện giường chiếu. - Hay thật.
Cảm ơn cô đã giúp tôi sáng nay.
Cô đâu cần làm thế, mình phải giúp nhau chứ.
- Tôi cũng muốn uống. - Tôi muốn nước chanh nóng.
Tôi đâu mời mấy cô.
Con cô bị sao thế? Sốt à?
Quai bị, lây ở nhà trẻ.
Cô có bị không đấy?
Không, tôi đâu bị.
Có khi tôi cũng bị lây rồi.
Không đâu.
- Này, cô bị... - Tôi bị lây rồi à?
Tôi bị lây rồi à?
Tôi về rồi đây.
Shota.
Sao em lại bị thương?
Em ngã.
Em còn bị bỏng nữa.
Ai đã làm thế với em?
Mẹ em à?
Mẹ em tốt lắm.
Mẹ mua quần áo cho em nữa.
Vậy sao em không ở trong nhà?
Em định làm gì?
Về nhà em à?
Con lấy dầu gội đầu rồi.
Dầu gội Merit.
- Hàng Yamatoya chỉ có Merit. - Merit không thơm...
Đừng kén chọn thế.
Chị, thế này giống như mình bắt cóc con bé.
Đâu phải.
Mình không giam nó, cũng không đòi tiền chuộc.
Đó không phải vấn đề.
Bố mẹ nó không báo cảnh sát à?
Có khi họ đang mừng vì con bé đi rồi.
Toàn là cải thảo.
Cải thảo tốt cho con đấy.
Cải ngấm nước thịt.
Mì căn chín rồi.
Gì cơ? Mì căn hả?
Nhìn con bé kìa.
Con thích mì căn à?
Lại đây con.
Nóng đấy.
Ngon không con?
Con ăn mì căn bao giờ chưa?
Với ai thế?
No comments yet. Be the first to leave one.