لومړۍ 200 کرښې.
Quý khách, cậu chắc chứ?
Tôi đã nói nãy giờ rồi còn gì.
Bảo cạo thì cạo đi.
Vậy tôi cạo đây nhé.
(Thách thức lớn nhất của Shohoku! Sakuragi Hanamichi bùng cháy!)
Cảm ơn quý khách.
Thiệt tình, Masa mạnh thật đấy.
Có mày ở đây là đếch ngán ai luôn.
Ờ, đúng vậy. Có ai thắng được tao không nhỉ?
Chắc là không đâu.
Thằng nào tao cũng đập được tuốt.
Tàu hôm nay vắng thật.
Này, Masa...
về chuyện đang nói lúc nãy...
K-Không hợp phong thủy lắm.
Không, ý tao là hướng đến.
Từ bên đó thì xui chết đi được.
Chứ từ bên này thì tao húp hết.
Ê!
What's up?
A... ưm...
What?
Hi!
Chà, thiệt tình... gì thế không biết...
Masa này...
Hôm nay nhiều người nước ngoài thế nhỉ...
Người nước ngoài?
Ta là thiên tài bóng rổ!
Có thiên tài ở đây thì không có gì phải sợ!
Hãy xem Slam Dunk đây!
Hi!
Gì thế?
Hi, Eri!
Gì thế?
À, tên ngoại quốc lúc nãy.
Hi, Eri.
Để cậu đợi rồi.
Làm gì mà lâu thế?
Đi thôi.
Rồi, rồi.
Ê, khoan! Đứng lại!
Cái thằng khốn này...!
Về Nhật rồi mà cậu vẫn thế nhỉ, Michael.
Nhưng đừng dọa người không liên quan như thế.
Có liên quan đấy.
Hở?
Hắn là thành viên của Shohoku.
Hể? Có người nào như thế sao kìa?
Chỉ đổi kiểu tóc thôi.
Nhưng không thể nhầm được.
Hắn đã chơi trong trận Kainan.
À đúng rồi, cái bạn chuyền hỏng ở cuối trận nhỉ?
Hể?! Hanamichi tới trường á?!
Đúng rồi! Nhóm Matsui đã nhìn thấy.
Này, Hanamichi...
Đầu ông làm sao thế?!
Vì lỗi của tôi mà chúng ta đã thua Kainan.
Sakuragi-kun...
Kiểu tóc này...
dễ thương ghê!
Hể, thật á?!
Có cần thiết phải cạo đầu vậy không?
Thằng ngố này...
Vỡ bụng mất.
Trong trận Keinan, vì tôi mà chúng ta đã thua!
Nhưng mà ổn rồi!
Chỉ cần thiên tài Sakuragi Hanamichi vẫn còn ở đây...
thì những trận sau, chúng ta sẽ thắng hết!
Chắc chắn đấy!
Ngậm mồm lại và lau sàn đi, đại ngốc.
Muốn gì hả, Rukawa?! Mày...
Này, thôi đi, thằng ngốc!
Nhưng Rukawa ném bóng vào đầu tôi...
Đừng có viện lý do, thằng ngốc này!
Yo. Xin chào.
A, mày là thằng ngoại quốc lúc nãy!
Đến đây làm gì hả?!
Michael! Đủ rồi đấy.
Chào!
Để tôi giới thiệu.
Đây là HLV của đội bóng rổ Ryokufu: Ofuna-sensei...
và bạn quản lý: Fujisawa Eri-san.
Còn đây là đội trưởng, Michael Okita-kun.
Hân hạnh.
Hôm nay, họ đến để đề nghị một trận đấu tập.
Đấu tập?
Anzai-sensei!
Giờ chúng ta đang thi đấu vòng loại cho giải toàn quốc.
Trong 3 ngày nữa sẽ đấu với Takezato.
Trước trận đấu quan trọng, nếu có ai bị thương thì nguy lắm.
Sợ à?
Nghe nói các bạn đã khiến Kainan gặp khó khăn cơ mà.
Hóa ra chỉ là ăn hên sao?
Thôi nào.
Đội chúng tôi vừa mới thành lập hồi đầu xuân...
nên không được đấu giải liên trường.
Làm ơn đi mà.
Ê! Thằng kia! Bỏ cái tay đó ra!
Ồ, xin lỗi.
Michael!
Vâng vâng, tiểu thư, hiểu rồi.
Thành thật xin lỗi. Anzai-sensei... về trận đấu...
Akagi-kun, em thấy sao?
Thường chúng ta tập cũng khá căng...
nên vài trận đấu tập cũng không phải vấn đề.
Ồ, nói hay lắm, Tinh tinh-
Đúng rồi! Phải nghiền nát cái lũ chúng mày!
