لومړۍ 200 کرښې.
Bộ phim này gồm có: một CÁO PHÓ,
một HƯỚNG DẪN DU LỊCH ngắn và BA BÀI BÁO ĐẶC BIỆT
tất cả đều từ PHÓNG SỰ PHÁP QUỐC
(một tạp chí Mỹ xuất bản tại Ennui, Pháp).
PHÓNG SỰ PHÁP QUỐC của tờ Mặt trời Chiều Liberty, Kansas
Người dịch: Ngô Duy Tùng
Chuyên mục SUY THOÁI & TÀN VONG « Tổng biên tập qua đời ở tuổi 75 »
Arthur Howitzer, Jr. (1900 - 1975) Con trai nhà xuất bản báo chí Kansas Người sáng lập tạp chí
Ennui-sur-Blasé, Pháp
Khởi điểm của câu chuyện là một kỳ nghỉ.
Arthur Howitzer Junior, tân sinh viên đại học,
sốt sắng muốn thoát khỏi một tương lai xán lạn nơi Đại Bình nguyên,
đã thuyết phục cha mình, chủ sở hữu tờ Mặt trời Chiều Liberty, Kansas,
tài trợ cho chuyến đi vượt Đại Tây Dương như một cơ hội đèn sách
để tiếp thu ngón nghề gia truyền
bằng việc chấp bút cho loạt bài phóng sự du ký
hướng đến độc giả địa phương của tuần san Chủ nhật Dã ngoại.
Trong vòng 10 năm kế tiếp, ông đã tập hợp được một bộ sậu
những nhà báo tha hương xuất sắc nhất thời đại mình
và biến Dã ngoại thành Phóng sự Pháp quốc,
trang tin tức phóng sự hằng tuần về chủ đề chính trị thế giới,
các loại hình nghệ thuật, cao siêu lẫn tầm thường, thời trang, ẩm thực xa hoa, thức uống thanh nhã,
hay các câu chuyện đa sắc màu đậm tính nhân văn nơi những phố thị xa xăm.
Ông mang cả thế giới đến Kansas.
Tên các ký giả của ông độc chiếm những gáy sách trong các thư viện lớn của Mỹ.
Berensen,
Sazerac,
Krementz,
Roebuck Wright.
Một ký giả được mệnh danh là cây bút đương thời xuất sắc nhất
theo chất lượng câu văn mỗi phút.
Người lại chưa từng hoàn thành một bài báo nào
nhưng hồ hởi đứng ám các gian phòng tận ba thập kỷ.
Người thì nhà báo ít ai biết là mù, luôn hăng hái viết qua con mắt của những người khác.
Rồi chuyên gia vô song về ngữ pháp.
Minh họa bìa bởi Hermès Jones.
Nổi tiếng lịch thiệp với các ký giả của mình
nhưng Arthur Junior lại không mấy nhã nhặn với các nhân viên khác của tạp chí.
Ôi không, cái gì thế?
Tôi cần một con gà tây.
Nhồi và quay, đặt trên bàn, với đủ phụ gia và những người hành hương*...
*Dân hành hương tới Plymouth, Mỹ, những người đã tổ chức bữa ăn Tạ ơn đầu tiên với thổ dân da đỏ nơi đây
Bộ máy quản lý tài chính của ông tuy rối rắm nhưng được việc.
Trả cô ấy 150 franc một tuần trong 15 năm tới
đổi lấy 5 xu Mỹ một từ, trừ đi phí tổn.
Lời khuyên viết lách được nhắc lại nhiều nhất của ông, có lẽ không xác thực, đơn giản là:
Cố gắng làm thế nào để nó nghe như thể anh cố tình viết như vậy.
Lần trở lại Liberty của ông đến chính xác 50 năm sau ngày ông rời đi,
nhân dịp tang lễ của chính ông,
ở thời điểm số lượng phát hành của tạp chí đã vượt ngưỡng
nửa triệu lượt đặt mua dài hạn ở 50 quốc gia.
Một chiếc giỏ mây đựng vô số những ghim cài, thẻ ghi chức tước và chứng nhận biểu dương
cấp cao nhất được chôn cạnh ông
cùng chiếc máy đánh chữ Andretti Ribbon-mate và một tập giấy cotton ba lớp của Ai Cập.
Ông được chôn cất theo nghi thức dành cho biên tập viên.
Trong chúc thư, ông nêu rõ rằng
ngay lập tức khi ông qua đời, nguyên văn:
"Các thiết bị in sẽ được tháo rỡ và nấu chảy.
