لومړۍ 200 کرښې.
Sau này người phụ nữ của tôi,
sẽ chỉ có một mình Dan Oh.
Sốc quá.
Tuyệt thật.
Eun Dan Oh.
Hạnh phúc quá.
Ghen tị quá.
Tôi sẽ tiếp nhận,
tình cảm của Eun Dan Oh với tôi.
Nếu chỉ là trò đùa,
thì dừng được rồi đấy.
Không phải đùa.
Bắt đầu từ bây giờ,
tôi định sẽ thử thích cậu.
Làm sao đây?
Đáng ghét, Eun Dan Oh.
Bây giờ là thế nào đây?
Buông tay.
Eun Dan Oh, rõ ràng cậu đang nhìn tôi.
Tại sao lại có cảm giác cậu đang nói chuyện với người khác.
Cậu,
đừng có lấy tình cảm của người khác ra làm trò đùa.
Đùa à?
Vậy bây giờ cậu đang làm gì với tôi đây?
Trước kia khóc nói thích tôi.
Bây giờ đột nhiên lại bảo tôi đừng đùa.
Nghe cậu nói những lời này tôi không tức giận sao được?
Đó không phải là tớ, mà là ý của tác giả.
Cái gì?
Tớ chưa bao giờ chủ động thích cậu, chưa bao giờ.
Nói lại lần nữa, tớ bảo cậu nói lại lần nữa.
Baek Kyung, tớ,
chưa bao giờ thích cậu.
Cậu sẽ càng ngày càng đau hơn.
Nếu cậu vì tìm được đáp án,
mà thay đổi phân cảnh rối loạn như thế.
Ngăn cản Eun Dan Oh.
Haru.
Phân cảnh thay đổi rồi.
Sau khi câu chuyện bắt đầu,
nhân vật sẽ được cưỡng chế gọi về mới đúng.
Tại sao Oh Nam Ju và Yeo Ju Da không có mặt.
Tại sao?
Tớ chắc chắn là Lee Do Hwa và Yeo Ju Da đã xảy ra chuyện gì đó rồi.
Vì thế kịch bản mới thay đổi.
Nhân vật trong bữa tiệc cũng biến thành tớ và Baek Kyung.
Tớ và cậu đã thay đổi diễn biến câu chuyện.
Ngăn cản Eun Dan Oh.
Đó là lý do cậu tồn tại.
Phân cảnh của cậu thay đổi rồi.
Cứ tiếp tục thay đổi thế này...
Không được.
Ju Da, tớ có chuyện muốn nói với cậu.
Cậu muốn nói gì?
Tớ thích cậu.
Tớ cũng,
thích cậu, Do Hwa.
Vì chúng ta là bạn bè mà.
Bạn bè?
Đó là do tác giả quyết định.
Thích cậu,
là tớ tự quyết định.
Thế này không được.
Tại sao?
Tớ không biết, tớ chỉ thấy thế này hình như không được.
Cứ suy nghĩ đi, xem suy nghĩ trong lòng cậu là gì.
Suy nghĩ của tớ ư?
Ju Da.
Hi vọng cậu nhớ kĩ,
khoảnh khắc lúc này.
Yeo Ju Da.
Nam Ju.
Cậu đến muộn rồi.
Tớ đang định đi vào.
Không cần đâu.
Bữa tiệc đã kết thúc rồi.
Nam Ju.
Ju Da.
Cậu ổn chứ?
Chuyện gì thế?
Cũng không thấy Ju Da đâu.
Nam Ju quay lại rồi.
Nam Ju.
- Nam Ju quay lại rồi. - Tốt quá.
Nó chỉ không thoải mái chút thôi.
Cái đó...
Tôi đưa mọi người về nhé, mời đi bên này.
Lần sau gặp.
Xin lỗi.
Oh Nam Ju.
Sao vậy hả?
Sao con không thể hiện,
mình là đứa thiếu giáo dục trước mặt mọi người luôn đi?
Mẹ.
Nếu bố con cũng có mặt, mẹ phải giải quyết thế nào đây?
Con nghĩ rằng đây là nơi chơi đùa của trẻ con à?
Phải đến lúc nào đây?
Sao lúc nào mẹ cũng phải chiến đấu một mình?
Mẹ sợ bị đuổi ra khỏi nhà sao?
Cái gì?
Đừng có biến tiệc sinh nhật của con trai mình,
thành thảm đỏ của chính mẹ.
Nam Ju, con...
Những thứ này,
con đã chịu đủ rồi.
Con...
Tất cả đã thay đổi rồi.
Đúng không?
Ngăn cản Eun Dan Oh.
Đó là lí do cậu tồn tại.
Mượn sách của người khác thì ít nhất phải giữ cho nguyên vẹn.
Đây là phép tắc cơ bản.
Lúc đọc truyện tranh giật mình lắm đúng không?
Cũng đúng, tôi cũng thường giật mình.