Vậy thì như cậu ấy nói, xin được chiếu cố, Ofuna-sensei.
Vâng, chúng tôi cũng vậy, Anzai-sensei.
Okay, chốt thế đi.
Mọi người đến sớm nhé.
Chúng ta sẽ đấu vào chiều nay. Bên tôi đã chuẩn bị cả rồi.
Hể?
Hôm nay?
Điều kiện sân bên tôi tốt lắm.
See you later!
Tôi sẽ đợi đấy, Rukawa-kun.
Hửm?
Rukawa, ông quen ả ta à?
Không.
Khôn hồn thì khai hết ra đi.
Không biết là không biết.
Rukawa Kaede... không ngờ cậu ấy lại vào Shohoku.
Hể? Vậy cậu từng định chiêu mộ cậu ta à?
Đúng rồi.
À, lúc đó cậu vẫn ở bên Mỹ.
Rukawa-kun bên sơ trung Tomigaoka nhỉ?
Tôi là quản lý CLB bóng rổ của Ryokufu-
Tôi là quản lý CLB bóng rổ của Ryokufu, Fujisawa Eri.
Rukawa-kun, tôi muốn cậu... Ê này!
Hắn sẽ phải hối hận vì đã không đến Ryokufu!
Eri... đáng sợ thế.
Cái gì cơ?
No, it doesn't matter.
Quả đúng là trường tư của giới nhà giàu nhỉ.
Vào thôi.
Vâng!
Cái tên Michael chết tiệt đó.
Phải cho hắn một trận cho nhớ mặt!
Này này, gì mà nóng thế?
Chỉ đấu tập thôi mà.
Với cả họ cũng bảo là đội mới thành lập còn gì.
Nhưng không thể vì thế mà chủ quan.
Tên Michael đó có vẻ khá đấy.
Sẽ ổn thôi. Anh cứ lo hồi phục cái chân đi.
Đúng rồi đấy, Akagi.
Đội trưởng hôm nay không phải là anh đâu.
Phải rồi nhỉ.
Bốn mắt, đừng lo!
Chỉ cần thiên tài bóng rổ Sakuragi Hanamichi ở đây...
thì đội ta sẽ không bao giờ thua nữa đâu!
Lại là tên ngốc này.
Dù các người chơi tệ đến mấy...
thì chìa khóa để thắng trận hôm nay là...
\"Tôi\".
Thiệt tình, thật hết biết.
Đừng để ý làm gì.
Ở trận Kainan, chúng cũng đã cố gắng lắm rồi.
Đúng là ngớ ngẩn.
Chỉ vì một trận thua mà thế sao?
Thế nên trận hôm nay, chúng ta phải thắng để lấy lại tự tin.
Ra vậy. Thảo nào mà thầy ấy nhận lời vào giữa lúc này.
Này này, định nhìn đến bao giờ? Đi thôi!
Aya-chan...
A, cả Mitsui-senpai nữa. Xin lỗi, nhưng phải đi thôi.
Hể? Thật sao? Nguy thật.
Thôi, thế nhé.
Cái gì?
Bạn quản lý đó...
là con gái của hiệu trưởng...
Cất công lập CLB bóng rổ...
và đi chiêu mộ những thành viên giỏi nhất toàn quốc sao?
Thật đấy à?
Ừ. Tôi vừa hỏi đứa bạn hồi sơ trung học ở đây...
Nghe nó nói thì tên Michael đó...
đã được trường này cho học bổng sang America luyện tập 1 năm đấy.
Hmm... vì vậy mà tóc chuyển sang màu đó à?
Đại ngốc...
Thảo nào nhìn giống quản lý cao cấp thế.
Tôi đang đợi đây...
các bạn của đội bóng rổ Shohoku.
Nào, xin mời theo lối này.
Đi thôi.
Đội Shohoku đến rồi đấy.
Ồ, có cả Mitsui-san kìa.
Quả nhiên chú muốn vào Shohoku hả, Katsumi?
Hả?
Đừng có đùa. Dù hắn chơi rất hay hồi sơ trung...
nhưng đã bỏ bóng suốt 2 năm thì đâu còn tin tưởng được nữa.
Công nhận. Tội nghiệp Akagi.
Nếu có Mitsui thì năm ngoái đã có thành tích rồi.
Một người không thể gánh cả đội được.
Năm ngoái chính anh ở trong đội đó còn gì.
Phải rồi nhỉ. Bị nói thế đúng là hơi đau lòng.
Nói gì thế?
Thế nên mới chuyển trưởng đến đây đúng không?
Nhưng mà vẫn thấy tội nghiệp.
Ai cơ?
Akagi.
Tại sao?
No comments yet. Be the first to leave one.