Các tòa soạn sẽ được giải tỏa và rao bán.
Các nhân viên sẽ được thưởng hậu hĩnh và giải phóng hợp đồng.
Và tạp chí sẽ vĩnh viễn ngừng xuất bản."
Và như thế,
bản cáo phó của vị tổng biên tập cũng trở thành cáo phó của tạp chí.
Các độc giả đặt giao tận nhà đương nhiên sẽ được hoàn tiền theo tỉ lệ
cho phần đặt mua còn thiếu.
Văn bia của ông sẽ đề y nguyên như tấm bảng hiệu
gắn bên trên cánh cửa phía trong văn phòng ông.
Bài báo của Berensen. Kiệt tác sắt đá.
3 động tính từ lủng lẳng, 2 chỗ chen động từ nguyên thể
và 9 lỗi chính tả chỉ riêng trong câu đầu.
Một vài chỗ là cố ý.
Câu chuyện của Krementz, Sửa đổi một Tuyên ngôn.
Chúng ta yêu cầu 2.500 từ, và cô ta đưa bài dài 14.000
chưa kể chú thích, chú giải thuật ngữ và 2 lời bạt.
Tác phẩm hạng nhất của cô ta đấy.
- Sazerac thì sao? - Không thể làm rõ thực hư.
Anh ta thay tên đổi họ tất và chỉ viết về dân ma cà bông, ma cô hay xì ke.
Anh ta là tiếng nói của dân đó mà.
Roebuck Wright thế nào?
Cửa phòng anh ta khóa, nhưng tôi nghe tiếng gõ phím.
Đừng giục anh ta.
Câu hỏi là: Loại ai đây?
Kiểu gì cũng thừa một bài dù ta có in thêm số đôi nữa,
và đằng nào cũng không đủ kinh phí làm vậy.
Đốc công nhắn. Một tiếng nữa tới giờ in.
Cậu bị sa thải.
Thật sao?
KHÔNG KHÓC
Không khóc trong văn phòng tôi.
Co phần tiêu đề và thông tin, cắt vài quảng cáo, và bảo đốc công mua thêm giấy in.
Tôi không loại ai cả.
Những cây viết cừ khôi. Ông nâng niu họ.
Ông vỗ về họ. Ông vồ vập bảo vệ họ.
Cậu nghĩ sao?
Tôi nghĩ sao á?
Tôi sẽ bắt đầu với ông Sazerac.
Ông là tiếng nói của họ.
Chuyên mục SẮC MÀU ĐỊA PHƯƠNG
Vắn tắt
« Ký giả Đạp xe » bởi Herbsaint SAZERAC
Ảnh chụp nhanh một thành phố Trong 300 từ
Ennui chợt bừng tỉnh vào một ngày thứ Hai.
Bằng chiếc cỗ máy thời gian dệt nên từ nét thi pháp phóng túng,
hãy cùng làm một chuyến thăm quan.
Một ngày ở Ennui theo dòng 250 năm lịch sử.
Kinh thành ấy bắt nguồn từ một cụm làng của các nghệ nhân.
Chỉ còn những cái tên là không đổi.
Quá khứ
Tương lai
Quận Đánh Giày.
Phố Thợ Nề.
Dãy vòm Hàng Thịt.
Phố cụt Móc Túi.
Ở nơi này, một khu chợ huyền thoại
buôn bán đủ loại lương thực thực phẩm
dưới một mái vòm bằng gang và kính rộng lớn,
sau này đã bị san phẳng, như bạn có thể thấy,
để nhường chỗ cho một quần thể khu mua sắm cao tầng và bãi đậu xe.
Như mọi thành phố có sự sống,
Ennui nuôi dưỡng một bầy những sâu bọ và thú ăn xác thối.
Lũ chuột độc chiếm những đường ray dưới mặt đất.
Lũ mèo độc chiếm những mái nhà xiên.
Lũ cá chình độc chiếm những kênh đào thoát nước nông.
Sau khi nhận được Bánh thánh, lũ trẻ trong giàn đồng ca nhà thờ
nửa tỉnh nửa say vì uống Máu Chúa, theo chân những già hưu trí khinh suất
rồi giáp lá cà.
Trong khu phố Xịt: sinh viên.
Đói khát, bứt rứt, liều lĩnh.
Ở quận Lán lều:
những người già.
Những người già đã suy tàn.
Xe hơi.
Một tiện ích tạp phí lù. Một mặt ta có
những pha bấm còi, phanh cua, tăng tốc, phả khói và nổ ống bô.
