لومړۍ 200 کرښې.
HÀI KỊCH ĐẶC BIỆT NETFLIX
Los Angeles, các bạn sẵn sàng chưa?
TRỰC TIẾP TỪ
Thưa quý vị…
HỘI TRƯỜNG LOS ANGELES
Jo Koy!
Chúng ta đã làm được, Los Angeles!
Tôi đã chờ buổi này lâu lắm rồi.
Ta đang ở trong Hội trường!
Cuối cùng cũng đến! Sau hai năm!
Cái chuyện khốn kiếp nhất là tôi chỉ biết
mỗi diễn hài độc thoại, và khi tôi không được diễn,
tới mức mà tôi nhìn con trai mình và kiểu:
"Joe, đây là tất cả những gì bố biết làm!"
Tôi nhìn thằng con mình và kiểu: "Chết đói tới nơi rồi."
Nhưng ta sẽ vừa cười vừa chết đói.
Rõ chán! Nhưng giờ chúng ta có thể ra ngoài lại.
Ai cũng vui vẻ! Nhìn chỗ này đi. Chật ních!
Và có hai người vẫn còn đeo khẩu trang và chẳng sao cả.
Đó là lựa chọn của các bạn và tôi sẽ không dùng nó để chọc cười.
Làm ơn đừng tẩy chay tôi!
Ý kiến cá nhân thôi.
Nhưng nếu các bạn đeo khẩu trang tối nay, tốt cho các bạn thôi.
Nhưng kiểu gì tối nay cũng dính thôi.
JOKOY HÀI HƯỚC LÀ HÀI HƯỚC
Có ai ngồi xa hai mét đâu.
Bạn ngồi sát bên người đó. Rồi cười như vậy…
Bạn đeo khẩu trang.
Tôi ghét cái khẩu trang chết tiệt đó.
Đừng hiểu lầm. Ta đều đã đeo nó. Ai cũng lo sợ.
Tôi hồi tưởng một chút vì đã bị nhốt trong hai năm chết tiệt,
vì vậy giờ tôi chỉ biết nói về chuyện đó.
Nhưng chúng ta đều sợ! Khẩu trang là thứ duy nhất ta có.
Tất cả chúng ta đều nhớ khoảng thời gian khi ta đang xem ti vi
và đột nhiên một biên tập viên từ đâu đi ra và nói kiểu,
"Tin sốt dẻo đây! Nhân loại đang hấp hối khắp nơi!
Mời quý vị xem băng ghi hình!" Rồi họ chiếu một gã châu Á…
Ngã xuống đất. Rồi hai người mặc đồ bảo hộ đến.
Họ kiểu như: "Trời đất ơi.
Chúng tôi sẽ trở lại và cho bạn biết cần làm gì."
Gì vậy trời?
Rồi họ trở lại. "Đây là điều bạn cần làm:
đeo một cái hình vuông bằng giấy ngang miệng."
"Bạn sẽ ổn thôi". Phải không cha? "Đúng."
"Và trữ đầy tủ lạnh đi vì chúng tôi không biết chuyện này sẽ kéo dài đến khi nào."
Gì vậy trời?
Tôi trữ đầy tủ lạnh khoảng hai tuần.
Tôi nghĩ chắc dịch bệnh hai tuần là hết thôi.
Có nhiều ông bố nghĩ hai tuần là hết dịch.
Rồi nó kéo tới hai năm luôn!
Rồi nhìn cách thằng con tôi ăn kìa, đồ ăn hết sạch trong bốn ngày!
Và tôi nghĩ tôi có thể nói thay tiếng lòng của mọi ông bố ở đây.
Chúng tôi nghĩ mình là anh hùng khi nhà hết đồ ăn.
Chúng tôi nghĩ mình là anh hùng
vì mọi ông bố đứng trước gia đình mình và nói:
"Bố sẽ đem thức ăn về cho gia đình.
Bố sẽ mạo hiểm để lấy được
mì ống và phô mai
và bơ đậu phộng và thạch trong cùng một lọ.
Ai đó đứa bố cái khẩu trang."
Ông đeo cái khẩu trang chết tiệt đó.
Chúng ta đều đeo cái khẩu trang đó!
Chúng ta không biết liệu nó có đang bao vệ ta hay gì không.