Không ngờ đến chỉ là truyện tranh tình cảm bình thường,
nhưng đằng sau nó lại có những diễn biến bất ngờ khác.
Giống như anh nói.
Mỗi khi tình tiết thay đổi thì tôi lại càng đau hơn.
Tôi đã nói là cậu sẽ đau mà.
Tại sao cậu lại nhịn đau,
để giúp Eun Dan Oh?
Ngay cả tên mình tôi cũng không biết.
Nhưng tôi lại biết Eun Dan Oh.
Chẳng biết từ lúc nào,
tôi luôn nhìn thấy những bông hoa chưa thấy bao giờ.
Kỳ lạ là, mỗi lần nhìn thấy những bông hoa đó,
Eun Dan Oh cũng sẽ xuất hiện.
Càng kỳ lạ hơn là,
dù là hoa hay là Eun Dan Oh,
mỗi lần nhìn thấy tôi đều cảm thấy rất quen thuộc.
Tại sao lại có cảm giác đó?
Tôi đến từ đâu?
Tôi nghĩ Eun Dan Oh có thể nói cho tôi câu trả lời.
Cô ấy không thể trả lời bất cứ câu hỏi nào của cậu.
Vì cô ấy chỉ là nhân vật phụ không còn nhiều thời gian nữa thôi.
Tác giả sáng tác ra thế giới này.
Các cậu chỉ là một trong số vô vàn nhân vật phụ thôi.
Chẳng có đáp án hay ý nghĩa nào về cậu cả.
Tác giả sẽ không ngần ngại,
xóa bỏ những nhân vật phụ gây trở ngại đến câu chuyện.
Vậy Eun Dan Oh cũng...
Cô ấy có tên, cũng được xây dựng nhân vật.
Cô ấy không giống cậu.
Nhân vật phụ cũng có cấp bậc.
Cuối cùng chỉ có,
một mình cậu biến mất.
Haru.
Dan Oh, chúc mừng cậu.
Baek Kyung đẹp trai quá.
Tình yêu thầm 10 năm cuối cùng cũng có kết quả rồi.
Cậu sắp kết hôn với Baek Kyung à?
Sau này cậu ấy chỉ có mình cậu thôi sao?
Không phải là giả vờ đấy chứ?
Cậu dụ cậu ấy thế nào vậy? Chỉ cho bọn tớ được không?
Cậu ấy đâu có dụ dỗ ai.
Là tình cảm chung thủy của Eun Dan Oh cảm động cậu ấy.
Giống như sự si tình của mình với Nam Ju vậy.
- Nói cho bọn tớ đi. - Là bạn bè thì chia sẻ đi mà.
Mau nói đi, nói đi.
- Cô ấy có tên, cũng được xây dựng nhân vật. - Hai người đã hôn nhau chưa?
- Đã hôn chưa? - Đã hôn chưa?
Cô ấy không giống cậu.
Nhân vật phụ cũng chia cấp bậc.
Cuối cùng chỉ có,
một mình cậu biến mất.
Rốt cuộc đã hôn chưa?
Đã hôn rồi à?
Haru.
Haru.
Dan Oh.
Trời ơi, trường chúng ta còn có người đẹp trai thế này à?
Người này là ai thế?
Này, đừng nhìn tớ dịu dàng như thế, tớ sẽ rung động đấy.
Chẳng phải cậu nói trong lòng cậu chỉ có Nam Ju à?
Tớ còn có vị trí dự bị nữa.
Trời ơi, các cậu nhìn đi, nhiều người like quá.
Sau này người phụ nữ của tôi...
- Nhiều người theo dõi quá. - Sốc thật.
Chỉ có một mình Eun Dan Oh.
Trời ơi!Trời ơi! Dan Oh, cậu xem đi.
Lời thoại và vẻ mặt đều là phong cách của Nam Ju.
Trời ơi, hai cậu ôm chặt quá.
Trời ơi! Trời ơi!
Quan hệ của hai cậu phát triển với tốc độ ánh sáng kìa.
Trời ơi, Baek Kyung dũng cảm thật.
Bây giờ cả trường đều đang nói về chuyện này.
Bạn lớp tớ cũng đang hỏi tớ.
Baek Kyung đã quyết định thật chưa?
Con trai hiểu con trai nhất.
Theo tớ thì cậu ấy thật lòng đấy.
Các cậu nhìn ánh mắt cậu ấy đi.
Nhưng các cậu có thấy mọi chuyện đột ngột quá không?
Tình yêu của Dan Oh có thể đơm hoa kết trái.
Tớ đương nhiên rất vui.
Nhưng gần đây cậu ấy còn đang tán tỉnh những cô gái khác.
Hai cậu đã xảy ra chuyện gì đó đúng không?
Xảy ra chuyện thật à?
Không quan tâm nữa, không quan tâm nữa.
Do chúng ta thay đổi đấy, thật đấy.
Ju Da.
No comments yet. Be the first to leave one.