لومړۍ 200 کرښې.
Các bạn đang nghe Tâm tình cùng Sasha, trên kênh W-ZAB,
đài phát thanh Đại học Pendleton.
- Ta vẫn đang nói chuyện với... - Jane. Năm hai. Xin chào.
Bạn đã lấy thuốc tránh thai của bạn cùng phòng à?
Mượn thôi, được chứ?
Cô ấy không biết
vì tôi luôn thay bằng aspirin liều thấp.
- Bằng gì? - Aspirin liều thấp.
Trông y hệt nhau. Mà giờ cô ấy đã dính bầu
nên phải nghỉ và sao kiếm được bạn cùng phòng mới
vào cuối kỳ bây giờ?
Ôi, trời ơi.
Người gọi tiếp theo.
Không.
SẮP HẾT XĂNG
Đen thật!
Được rồi, làm ơn, cố lên.
DỊCH VỤ CHO THUÊ PHÒNG TRẠM XĂNG
KHÔNG CHÌ
Hết…hết...
- xăng à? - Vâng, đổ đầy giúp tôi.
Đồ dị hợm.
TỔNG GIÁ
Cô...gái, cô có thể...
- vào trong kia...một chút được không? - Gì thế?
Công ty...
thẻ tín dụng...
- gọi đến. - Có vấn đề gì à?
Họ muốn…
nói chuyện với cô.
Được rồi, đợi...một lát.
Khỉ thật.
A lô?
Không, đừng động vào tôi!
Thả tôi ra!
Không! D…
Dừng lại!
Có…
có người ở ghế sau kìa!
ĐẠI HỌC PENDLETON THÀNH LẬP NĂM 1813
Bạn đang Tâm tình cùng Sasha , trên kênh W-ZAB,
của Đại học Pendleton.
ĐANG PHÁT SÓNG
- Người gọi? - Xin chào?
Tôi đây.
- Felicia, chuyện gì nhỉ? - Thì...
Chuyện này khá xấu hổ.
Tuôn ra đi, Felicia.
Đó chính là vấn đề đấy, tức là
tôi đã không nhổ ra.
Uống chút sữa chua của nam sinh viên nào rồi hả?
Sasha, tôi thấy buồn nôn quá. Tôi thề
cứ như chúng đang bơi ở trong.
Tôi có nên đi sục dạ dày hay gì không?
Felicia, tôi nghĩ thứ duy nhất bạn cần sục
là bộ não của mình đấy.
Trước hết, tôi chúc mừng bạn vì đã chọn tư thế tình dục này
vì, cưng à, thế giới chưa sẵn sàng để bạn sinh sản đâu.
Thứ hai, bạn có biết rằng uống dịch cơ thể đó
là biện pháp quan hệ an toàn không?
- Thật ư? - Thật.
Lời khuyên của tôi là hãy cạn vài lọ Pepto
và lần tới, hãy né núi lửa trước khi nó phun trào nhé.
Thế là đã kết thúc đêm nữa. Sasha từ đài W-ZAB tạm biệt các bạn.
Parker, chính xác thì sao Sasha nghĩ ra được thế vậy?
Cậu ấy ngấu nghiến từng ấn bản của Cosmo.
- Kêu là Kinh thánh. - Cảm ơn.
Này Parker, kể nốt câu chuyện về Sảnh Stanley đi.
Phải rồi.
Nhé,
người này...
là giáo sư trường đại học,
- có lẽ 25 năm trước. - Dạy gì đấy?
- Không biết, Vật lý hay gì đấy. - Tâm lý bất thường.
Đấy là nếu cậu muốn kể cho đúng.
Đó đâu phải nội dung chính, đồ sách vở.
Nhưng được rồi, tâm lý bất thường vậy.
Dù sao thì...
người này, ông ta lên cơn, hoàn toàn điên loạn.
Ông ta cầm dao găm
và đi dọc Sảnh Stanley.
Ông ta đập từng cánh cửa.
Và cứ có sinh viên nào ra mở cửa,
ông ta cầm con dao nhỏ đó rồi cắt cổ họ, tai này sang tai kia.
Ừ. Ông ta làm thế với cả tầng
trước khi đến cuối cùng tự đâm thẳng vào tim mình.
Và từ đó ta có bữa tiệc Omega Sigma Phi thường niên.
Vậy tiệc nam sinh là để tưởng niệm một vụ thảm sát?
- Đúng thế. - Parker, để...
tớ nói rõ nhé.
Khi chuyện này xảy ra, 25 năm trước, cậu là...
sinh viên năm hai?
- Buồn cười đấy. - Đúng là chuyện nhảm
khắp các trường ở Đông Bắc luôn.
Cảm ơn. Ý tớ là chứng cứ đâu?
Đấy, vấn đề là thế.
Pendleton biết rõ chuyện này sẽ có ảnh hưởng lâu dài đến tỉ lệ nhập học,
nên họ lập mưu với truyền thông quốc gia
- và nhiều nguồn lực lớn khác… - Lee Harvey Oswald?
Hay là Jack Ruby?
Không, tớ biết ai rồi, đó là gã FBI từng...
nghênh ngang mặc đồ lót nữ đi quanh.