Những khói chất độc hại và khí thải dơ bẩn ra không khí,
những tai nạn nguy hiểm, ách tắc thường trực, những...
Mẹ kiếp!
Cục Thống kê Địa phương.
Lượng mưa trung bình, 750 mm.
Lượng tuyết rơi trung bình, 190.000 bông.
Tám-phẩy-hai-lăm xác chết được vớt khỏi sông Blasé mỗi tuần.
Con số này không hề thay đổi mặc cho sự gia tăng dân số,
hay các tiến bộ về y học và vệ sinh dịch tễ.
Khi mặt trời lặn, một toán gái đứng đường không giấy phép
và trai bao thế chỗ cho các cậu giao hàng và chủ tiệm ban ngày,
và bầu không khí yên ắng hết sức lẳng lơ thấm đẫm giờ khắc ngày tàn.
Những âm thanh gì sẽ xé tan màn đêm?
Và những bí mật gì chúng sẽ hé lộ?
Có lẽ câu châm ngôn hồ nghi xưa đã đúng.
Mọi vẻ đẹp thanh cao
đều giấu trong mình những bí mật sâu kín nhất.
"Chuột, bọ, trai bao, gái đứng đường."
Cậu không nghĩ lần này hơi dơ dáy quá sao?
- Tôi không nghĩ thế. - Cho những người lương thiện.
Tôi đã cố viết thật duyên.
"Móc túi, xác chết, nhà tù, nhà xí..."
Cậu không muốn thêm thắt một hàng hoa
- hay một bảo tàng mỹ thuật à? Một nơi đẹp đẽ nào đó. - Tôi không muốn.
Tôi ghét hoa.
Mà cậu có thể cắt nửa sau của đoạn thứ hai đi đấy.
Cậu đã lặp lại nó ở phần sau rồi.
Được.
Chuyên mục NGHỆ THUẬT VÀ NGHỆ SĨ
Câu chuyện số 1
« Kiệt tác Sắt đá » bởi J.K.L. BERENSEN
Chân dung một họa sĩ và một họa phẩm
Chủ đề của bài giảng tối nay của chúng ta sẽ là
người họa sĩ vĩ đại đã mở đường
và là linh hồn của nhóm Hành-động trường phái Nhỏ-màu Pháp:
Ngài Moses Rosenthaler.
Được đánh giá cao, như các bạn cũng biết,
nhờ phong cách táo bạo gây ấn tượng, và quy mô lớn trong thời kỳ giữa sự nghiệp,
cụ thể là, khỏi bàn cãi, bức đa liên họa được biết đến với tên gọi
Tập hợp mười tranh tường chịu lực cốt thép.
Cá nhân tôi cho rằng ông vẫn luôn là tiếng nói hùng hồn
và hiển nhiên, ầm ĩ nhất của thế hệ om sòm của mình.
Bức họa then chốt này đã tìm đường đến
vị trí có một không hai của nó - tác phẩm sắp đặt cố định -
trong bộ sưu tập Clampette như thế nào?
Câu chuyện bắt đầu ở một phòng ăn tù nhân tập thể.
Cuộc triển lãm Gạt tàn, Bình, và Macramé*
*Nghệ thuật thắt dây vải tạo thành các kết cấu hoa văn
nơi trưng bày sản phẩm từ các thợ thủ công nghiệp dư
đồng thời cũng là tù nhân tâm thần của Nhà giam/Trại thương điên Ennui
có lẽ đã chẳng ghi dấu trong biên niên sử hội họa
nếu không nhờ sự hiện diện của một bức họa nhỏ
từ một ngài Rosenthaler, người, ở thời điểm đó
đang thụ án 50 năm cho hai tội danh giết người
cùng lời bình phẩm từ một người bạn tù
nhà buôn tranh vùng Levant Julian Cadazio
người, tình cờ một cách định mệnh, lại được nhốt
trong chái giam kế bên vì tội trốn thuế thương vụ cấp độ hai.
Cán bộ.
Ai vẽ bức tranh này?
Công dân 7524.
Tôi tin đơn vị đó chỉ mức an ninh cao nhất cho tù nhân điên và loạn trí.
Anh có thể hộ tống tôi tới đó và cho tôi một Tem Thăm Thân mật
để dùng tức thời được không?
Simone, Khỏa thân, Khu xà lim J, Phòng Thú vui.
Tôi muốn mua bức đó.
No comments yet. Be the first to leave one.