لومړۍ 200 کرښې.
Tôi không nhớ mình thích cô ấy từ khi nào.
Khi nghe thấy cô ấy cười, tôi cứ ngước nhìn sang.
Lên tàu thôi.
Chào buổi sáng.
Hôm nào được nói chuyện thì tôi vui lắm.
Thấy cô ấy thân thiện với ai tôi cũng khó chịu.
Chào buổi sáng.
Đây là gì?
Không được gặp thì chán.
- Bấm vào Y sẽ tua nhanh. - Gì?
Khi chỉ có hai chúng tôi bên nhau…
tôi chỉ ước sẽ được như thế mãi.
Cố lên!
Nào, ăn thôi.
Mời mọi người!
- Yu, ăn hết đi nhé! - Con biết rồi!
Trước khi tôi kịp nhận ra,
cô ấy đã trở thành người quan trọng nhất đời tôi.
Đừng có chạm vào tôi!
Mấy đứa bình tĩnh nào!
Dù cô ấy ở xa và không thể bên tôi…
trái tim tôi sẽ luôn lưu giữ hình bóng cô ấy.
TỘI PHẠM
Cô ấy tên là Sanada Rio.
Tôi sẽ kể bạn nghe về cô ấy
hồi chưa nổi danh như thế.
NĂM 2006, LÀNG SHIRAKAWA, TỈNH GIFU
Nghe này, nhất là đến khi họ xuất phát,
chú sẽ ra hiệu thế này bằng quạt, lúc đó thì im lặng nhé.
Ở vòng sơ loại đầu tiên…
- Fujii! - Gì?
- Đừng thua ngay từ đầu! - Cái gì?
Thí sinh được gọi tên theo thứ tự.
Imamura, Đại học Kogakkan.
Yoshida, Đại học Kogakkan.
Hirano, Đại học Chukyo.
Miyazaki, Đại học Shiroyama.
Fujii, Đại học Shiroyama.
Endo, Đại học Chubu.
Yamamoto, Đại học Chubu.
Shiroyama, cố lên!
Đó là toàn bộ 20 vận động viên sẽ đua trong vòng đầu tiên.
Tất cả vào vị trí…
Nhanh lên!
Con bé đến rồi.
Chị đến muộn! Đã bắt đầu rồi kìa!
Tốc độ ổn quá.
Tiến lên!
Cố lên nào!
Kogakkan mạnh thật.
Tăng tốc đi!
Đây rồi, giờ mới là bắt đầu!
Anh ấy làm được rồi!
Tuyệt quá!
Chà!
29,24?
- Nhanh hơn cả tiếng! - Ừ!
Giờ chúng tôi sẽ công bố kết quả.
Vị trí thứ nhất là Đại học Shiroyama.
Vị trí thứ hai là Đại học Kogakkan.
Chiến thắng này là nhờ sự ủng hộ không ngừng nghỉ của mọi người.
Cảm ơn đã cổ vũ cho chúng tôi!
Giỏi quá!
Nhờ bùa Rio tặng đấy!
Mọi người đều đã cố gắng hết mình.
Dĩ nhiên rồi. Mỗi sáng và tối em ấy đều mỉm cười cổ vũ mà.
Tôi cũng làm vậy đấy thôi.
- Ừ, nhưng khác chứ. - Cái gì?
- Anh Dai! - Gì?
Chúc mừng anh giành thắng lợi!
Cảm ơn em.
Lúc thắng, anh nghĩ gì vậy?
"Tuyệt vời".
Anh muốn nói điều đó với ai?
Chuyện này là sao?
Em có chuyện muốn nói với anh.
Gì thế?
Em đã quyết định sẽ nói vào đúng lúc anh giành chiến thắng!
Em nghĩ là anh biết rồi, nhưng em thực sự…
Khoan đã nào!
Nghe em nói nốt đã chứ!
- Dai, em thực sự… - Khoan đã, đừng nói bây giờ!
Đừng có nhìn!
Để lần sau vậy.
Cái gì? Cậu đi à?
Tại sao?
- Bố nhìn gì vậy? - Chuyện đó là sao?
Này, con đưa Yu đi viện và phục vụ bữa tối nay nhé.
Vâng ạ.
Khi nào bố về ạ?
Xin lỗi con, đang lúc quan trọng, nhưng bố sẽ về muộn.
Đó là kỷ lục mới.
Miyazaki, đi nhờ tới nhà ga không? Chú chuẩn bị ra ngoài.
Thế thì tốt quá ạ.
- Chú lái xe cẩn thận. - Ừ.
Cho em này.
Nhưng đây là cái em tặng anh mà.
Bùa linh lắm, sẽ giúp em thi đỗ.
Em cầu nguyện rất lâu mà.
Điều em định nói với anh hôm nay… Để anh nói trước đi.