Chính gã đã che giấu mọi chuyện.
Phòng tin tức gọi, phải đi đây.
- Sống đi. - Này, Paul?
- Ừ? - Tớ bảo,
nếu nhà ăn lại có dịch ngộ độc thức ăn,
tớ muốn đãi cậu bữa bánh mì kẹp thịt ngon nhất.
Được đấy.
Bài đó làm tớ suýt đoạt Pulitzer sinh viên.
- Tạm biệt, Paul. - Tạm biệt, Paul.
Biết cậu ta bị sao không?
Cậu ta ghét những tin tức khủng không có tên mình đề ở dưới.
Cậu ấy đáng yêu thật.
Được rồi.
Có phải cậu ấy liếc mắt với tớ không?
Chắc là nhìn gương đằng sau thôi.
Chán thật!
Cứ hẹn đi chơi thôi nhỉ?
Được rồi, nếu Parker nói thật và lũ trẻ đó bị giết ở đây,
sao họ chưa dỡ bỏ Sảnh Stanley?
Chuyện đó không có thật,
- truyền thuyết thôi. - Nếu thế,
- thì sao chứ? - Không ủng hộ đâu.
Nào, Natalie, tha cho tớ đi,
đây là nửa lý do tớ chuyển trường. Nào,
chuyện gì sẽ xảy ra nếu tớ nói Mary Đẫm máu năm lần?
Người cạnh cậu sẽ thắc mắc sao ban đầu
cậu vào được đại học.
- Thôi nào. - Cậu sợ, Natalie.
- Ừ, phải. - Thế thì cùng làm đi. Nào!
- Đến lúc gọi hồn rồi! - Không thể tin nổi.
- Được rồi. - Được rồi.
Mary đẫm máu.
Mary đẫm máu.
Mary đẫm máu.
Mary đẫm máu.
- Mar... - Mary đẫm máu.
Rồi, không có tiếng trả lời.
Chắc chúng đang quét.
Chúa ơi.
- Đi nào, Natalie. - Ừ.
- Gọi à? - Cậu ấy đang cố gọi hồn,
Damon, chứ không phải tên nam sinh râu ria lởm chởm.
Nuôi mất một tháng đấy.
Cậu hay thế này lúc rảnh à, Damon?
Chơi một mình trong bóng tối
rình rập dọa người như thằng dị hợm?
Chỉ khi thấy hai con dở
đứng ở chỗ này gọi hồn thôi.
Thôi, ngày mai gặp trên lớp nhé.
- Rủi thay là thế! - Tạm biệt!
Thằng khốn.
Trước tuần tuyển thành viên hắn vẫn khá bình thường.
Xin lỗi.
Tắt đèn đi!
Xin lỗi.
Tuần trước, ta đã thảo luận về văn học dân gian là thước đo giá trị
của cộng đồng kiến tạo nên chúng.
Hôm nay...
ta sẽ đi chi tiết hơn.
Một cô trông trẻ nhận được...
những cuộc điện thoại đe dọa.
Và khi tìm hiểu về chúng,
cô phát hiện rằng chúng được gọi từ
phòng ngủ trên tầng.
Chính căn phòng nơi cô ấy để đứa bé mình đang trông
nằm ngủ.
Nào, ai từng nghe chuyện này rồi?
Một cô gái ở quê em từng bị thế.
Ừ, hẳn là thế rồi.
Tôi chắc là phần lớn các em đều nghĩ rằng
chuyện này đã xảy ra với các cô gái ở quê các em nhưng,
thực ra là không.
Các em thấy đấy,
cô trông trẻ và người đàn ông trên tầng
là thứ ta gọi là...
truyền thuyết hiện đại.
Văn học dân gian đương đại kể lại như một câu chuyện có thật.
Câu chuyện này có rất nhiều biến thể bắt đầu từ những năm 1960.
Tất cả đều bao gồm những lời cảnh báo văn hóa giống nhau,
"Cô gái trẻ, hãy chăm đứa bé không thì điềm gở sẽ đến với cô!"
Xin lỗi.
Em có chuyện gì vui muốn kể cho cả lớp à, em...
Không, em chỉ đang nói, có lẽ lời cảnh báo văn hóa là
đừng đi trông trẻ.
Sao em không...
lên đây và...tình nguyện tham gia vào thử nghiệm nhỏ của tôi?
- Ừ, ý hay lắm. - Ngay bây giờ, cô gái!
- Lên đây ạ. - Được đó, cưng.
Đừng lo, em sẽ sống sót thôi.
Từng ăn cái này chưa?
Đây là kẹo Pop Rocks. Ăn lốp cốp trong mồm ạ.
Ăn một ít đi.
Khát không?
Sao thế?
Có phải em từng nghe nói về việc trộn Pop Rocks và nước có ga?
Người ta bảo dạ dày và ruột sẽ nổ tung hết.
- Thật ư? Em biết ai chết thế chưa? - Mikey ạ.
Quảng cáo ngũ cốc. "Đưa Mikey, cậu ấy ăn hết."
No comments yet. Be the first to leave one.