لومړۍ 200 کرښې.
Hey, Mr. Wilson!
Mr. Wilson.
Mr. Wilson?
Mr. Wilson?
Tội nghiệp, ông Wilson chắc ốm rồi.
thế nên ông ấy mới không dậy được.
Wow!
Tim ông đập cứ như cái máy giặt nhà cháu ấy!
Ôi, không.
Da ông chảy sệ cả ra rồi.
Lưỡi xấu quá đi ...
.. xanh lè lại còn có đốm nữa.
Lạnh!
Trán hơi nóng.
Chắc ông bị sốt rồi.
Cháu biết ông cần gì rồi.
Ông cần một viên aspirin.
Đừng có bao giờ quay lại nữa! Mày nghe rõ chưa hả?
Đừng bao giờ!
Bắt đầu bằng công việc bán thời gian sẽ giúp em có cơ hội đi làm lại dễ hơn.
Ý anh là quản lý trung tâm mua sắm không chắc đã vất vả ...
... hơn là trông coi Dennis.
Con đã đi đâu vậy?
Dennis?
Dennis?
Con chơi bên nhà ông Wilson.
mà ông Wilson, ông ấy ốm.
Ông ấy bị sốt, người nóng hừng hực.
Có lẽ em nên gọi cho Martha thử xem.
Con không quấy rầy ông Wilson đấy chứ?
Không. Con chỉ cho ông ấy uống aspirin thôi.
Và cũng giống con, ông ấy không thích uống thuốc.
Con không nên đến thăm mọi người lúc mới sáng ra như vậy.
Nhưng đấy là thời điểm duy nhất con biết chắc là mọi người có nhà.
Chào ông, George. Alice Mitchell đây.
Ông có khoẻ không? Dennis nói là ông ...
Khoẻ không ấy à?
Thằng con cô vừa lấy súng cao su bắn aspirin thủng cả họng tôi đây này!
Ôi xin lỗi ông.
Các người nên dạy bảo nó tốt hơn!
Chúng tôi sẽ nói chuyện với cháu.
Khi tôi bằng tuổi nó, không bao giờ có chuyện như thế!
Tạm biệt ông. Tạm biệt.
Chào mẹ.
Con bắn thuốc aspirin vào miệng ông Wilson đấy à?
Con không muốn bị ông ấy cắn vào tay, mấy cái răng giả của ông ấy to lắm.
Lại còn sắc nữa!
George nói Dennis đã dùng súng cao su bắn thuốc aspirin vào miệng ông ấy.
Súng cao su nào?
- Con có súng cao su à? - Con không rõ.
Đưa đây cho bố.
Ông Wilson đang rất cáu với con.
Con đã bảo là ông ấy bị ốm mà. Con chỉ cố giúp thôi.
Con phải ngồi vào góc nhà mà suy nghĩ về những gì đã gây ra.
- Nhưng trong bao lâu ạ? - Cho đến khi con thấy hối lỗi.
Oh, tốt rồi. Con thấy hối lỗi rồi.
Không thể để thằng bé ngồi trong góc nhà được.
Em phải đưa con đến gửi ở nhà Margaret Wade.
Nhà Margaret ư!
Con có làm gì xấu đến mức bị phạt phải đưa đến nhà bạn ấy đâu.
Bạn ấy bị thần kinh. Con sẽ phát điên lên mất. Bạn ấy tra tấn con.
Bạn ấy là đồ tầm thường, xấu nữa chứ. Bạn ấy không chịu chia sẻ với ai cả.
Mẹ đã nói với cô Wade để gửi con ở đấy lúc mẹ đi làm
Mẹ nói thật đấy à?
Con không thể lông bông suốt mùa hè được. Con được nghỉ học mà.
Rồi con đi học lại mà.
Mẹ đã sắp xếp rồi. Có vậy thôi. Bố không muốn bàn cãi gì nữa.
Đời tôi thế là tan nát mất thôi.
Chào ông George.