Gì cơ?
Đợi thi vào đại học xong, anh sẽ nói với em.
Nói luôn bây giờ đi!
Em nói gì thế? Khẽ thôi. Em nói to quá. Thôi nào.
Đừng quên gì đấy nhé. Lấy vé chưa?
Rồi ạ.
Rio, bố sẽ cố về thật sớm.
Con không sao đâu. Bố đi cẩn thận.
Mau lên xe đi.
Cháu xin lỗi.
NHẤT ĐỊNH THẮNG LỢI
Chiến thắng đầu tiên sau 16 năm.
Mọi người sẽ ăn mừng cho xem.
Tiếc quá, giá mà cháu có thể uống cùng họ.
Cưới chị gái thì sao cháu có thể vắng mặt.
Chú chỉ mong Rio cũng sẽ đỗ đại học.
Em ấy bảo: "Nhất định em sẽ đỗ".
Để em ấy trở thành nhà nghiên cứu và phát triển thuốc.
Con bé mà quyết định rồi thì không từ bỏ đâu.
Nó giống mẹ ở điểm đó.
Nếu đỗ thì em ấy sẽ tới Tokyo ạ?
Ừ.
Nó sẽ đi Tokyo.
Yu! Tới giờ đi bệnh viện rồi.
Em tới đây!
Với Yu, con bé giống như mẹ vậy.
Chú cũng dựa dẫm vào con bé.
Đừng quên gì nhé.
Khi nào con bé đi, nhà cửa sẽ trống trải lắm.
Cháu cũng sẽ nhớ nó nhỉ?
À…
À… Vâng ạ.
Chắc chắn là thế rồi.
Chẳng phải cháu xin được việc ở Tokyo rồi à?
Vâng ạ.
- Chú hiểu rồi. - Không.
Không phải thế đâu ạ.
Không phải gì cơ?
Cháu xin lỗi.
Chăm sóc cho Rio nhà chú nhé.
Vâng ạ.
"Vâng" ư? Vâng ạ…
Cháu xin lỗi!
Em không đồng ý cho chị đi Tokyo đâu.
Chị sẽ thường xuyên về thăm em. Chị hứa.
Hôm nay quầy nhận bệnh nhân ngoại trú đóng cửa.
Chị không quý em à?
Chị quý em lắm đó. Chị luôn nói thế còn gì.
Em không biết.
Em phải biết chứ! Chị quý em lắm!
Dừng lại đi! Mọi người đang nhìn kìa.
Asamiya Yu?
Vâng!
Lâu rồi không gặp cháu. Dạo này cháu thế nào?
Cháu khỏe lắm, nhưng cô biết chị của cháu rồi đấy.
Có chuyện gì à?
Tình trạng của Yu thế nào rồi ạ?
Cậu bé hiện đã ổn định,
không còn như hồi mới bị thương.
Thằng bé lại làm thế ở trường.
Nó đánh nhau với bạn,
dù có vẻ nó chẳng nhớ gì cả.
Này anh, tôi là Oishi.
Tôi thật sự xin lỗi.
Con trai tôi đã bị đánh.
Bị đánh ư? Cháu đánh ạ?
Cậu đánh tôi còn gì!
Xin lỗi nhé.
- Chú xin lỗi. - Chị rất xin lỗi.
Ra xin lỗi đi em.
- "Xin lỗi". - Xin lỗi em.
Khi cáu giận, nó sẽ không nhớ gì nữa.
Bác sĩ từng nói lớn lên tình trạng của nó sẽ đỡ.
Phải.
Nhưng hiện giờ chưa có phương pháp điều trị
cho tổn thương sợi trục lan tỏa do chấn thương vùng đầu.
TAI NẠN
Có lẽ sẽ phải sống với nó cả đời.
Tiếp theo là tin bão.
Theo Cơ quan Khí tượng Nhật Bản…
Tại sao?
Em không đi à, Rio?
Ngày mốt em ấy thi vào đại học.
- Thật à? - Dạ.
Em không nhìn được.
Em không nhìn được. Tránh ra đi.
Mọi người không ăn tối mà đi đâu thế ạ?
Đi nhậu để ăn mừng chiến thắng.
Ồ.
Thích thật. Ước gì em có thể chạy nhanh như anh Dai.
Chắc sẽ tuyệt lắm.
Nhưng Yu à…
"Không được hoạt động mạnh".
Em biết.
Lớn lên em sẽ khỏe hơn.
Chị chỉ cố an ủi em thôi.
Em không thấy mình đỡ hơn chút nào.
Em đang khỏe dần lên mà.
"Miyazaki của Đại học Shiroyama mạnh mẽ giữa khó khăn!"
"Đột nhiên bắt kịp!"
No comments yet. Be the first to leave one.