لومړۍ 200 کرښې.
Dĩ thúc, con muốn có người điện quang
Còn thúc muốn có kẹo chanh.
Được rồi.
- Cường, con đâu rồi? - Cám ơn Dĩ thúc.
Quá lửa rồi!
A Lương.
Bếp trưởng, chuyện gì thế?
Nhìn xem? Thịt lợn quá lửa rồi.
Thịt lợn là cốt lõi của món ăn này.
Con... con chỉ đi vệ sinh một chút, thế là...
Thật là kỳ cục!
Con không chịu để tâm trí vào, thấy chưa? Cuối cùng thì đã gây chuyện rồi.
Có chuyện gì với anh vậy?
Còn có nửa giờ nữa là đến tiệc rồi.
Thịt lợn lại còn cháy nữa.
Làm tiệc mà không có thịt lợn có được không?
Giờ chúng ta chỉ có thể dùng ''Đao''.
A Lương, thắp nhang đi.
Thừa kế đời thứ 5 của Long Đầu Đao, Vương Bình Dĩ
Xin phép mượn Đao ngay bây giờ.
Nguyện sử dụng Đao theo đúng đạo lý.
A Dĩ mượn Đao rồi.
Bếp trưởng đang cầm Long Đầu Đao.
Dùng để làm gì thế?
Sao ông ấy lại lấy Đao ra?
Đây là lần đầu tiên tôi được thấy.
Lần đầu tôi được thấy Đao đó.
Đừng chắn đường tôi, tôi muốn được xem nó có được như lời đồn không.
Thật là tuyệt vời quá!
Nhị thúc, thúc có thể nói với khách là...
bữa tiệc vẫn sẽ đúng giờ.
Trông chờ vào anh cả đấy nhé!
Không vấn đề gì.
Đây là lì xì cho anh, vì đã nấu nướng tốt.
Đa tạ thúc thúc.
Được rồi, tiệc vẫn bắt đầu đúng giờ. Giúp tôi chuẩn bị đi nào.
- Xin chúc thọ thúc! - Cám ơn.
Chúng con chúc thọ thúc!
Nào, nâng ly...
Nâng ly!
Mùi thơm quá!
Đưa muối cho ta.
Đây ạ.
Xong rồi!
Ăn thêm đi! Mọi người cứ ăn đi.
Mời, mời...
Đưa qua bàn này, bàn này nữa.
Ăn thêm đi! Mọi người cứ ăn đi.
Nếu có sư phụ Do ở đây, chúng ta đã không phải tất bật thế này.
Dù nó có sẵn sàng giúp, ta cũng không để nó làm.
Ta đã hứa với đại ca là sẽ giúp con trai huynh ấy đạt được thành tựu.
Nhưng anh ấy vẫn là một đầu bếp.
Dọn dẹp đi.
Bếp trưởng, có chuyện rồi!
Sao mày lại làm thế?
Đừng để ông ta chạy mất!
Ông ta là đầu bếp! Ông ta định đầu độc chúng ta!
Ông ta không xứng là bếp trưởng của làng. Còn muốn chạy sao?
Ai nói mày làm thế?
Là sư phụ Do.
Hoàng Bình Dĩ, vì ngươi đã mượn Long Đầu Đao,
Ngươi phải chịu trách nhiệm.
Hoàng Bình Dĩ, ngươi không đủ tư cách làm đầu bếp.
Tôi đã bị gài bẫy!
Ta còn nói sai sao?
Ngươi đã nấu món thịt lợn.
Hoàng Bình Dĩ, ngươi không xứng đáng được sở hữu Long Đầu Đao.
Sư phụ Do là người đứng sau...
Ta quyết định trục xuất Hoàng Bình Dĩ.
Hoàng Khởi Do sẽ là người tạm thay thế.
Đầu bếp Kungfu
Trường Võ Đại Đông
Trước khi các con tốt nghiệp,
hãy xem ai có thể đặt biểu trưng của trường......
trở lại chỗ ban đầu của nó.
Ai có thể làm được sẽ là...
người đầu tiên được vinh dự tốt nghiệp.
Vào chỗ...
Chuẩn bị...
Bắt đầu!
ở chỗ hắn kìa!
Đuổi theo hắn!
Đùa với tôi hả?
Nó ở chỗ hiệu trưởng kìa.
Đừng có tới đây nhé...
Phải tôn trọng hiệu trưởng!
Ai muốn là người đầu tiên vinh dự tốt nghiệp?
Xông lên!
Các ngươi làm thật sao?
Ta không có giữ nó mà...
Ta chuyền cho Kenichi rồi.
ở chỗ Kenichi ấy.
Đâu rồi? Đâu rồi?
Hiệu trưởng, thầy đưa nó cho ai?
Đưa cho thằng quỷ ấy rồi! Nó đi đâu rồi?
Thằng ranh ma!
Huynh đệ, đa tạ.
Kenichi đi rồi à?
Tôi đang hỏi cậu đó.
Kenichi đi rồi à?
Em nghĩ cậu ta đi rồi, có lẽ thế, có thể đi rồi, em nghĩ là thế...
