لومړۍ 200 کرښې.
THÌA VÀNG
Seung Cheon à.
Ôi chủ tịch Hwang cũng ở đây ạ.
Vợ tôi đã làm mấy món cho sinh nhật của Tae Yong.
Sao con lại quên chứ?
Này, Seung Cheon à.
Cảm ơn anh đã để tâm đến cả Tae Yong nhà tôi nữa.
Anh về cẩn thận.
Tae Yong vào đây gặp bố chút.
Vâng.
Đưa nó cho tôi.
Cầm đồ ăn sao lại bất cẩn thế.
Vâng.
Bố... à không chủ tịch nhất định sẽ nói đến chuyện tách công ty.
Nhất định cậu phải nói "con biết rồi". Như thế sẽ tốt cho cậu đó.
Đi nào Seung Cheon à.
Vâng bố.
TẬP 13
Seung Cheon à, nãy con có mặc bộ này đâu nhỉ?
Đâu phải ạ. Chắc bố nhìn nhầm rồi.
Bố á?
Dạo này đầu óc bố làm sao ấy nhỉ.
Bố, con xin lỗi. Chỗ hàng còn lại chắc bố phải đi giao một mình rồi ạ.
Con có chút chuyện gấp.
- Con xin lỗi. - Này.
- Seung Cheon à. - Con xin lỗi.
Seung Cheon à.
Thật là.
Hôm nay cũng là sinh nhật nó mà.
Thiệt tình.
- Anh đợi chút. - Vâng.
Quản gia Gong có chuyện muốn nói.
À vâng.
Ta đã quyết định sẽ tách Doshin Hightech rồi.
Bố hiểu ý của con, nhưng đây là quyết định vì công ty.
Hi vọng là con hiểu.
Chuyện con hiểu hay không đâu có gì quan trọng ạ.
Dù sao thì tập đoàn Dosin
cũng là doanh nghiệp mà bao người mơ ước được vào làm.
Bố không thấy xấu hổ vì lúc nào cũng bị
phê phán là ẩn dưới mác tài phiệt sao?
Sao cơ?
Con trên danh nghĩa cũng là CEO.
Con sẽ thử nghĩ xem mình có thể
đưa ra quyết định gì có lợi cho cả công ty.
À, bố vẫn giữ thói quen gõ ngón tay nhỉ.
Bố có thể dừng lại không?
Sẽ khiến người khác bận tâm đó ạ.
Mình ăn gan hùm rồi hay sao?
Sao có thể nói thế với bố nhỉ?
- Chú vẫn chưa đi ạ? - Ừ.
Quản gia Gong có đặt hàng thêm.
À.
Để cháu giúp chú.
Không sao đâu.
Cậu chủ không nên làm mấy việc này đâu.
Chú đừng gọi cháu là cậu chủ mà.
Chú này.
Nghe nói cháu cùng ngày sinh với Seung Cheon.
Chúc mừng sinh nhật cháu.
Cảm ơn, bố.
Hả?
Gọi bố của bạn là chú cũng kì mà ạ.
Ừ, được rồi. Đúng thế thật.
Chú về nhé.
- Vâng ạ. - Ừ chào cháu.
Chủ tịch, không chuẩn bị đi làm còn đứng đây làm gì thế?
- Đi làm á? - Em mới yêu cầu cuộc họp khẩn cấp mà.
Em á?
Xin lỗi nhưng mọi người có thấy một bà cụ hay ngồi bán hàng ở đây không ạ?
- Không. - Chúng tôi không thấy.
Chị có thấy bà cụ ngồi đây không ạ?
- Không. - Cảm ơn ạ.
Chú có thấy bà cụ hay ngồi ở đây không ạ?
Seung Cheon à.
Mẹ.
Con làm gì ở đây thế?
Không phải con đi giao đồ với bố sao?
Có chút chuyện xảy ra ạ.
Nhưng mà...
Mẹ làm gì đấy?
Mẹ đi mua ít bột.
Sinh nhật con thì phải ăn món susupat-tteok chứ.
Người ta nói ăn cái này khỏe mạnh và sống lâu được mà.
Con có còn là đứa trẻ nữa đâu.
Đúng vậy.
Không ăn món này thì
cũng đâu có chuyện gì xảy ra.
Nhưng mẹ vẫn thấy yên lòng hơn khi con trai mẹ ăn bánh tteok xong
và có một tuổi mới đầy an lành không ốm đau.
Con có làm được gì đâu mà mẹ phải làm thế này?
Seung Cheon à.
Đưa cho con.
Nó làm sao vậy chứ?
Con trai.
Con trai đợi mẹ.
Đưa cho mẹ nào.
Chắc mình bị làm sao rồi?
Sao lại nghĩ Seung Cheon là Tae Yong chứ.
Chắc mình không bình thường rồi.
Joo Hee à.
Vâng chú.
- Cháu khỏe chứ. - Vâng ạ.