Ông để tôi dắt cho. Xin lỗi ông.
Tôi ...
Tôi xin lỗi vì việc sáng nay.
I won't mince words, Mitchell.
Con anh đang làm tôi điên cả đầu.
- Tôi sẽ nói chuyện lại với cháu. - Có lẽ nói chuyện thôi thì chưa đủ.
Lúc còn bé, khi có chuyện quan trọng muốn nói với tôi, cha tôi thường rút thắt lưng ra.
Tôi không dạy con theo cách đó được, ông Wilson ơi.
Dù anh dạy dỗ nó theo cách nào ..
... thì nó cũng phải biết là không được bắn thuốc aspirin vào họng người ta!
- Ông Wilson, nó mới 5 tuổi mà. - Hồi 5 tuổi, tôi đã biết lễ phép rồi.
Hồi đó chắc ông là trường hợp ngoại lệ.
Vào năm 1925, tôi không phải là trường hợp ngoại lệ, tôi tuân thủ luật lệ.
Tôi đảm bảo Dennis sẽ không gây chuyện nữa đâu.
Hãy cẩn thận với những gì anh nói.
Tôi không muốn bị mọi người cho là đồ ác độc hay loại người ghét trẻ con.
Tôi là một người đúng mực và cũng muốn được hàng xóm và bọn trẻ ...
... đối xử lại cho đúng mực.
Tôi đã làm ở bưu điện hơn 43 năm, và chưa lần nào ...
Tôi đang bị muộn giờ rồi.
Gặp lại ông sau khi giờ làm và chúng ta có thể trao đổi thêm.
Chẳng có gì phải trao đổi thêm cả. Tôi đã nói hết nhẽ rồi. Chúng ta dừng ở đây.
Thằng bé không được phép qua bên này trừ phi nó biết cư xử cho phải phép.
Nó sẽ không sang nữa đâu.
Đừng có làm tôi phát cáu lên. Tôi không nói là "không bao giờ". Tôi nói là ...
Tôi thực sự phải đi rồi.
À, này thì ... đừng ...
Chúc ông một ngày tốt lành.
Nó đang nghỉ hè.
Nó không thể lông bông suốt như thế được.
Tôi không khó dễ gì đâu, Mitchell.
Tôi là nạn nhân cơ mà!
George, ông đang quát tháo ai vậy?
Với Mitchell, mà tôi không quát tháo. Tôi đang bày tỏ quan điểm của mình.
Không được để thằng nhãi nhà anh ta chạy rông rồi làm đủ thứ chuyện nó thích ...
... mà không để ý đến hàng xóm hoặc vườn tược gì cả.
Nó chỉ là một cậu bé thôi mà, George.
Nó liên tục gây chuyện với tôi.
Tôi không thể chịu hơn được nữa! Nó là cái đồ quậy phá!
Ông nên vào nhà ăn sáng đi thì hơn. 9:00 ta phải đến dự CLB Làm vườn đấy.
Hôm nay là một ngày trọng đại, ấy vậy mà tôi phát điên lên được với thằng nhãi ấy.
Không biết tôi có còn tận hưởng niềm vui của mình được nữa không đây.
Đừng kỳ vọng quá như vậy.
Trong thị trấn còn nhiều khu vườn khác đẹp như của ông đấy.
Thôi đi! Tôi chắc chứ.
Năm nay làm gì có ai trồng được một cây dạ lan trổ bông chứ?
Trông nó hết sức bình thường mà.
Bà cứ mở mắt ra mà xem!
Nó sẽ nở trước khi bà cảm nhận được tia nắng đầu tiên lúc giữa trưa.
Nó là một kiệt tác, Martha ạ.
Mất 40 năm chăm sóc và ra hoa.
Bông hoa sẽ nở và héo tàn vào cùng một thời điểm.
Không người làm vườn nào trong thị trấn có được một cây mà phải mất đến ...
... 40 năm chăm sóc mới có được 10 giây huy hoàng như vậy.