Hỏi cậu chẳng ích lợi gì.
Tôi sẽ đuổi theo cậu ta.
Thầy không cần làm thế đâu.
Cậu ấy nhờ con đưa cho thầy trước khi đi.
Nó dám chơi xỏ cả hiệu trưởng sao!
Coi chừng đứt đấy!
Đây là tài sản của trường.
Hiệu trưởng, em phải đi thôi.
Lễ độ, công bằng, trung thực và danh dự, kiên nhẫn và tự chủ.
Em sẽ không bao giờ quên những gì thầy đã dạy.
Em làm cho thầy đĩa mì này
xem như sự cảm tạ của em.
Ngươi cũng tử tế đó.
Đứng dậy đi.
Sau khi rời trường,
hãy đến nơi này tìm Sầm Vĩ Đức sư phụ
Để làm gì?
Em sẽ học được những gì mình còn thiếu từ vị đại sư phụ này.
Các yếu tố của ẩm thực gồm: màu sắc, mùi vị, cảm nhận và hình thức.
Ken rất có tài nấu nướng.
Nhưng nó lại không biết gì về đạo lý của ẩm thực.
Tuy nhiên, chúng ta lại không thể dạy được sự cảm nhận về từng món ăn.
Nó phải tự mình ngộ ra thôi.
Nếu có thể nối bản thân mình với món ăn, nó sẽ làm được.
Mặc dù Ken không phải người bản địa,
song nó lại đam mê ẩm thực Trung Hoa.
Chỉ một thời gian nữa, ta tin là...
nó sẽ trở thành đệ nhất trù sư.
Tiểu muội, muội nghĩ là mùi hương của trà có thể làm phân tán tỷ sao?
Chờ đã!
Quên chuyện đó đi, Tiểu Thanh
tôi chắc chắn cô không thể nhận ra nó bằng mùi đâu.
Chúng ta nên sẵn sàng phục vụ món này ngay.
Thôi nào, chỉ cần nói là cô không làm được.
Cẩm Lôi, tôi nói rồi, nhớ không?
Tôi muốn cho khách hàng được ăn món canh bổ dưỡng,
chứ không phải thứ thập cẩm này.
Cô ngửi được thật sao?
Có vẻ như là món canh bổ,
nhưng thực ra là thuốc chứ không phải canh.
Đem đi đi.
Tôi đã bỏ rất nhiều thời gian và công sức cho nó.
Đáng tiếc là anh vẫn quên vài thứ.
Tôi đã cố giúp anh rồi.
Nhưng tỷ tỷ tôi quá giỏi!
Cẩm Lôi, thứ đen đen này là gì vậy?
Nhìn ghê quá! Mau đem đi đi.
Đem đi đi!
Tỷ tỷ giỏi quá!
Hàng chúng ta đặt đã đến chưa?
Em sẽ đi kiểm tra ngay.
Có chuyện gì thế?
Đến giúp tôi một tay đi.
Được rồi.
Để tôi giúp các anh.
Cám ơn.
Đừng khách sáo.
Các anh giỡn à? Bừa bãi hết cả rồi!
Tôi xin lỗi...
Có trái nào hỏng, tôi không thanh toán đâu đấy, rõ chưa?
Ôi đầu tôi...
Đau quá!
Anh nhìn gì thế?
Cho hàng vào bên trong đi, nhanh lên!
Không, tôi...
Tôi sẽ xem hoá đơn sau, còn phải kiểm tra hàng trước đã.
Nếu có trái nào hỏng, tôi sẽ trừ tiền.
Mỗi trái hỏng sẽ trừ 2 đồng, cứ thế mà tính.
Đi đi, nhanh lên!
Hai anh nữa, chuyển vào gần cửa đi.
Xin lỗi quan khách...
Quan khách, ngài đến dùng bữa sao?
Mời đi lối này.
Anh nói gì cơ?
Tôi nói là...
Thứ nhất, tôi không phải cu li.
Thứ hai, tôi không cố ý làm cô đau.
Thứ ba, tôi đến tìm Sầm sư phụ.
Thứ tư là...
tôi đói quá.
Sao anh không chịu nói sớm?
Cô cho tôi cơ hội nói sao?
Tôi sẽ bắt anh trả giá sau vì tội làm tôi đau.
Xin hãy chờ tôi ở đây một chút.
Vì cửa tiệm của chúng tôi vừa mới mở cửa,
Nếu ông không phiền, mời ngồi trong kia.
Được mà.
Anh muốn gặp Sầm sư phụ à?
Vậy anh phải nói cho tôi biết trong chén canh này có nguyên liệu gì.
Tiểu muội.
Cám ơn.
Tam giang thuỷ.
Vậy ra ông là người sành ăn!
Tôi chỉ biết một chút về ẩm thực thôi.
Cô ướp trà này với vỏ quýt phải không?
Sao ông lại biết?
Vỏ quýt để lâu cũng quý như là nhân sâm vậy.
Trà lâu năm ướp với vỏ quýt,
là cách hữu hiệu để giải khát và giúp ăn ngon miệng.
No comments yet. Be the first to leave one.