Lâu không gặp cháu.
Joo Hee à.
Cảm ơn cháu vì năm nào cũng quan tâm đến sinh nhật Seung Cheon.
Cảm ơn gí chứ ạ.
Cũng nhờ vậy mà năm nào cháu cũng được ăn món canh rong biển cô nấu mà ạ.
- Ngon nhỉ? - Vâng.
Nhưng chắc có lẽ chúng ta phải ăn sinh nhật mà không có nhân vật chính rồi.
Nãy Seung Cheon nó kêu có việc gấp nên chạy đi đâu mất tiêu.
- Chuyện gì vậy ạ? - Chú cũng không rõ.
- Mật mã là… - Ơ.
Cháu thấy rồi à?
Đây là bí mật đó.
Số này là kết hợp giữa ngày sinh của Sung Ah và Seung Cheon.
Lâu lắm rồi chú không đổi.
Phải đổi cái mới rồi.
Chú, chắc hôm nay cháu không ở lại được rồi ạ.
Joo Hee à.
Joo Hee.
Cho tôi đến Dosin Tower.
- Bồi thường đi. - Hãy bồi thường đi.
Hãy bồi thường đi.
Đây là sự tách công ty vì lợi ích của ai chứ?
Ban quản trị hãy giải thích đi.
Giải thích đi, giải thích đi.
Rút lại quyết định tách công ty đi.
Chủ tịch Hwang, sao anh đột nhiên lại thay đổi quyết định vậy ạ?
Đây có phải quyết định của chủ tịch Hwang Hyun Do?
Anh có rút lại quyết định sẽ không tách công ty của lần trước?
- Đi thôi nào. - Mong anh nói điều gì đó.
Xin anh hãy cho ý kiến.
Mày định đi đâu hả thằng kia?
Bồi thường đi.
Bồi thường đi! Bồi thường đi!
Trả lại tiền cho bọn tao đây.
Ban điều hành tỉnh táo lại đi.
Em không sao chứ?
- Không ạ. - Đi thôi.
Bồi thường đi.
Oh Yeo Jin. Mới sáng ra mà cậu đến đây làm gì thế?
Để tặng quà cho cậu chứ sao?
Sao cậu có thể để mình ở lại phòng khách sạn một mình chứ?
Cậu coi mình là gì vậy hả?
Cậu có nghĩ đến tâm trạng của mình không?
Khách sạn?
Với cậu á?
Sao tôi lại đến khách sạn với cậu chứ?
Cậu không nhớ sao?
Cậu đang đùa mình hả? Sao mình lại đến đó với cậu?
Đợi chút.
Mình có đến này.
Có đi thật.
Mình bị điên à? Sao lại làm thế?
Hwang Tae Yong?
Hả?
Cậu là Tae Yong hả?
Chúc mừng sinh nhật Seung Cheon nhé.
- Chúc mừng sinh nhật con. - Chúc mừng con.
Còn làm gì thế? Mau thổi nến rồi ước nguyện đi nào.
Chà.
Chúc mừng con. Ôi đói quá.
Mau ăn nào, ngon quá.
Con đã ước gì thế?
- Dạ? - Con phải nói nhỏ
thì bố mẹ mới mua quà được chứ.
Kìa, chị chưa thấy áo này bao giờ?
Được tặng hả?
Chất đẹp thế? Như hàng hiệu vậy.
Hàng chợ thôi.
Seung Cheon à.
Mẹ nói con về nhà sao con lại ở đây?
- Mẹ. - Hả?
Mẹ mặc cái áo đó từ hồi con học cấp 3 phải không?
Mẹ không chắc nữa. Mẹ cũng mới mua hay sao ấy nhỉ.
Không phải đâu, mẹ mua lâu rồi.
Từ hồi con học cấp 2 mẹ mua ở chợ Yeongdeung mà.
Thế hả?
Đúng rồi.
Cái bàn kia cũng dùng lâu rồi phải không?
Cả mấy cái bát này nữa.
Tivi, tủ lạnh, tất cả.
Đều là đồ từ ngày xưa.
Con làm sao thế hả?
Hồi bố sơn cái bàn con còn khen là đẹp hơn bàn mới mà.
Con thì không. Con thích đồ mới cơ.
Con ghét mấy đồ cũ sửa đi sửa lại lắm.
Cực ghét.
Con mau ăn đi rồi đi làm.
Vâng.
Seung Cheon à, con cũng mau ăn đi.
Ăn canh rong biển đi.
Con vào nhà vệ sinh chút.
OH YEO JIN
- Alo. - Chúc mừng sinh nhật cậu.
Có cần chúc mừng cậu trở thành Seung Cheon luôn không?
Sao cậu biết?
Mình đã gặp Tae Yong, cậu ấy lạ lắm.
Hôm nay cậu gặp bố mẹ đẻ chứ gì?
No comments yet. Be the first to leave one.