Điều duy nhất mà ta nhận ra… Đó là điều mà tôi nhận ra.
Tôi không biết nó có đang bảo vệ tôi không, nhưng tôi nhận ra một điều.
Giây phút tôi đeo cái khẩu trang chết tiệt đó lần đầu tiên,
tôi thấy khó thở vãi.
Lạy hồn!
Tôi chưa bao giờ ngửi thấy mùi hơi thở của mình trước đây!
Tôi nghĩ tôi đang nói lên tiếng lòng của rất nhiều người ở đây.
Đó là lần đâu tiên chúng ta ngửi được mùi hơi thở của mình!
Và có vài quý vị đang đeo khẩu trang lúc này nghĩ:
"Tôi hiểu rõ những gì hắn đang nói." Đúng rồi!
Nhớ lúc mọi người bắt đầu đeo khẩu trang không?
Tôi nhớ. Lúc đó đang trong một cửa hàng
và có người đứng kế bên, tôi ngửi thấy mùi và tôi kiểu như:
"Trời ơi! Phải chăng…
Thằng cha này bị sâu răng hay gì vậy!"
Tôi bắt đầu pha trò.
"Xin lỗi."
Rồi lúc tôi về tới xe mình tôi vẫn ngửi thấy mùi đó.
Tôi kiểu: "Chết thật! Mùi của mình hả?
Mùi của mình?"
Cái khẩu trang chết tiệt. Tôi ghét nó!
Tôi cũng thích nó chút đỉnh vì giờ tôi đánh răng nhiều hơn.
Và những người đang đeo khẩu trang làm…
Mọi người biết đó là gì không?
Bò bít tết dính trong răng mấy người đó.
Cần lấy nó ra ngay.
Sắp thối rữa rồi.
Nhưng tôi nói thật chuyện này. Tháng đầu tiên là tháng tệ nhất.
Chúng ta hành động y chang nhau. Thật đáng sợ!
Mẹ kiếp! Nhớ lần đầu ra ngoài không?
Các bạn không muốn đi chung lối đi với bất kỳ ai.
Hai mét hả? Còn lâu! Hai chục mét!
Bạn đi lỗi đó và thấy có người cũng đi cùng hướng.
"Xin lỗi, ông có phiền?
Nếu không phiền. Làm ơn. Hai mét.
Ừ. Ông đó!
Làm ơn."
Đó là tháng đầu tiên! Ai cũng sợ hãi.
Đừng làm như bạn không sợ!
Khôn hồn thì đừng hắt hơi vào tháng đầu tiên đó.
Nhớ tháng đầu đó không? Đừng có mà hắt hơi!
Nhớ không? Bạn kiềm cơn hắt hơi.
"Không!"
"Không!" Bạn sẽ trông như thế này dưới lớp khẩu trang đây. "Không!"
"Không!"
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn hắt hơi?
"Siêu lây nhiễm!"
"Thằng cha này siêu lây nhiễm!"
"Không phải!"
"Bạn gái tôi nuôi mèo!"
"Tôi dị ứng với mèo!"
Rồi tới tháng thứ 11 thì chẳng ai thèm để ý mẹ gì nữa.
Tháng thứ 11.
Là lúc chúng ta kiểu: "Mẹ kiếp cái khẩu trang."
Nhớ không? Các bạn cứ thế đi ra ngoài.
Nếu muốn hắt hơi, bạn chỉ việc hắt hơi dưới lớp khẩu trang.
Rồi lấy cái khẩu trang đó lau cứt mũi luôn.
Kiểu: "Mẹ kiếp cái khẩu trang!
Mẹ kiếp cái khẩu trang!
Tôi đã mang nó 11 tháng. Nó chỉ có một dây."
Tôi hắt hơi nhiều lần.
Liên tục 11 cái.
Tôi hắt hơi vậy đó. Không phải một cái.
Nhớ lúc tôi đang ở Home Depot. Tôi hắt hơi, xong…
Mẹ kiếp. Một cục cứt mũi bay lên.
Dính vào tai tôi.
Tôi cởi khẩu trang ra. Trông tôi như đang đóng phim Bukkake,
kiểu: "Chết tiệt…
Chúa ơi! Nhiều quá!"
Mấy anh ơi! Nếu các cô nàng đang nhìn các anh lúc này
và hỏi: "Phim Bukkake là gì?"
