لومړۍ 200 کرښې.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Tôi nhớ rõ lần đầu tiên đến đây.
Người ta nói Forte dei Marmi là một thành phố ven biển tráng lệ.
Quả đúng vậy…
Cứ như bước vào một tấm bưu thiếp.
Nơi mọi thứ được dàn dựng hoàn hảo.
Những tấm rèm trắng và xanh của các câu lạc bộ bãi biển.
Cát đã cào.
Tiếng cười đưa theo cơn gió.
Và tôi sững sờ trước bầu không khí kéo dài vô tận này.
Xe đạp đi qua lặng lẽ trên lối đi lúc hoàng hôn.
Một nơi tuyệt vời để nghỉ hè.
Nhưng cũng ở Forte dei Marmi,
ngày ngắn hơn và đêm dài hơn.
Trên đỉnh dãy núi Apuan Alps,
đá cẩm thạch trắng vỡ vụn
nhường chỗ cho một lớp tuyết băng giá.
Bóng tối nuốt chửng ánh sáng.
Và nỗi sợ chi phối chúng tôi.
Ngay cả ở Forte dei Marmi,
chúng tôi đã học cách bảo vệ mình.
Thành phố đầy nắng và thanh bình đó…
giờ có vẻ vắng vẻ.
Như thể chẳng còn ai.
Câu chuyện này
xảy ra vào một mùa đông.
MÁY QUAY PAC-15
AN NINH RAFFAELLI
Giúp…
Giúp với!
Giúp với.
Muộn thế này sao còn ở đây?
Là nhà Clementi. Họ nói chỉ muốn nói chuyện với anh. Từ Barbados.
Họ chả còn gì hay hơn để làm.
Họ lo lắng vì một thứ mình nhìn thấy trên máy quay lắp ở cổng.
Tôi đã hy vọng được ngủ vài tiếng đêm nay.
Anh bảo tôi có thể gọi anh nếu là khách hàng cao cấp.
Cô đã làm đúng.
- Ngủ ngon, Emma. - Ngủ chút đi.
Tôi sẽ cố.
Anh Clementi.
- Anh đến nhà chưa? - Vâng, tôi đến rồi.
Sao rồi?
- Mọi thứ ổn cả chứ? - Máy quay ngoại vi vẫn ổn.
- Vâng, nhưng… - Không có dấu hiệu đột nhập.
Không, tôi đã nói rồi, cô gái trông như đang gặp nạn.
Ai rõ cô ấy thấy gì. Có lẽ có kẻ rình mò quanh đó.
Họ đã tràn khắp đất nước. Không còn nơi nào an toàn nữa, hiểu chứ?
Tôi hiểu. Không thể chắc là người nhập cư.
- Nhưng, làm ơn, cứ kiểm tra đi. - Được, sẽ kiểm tra.
Cảm ơn, Santini.
Được rồi, chúc một ngày tốt lành.
Thật ra, ở đây đang là nửa đêm.
Nhưng vẫn cảm ơn.
- Tạm biệt, Santini. - Tạm biệt.
Gã này làm quái gì thế?
Làm cái quái gì vậy?
MỤC ƯA THÍCH
CẢNH SÁT CARABINIERI
- Chào Santini. - Xin chào.
Một tài xế có thể say hoặc phê thuốc giữa phố Volta và Carrara.
Biển số là PI55388.
Sẽ cử người đến ngay.
Cảm ơn!
Nghe này, không cần nữa.
Anh chắc chứ?
Vâng, tôi sẽ lo liệu. Tạm biệt.
- Bị gì vậy, đồ khốn? - Dario.
Tôi quen chú à?
Chú quen mẹ cháu.
Lên xe. Cháu đâu thể lái xe thế này. Chú chở cháu về.
Từ từ thôi.
Chết tiệt…
Nó đã làm gì?
Giải quyết chuyện này sau. Vào.
Giải quyết gì?
Cậu ấy lái xe khi say.
May là anh thấy cậu ấy.
E là không chỉ có rượu.
Giờ này anh còn ở ngoài làm gì?
Hẳn có gã tỷ phú nào mất mèo.
Xe ở phố Volta.
Cảm ơn, Roberto.
- Ngủ ngon. - Vâng.
Gặp em thật vui.
Dario?
Dario, mở cửa.
Dario!
Dario, mở cửa ra.
Dario…
Chào buổi sáng.
Anh đang đùa ai vậy?
Đến Angela cũng biết tối qua anh chả ở đây. Nó về lúc 3:00.
Vào thứ Hai.
Nhà này không còn luật lệ gì nữa rồi.
- Em hỏi một câu được chứ? - Được.
Khách của anh, mấy nhà nhân chủng học,
họ có biết khi không thể ngủ ở đây, anh sẽ đến và không ngủ ở nhà họ?
Họ đi Nam Phi một thời gian rồi.
Angela đâu rồi?
BẦU LÀM THỊ TRƯỞNG
Quan tâm thế, sao không hỏi nó hay theo dõi điện thoại nó?