Đừng nói cái quái gì hết.
Hãy nói thế này: "Anh không biết gì hết.
Anh không biết sao mọi người cười nữa. Quái lạ.
Quái lạ. Đó là gì nhỉ? Anh có biết đâu."
Và đừng vội trả lời! Buổi tối của bạn sẽ tan tành đó.
Buổi tối hẹn hò của bạn sẽ đi tong luôn.
"Phim Bukkake là gì?"
"Là khi các anh bắn tinh.
Kiểu như 11 anh cùng ra…
và cô ấy đón nhận nó."
"Anh xem cái quái gì
khi em đi làm vậy, đồ kinh tởm?
Đồ bệnh hoạn!"
Giờ bạn phải nói dối. "Không!"
Bạn phải nói dối. "Anh… Anh đang tra Google…
'bánh kem hoa' cho em,
và chắc là anh gõ nhầm."
Tôi dự định sẽ kể nhiều câu chuyện cười bắt đầu bằng "Nhớ lúc đó không?"
Nhớ lúc CDC nói thế này không?
CDC nói: "Nếu bạn có vấn đề về phổi hoặc các vấn đề về hô hấp,
chỉ cần nói với nhân viên bảo vệ tại cơ sở mà bạn đang vào
và họ sẽ cho bạn vào mà không cần đeo khẩu trang."
Cái tôi kiểu: "Khốn kiếp."
"Đi thôi!"
Tôi tiến lên. Đi như vậy.
Hắn chặn tôi lại. "Xin lỗi. Ông cần đeo khẩu trang."
Tôi kiểu: "Ồ! Ừ…
Tôi bị…
rối loạn hô hấp,
vậy nên tôi không đeo khẩu trang được."
Rồi hắn nói: "Thưa ông, ông bị rối loạn hô hấp gì
mà làm ông không đeo khẩu trang được vậy?"
Rồi tôi nói… Tôi nói thế này. Chuyện có thật.
"Tôi không nghĩ anh có quyền hỏi tôi câu đó."
Và hắn ta nói: "Không, thưa ông. Chúng tôi phải hỏi ông.
Để chúng tôi xác định được rằng có thể cho ông vào hay không."
Tôi nói: "Được thôi. Tôi bị…
chứng ngưng thở khi ngủ."
Ôi chết tiệt. Hi vọng thành công!
Rồi hắn nói: "Là gì vậy?" Tôi kiểu: "Mẹ kiếp!"
Tôi mới bảo: "Thưa anh, đó là chứng rối loạn giấc ngủ
khi phổi của tôi… à, khi não tôi bắt đầu ngủ,
phổi tôi ngủ theo luôn.
Như kiểu não tôi 'Ngủ ngon nha', phổi tôi cũng 'Sáng mai gặp!'
Và tôi sẽ nằm đó như thế này."
Hắn nói: "Gì vậy trời?" Tôi cũng: "Tôi biết! Cái gì vậy trời?"
Tôi cố đi vào.
Hắn nói: "Thưa ông, tôi phải hỏi ông thêm vài câu nữa.
Tôi tin ông, nhưng tôi chưa hiểu.
Nếu cả đêm ông không ngủ
và không thở,
vậy sao sáng hôm sau ông thức dậy được,
đi mua sắm?"
Tôi nói: "Ồ, dễ tôi. Tôi có máy CPAP
giúp tôi ngủ ban đêm và cũng giúp tôi thở nữa."
Và tôi cố bước vào trong.
Hắn nói: "Được rồi thưa ông. Chỉ vài câu hỏi nữa thôi."
Tôi hỏi: "Thật không, câu gì?
Anh muốn hỏi gì?"
Hắn nói: "Nếu cái máy giúp ông thở…"
"Đúng, cái máy giúp tôi thở." "Nhưng bằng cách nào?"
"Nó chỉ nằm ở đó thôi hả?" "Không, có một cái vòi.
Có một cái vòi bơm không khí vào phổi của tôi giúp tôi thở được.
Được chưa? Tôi thực sự phải vào trong."
Và hắn ta kiểu: "Thưa ông, chỉ một câu nữa thôi."
"Câu gì? Hỏi đi?"
No comments yet. Be the first to leave one.