Ta nói rồi. Anh không muốn cài thứ đó vào điện thoại con.
- Cứ để con tự do. - Được.
- Nghe này… - Được.
Em lên trang nhất với Pilati.
PILATI ỦNG HỘ CLAUDIA RAFFAELLI
Tuyệt! Em quên béng mất.
Xem cô ấy vui chưa kìa. Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng, cô gái.
Bố mẹ rất ổn. Còn con?
- Nói gì đi. - Angela!
Con đi quá giờ giới nghiêm. Bố đã bảo bao lần là đừng về muộn
- vào ngày trong tuần vì còn đi học? - Con bảo mẹ rồi.
Con ở nhà Ginevra làm bài, bọn con ngủ quên.
Bố đã ở đâu?
Muộn rồi, con đi đây.
- Cấm dùng máy khi đạp xe. - Bố dặn cả chục lần một ngày rồi.
Con có thấy mẹ lên trang nhất không?
Angela! Thấy mẹ lên trang nhất không?
Nó không nghe thấy vì vội.
Có nghe thì nó cũng quan tâm gì chứ?
Có người quan tâm đang đến kìa.
Matteo!
- Anh ấy được ghê. - Cất cái này đi.
Thế này không được đẹp mặt lắm nhỉ? Anh mau đi đi.
Làm ơn uống thuốc ngủ đi. Trông anh như ma cà rồng.
Thuốc đó làm anh phát điên.
Và thế này là bình thường?
Chào buổi sáng!
Matteo…
Chúc mừng cô lên trang nhất.
- Cảm ơn. Thấy nó tuyệt thế nào chưa? - Rồi.
Đây là phiên bản mới.
- Tốt. - Lần này cô sẽ thích.
Chúng tôi còn đổi cả nhạc nữa.
- Đây. - Biển cả. Đẹp lắm.
Hoàn hảo.
Cảnh quay toàn cảnh.
- Với Forte. - Đây là đoạn dở này.
Tôi căng thẳng.
Đâu phải.
Ở một thế giới đang bị đe dọa, bầu cho tôi là bầu cho tương lai an toàn hơn.
- Trông cô tuyệt lắm. - Mà tôi cười nhiều quá.
Tại sự kiện gây quỹ của Pilati…
- Đoán ai sẽ ở phía ta đi. - Ai?
Marcello…
Ferrario.
- Vị tỷ phú đó? - Phải.
- Chuyện lớn đấy! Tuyệt. - Tuyệt.
Đội an ninh của anh ấy đã gọi tôi. Cầm cả cái này.
Anh Santini sẽ lo liệu?
Không! Là tôi.
- Tốt. Đi thôi. - Đi thôi.
VÌ THÀNH PHỐ AN TOÀN HƠN
- Chào buổi sáng. - Này, chào buổi sáng.
Sao cô ở đây? Cô làm ca đêm cơ mà?
Tôi muốn cho anh xem thứ này.
Gì vậy?
Đây là những gì máy quay nhà Clementi ghi lại đêm qua.
Chết tiệt.
Những khách nào sống trên phố đó?
Sao, phim được sao lưu à?
Ừ, tất cả các máy quay ngoại vi đều sao lưu phim.
Dù họ có trả tiền hay không.
Đêm qua tôi thức trắng.
Sao cô lại mặc áo khoác? Cô lạnh à?
Tôi ghét mùa đông. Tôi ghét nó.
- Xem ta giỏi việc của mình chưa kìa. - Giỏi nhất.
Nhìn kìa.
Nhìn kìa.
Đây rồi.
Họ đang bắt ai nhỉ?
Tôi cũng chịu.
Khốn kiếp!
Gì thế?
Là Walter.
Là con gái anh ấy, Maria.
Spezi.
Từng là kỹ thuật viên của tôi.
Giỏi nhất trên thị trường.
Gã đang quay phim đó là ai?
Walter…
THƯ VIỆN KHÓA HỌC VIẾT SÁNG TẠO
Trước khi đem lại niềm vui cho các em bằng những lời thông thái,
tôi phải báo một tin xấu.
Maria Spezi, bạn học của các em, đang nằm viện.
- Ôi trời, có chuyện gì ạ? - Chắc vấp vào chai rượu rỗng của bố.
Các em, làm ơn.
Dù sao Maria vẫn ổn. Không bị gì nặng cả. Giờ, làm ơn, vào học nào.
Vậy… Angela. Hôm trước ta dừng ở mối bất hòa.
- Em viết xong chưa? - Không. Chưa ạ.
Em phải đưa bố mẹ
vào cùng phòng trong hơn mười giây.
Giáo sư…
Em ơi…
Tôi không biết nói thế nào nữa.
Tôi không phải giáo sư của em.
Lịch sử, Toán học, Địa lý, cứ gọi thầy cô các môn khác thế.
Tôi ở đây để dạy các em cách tìm sự thật.
No comments yet. Be the first to leave one.