Con nghĩ sao nếu mẹ đi làm?
Có nhiều bà mẹ đi làm mà.
Người tốt nhất mà mẹ có thể tìm được để trông coi con là cô Wade.
Thế Joey thì sao? Mẹ đã nghĩ đến bạn ấy chưa?
Sao mà bạn ấy vượt qua được? Bạn ấy sẽ cho là con kém cỏi.
Mẹ Joey cũng có kế hoạch gửi cô Wade như mẹ.
Joey đang ở nhà Margaret rồi.
Làm đi!
- Tớ sẽ bắt cậu phải làm. - Bằng cách nào?
Tớ sẽ đánh trả.
- Cậu không thể đánh con gái. - Tớ có thể đấy.
Thử xem. Tớ sẽ hét toáng lên, làm ra vẻ đầy máu me, chết đến nơi ...
... rồi mẹ tớ sẽ tưởng là cậu định giết tớ.
Tớ sẽ nói cậu định làm thế và mẹ tớ tin tớ. Vì con trai thích làm thế còn con gái thì không.
Thế thì tồi quá.
Đừng có phí thì giờ.
Chúm môi lại rồi làm cho xong đi.
Nhắm mắt vào!
Hôn tớ đi.
Được rồi. Đi nào.
Dennis, thôi nào.
Oh, kỳ quặc quá.
Cứ như em bé ấy.
Dậy đi!
Dậy ngay!
Đừng có làm mẹ xấu hổ!
Được rồi, mẹ sẽ lôi con vào.
Các cậu chán chết đi được. Còn khối việc mà làm.
Ờ, thế à? Như là gì nào?
Ờ, thế à? Như là gì nào?
hoặc diễn kịch ...
... hay trình diễn búp bê.
- Chúng tớ có thể chôn sống cậu. - Tớ có thể đấm vỡ mặt cậu.
Chẳng sao cả, Margaret ạ.
Bọn tớ sẽ chuồn sớm và chúng tớ có việc phải làm.
Chúng tớ định xây pháo đài.
Các cậu không được đi trừ phi cho tớ đi cùng, không thì tớ sẽ mách.
Vậy nên, đồ kém cỏi ... Tớ sẽ đi.
Trèo xuống đây. Tớ đi lấy túi đã.
Nó ở đây suốt mà chúng mình chẳng biết gì cả.
- Cậu nghĩ có ai sống trong đó không? - Chỉ có lũ chim và sóc thôi.
Trong như cái nhà hoang ấy nhỉ.
Chúng mình sẽ sửa lại.
Tốt. Tớ sẽ làm người trang trí.
Chúng ta sẽ làm một phòng đặc biệt cho búp bê và một phòng trang điểm cho khách.
Pháo đài không có phòng trang điểm.
Thế à?
Thế vợ những người lính sẽ thay đồ ở đâu?
Lính thì làm gì có vợ, đồ ngu.
Đừng có bảo tớ ngu, đồ hôn mông búp bê!
Đây không phải là pháo đài. Đây là một cái nhà.
Một tổ ấm tình yêu.
Trèo lên thử xem ta nên trải thảm mầu gì nào.
Pháo đài có thảm à?
Gà thế.
Pháo đài làm gì có thảm!
Có đấy, đồ lắm lời!
Hội đồng bầu chọn đã thông báo ...
... cho bà Butterwell và tôi ...
... buổi lễ Floraganza hè năm nay sẽ được tổ chức ở nhà vườn của ...
Bà có đọc được chỗ này không?
Bà đọc chỗ này còn tôi chỗ này.
Bà đọc chỗ này còn tôi chỗ này.
... George Wilson!
Một ... hai ... ba ...
... bốn ... năm ...
sáu ...
... bảy ... tám ... chín.
Gunther, cậu có thấy mọi người trốn đâu không đấy?
Có chứ.
Các cháu. Nào ...
Đi thôi!
Bà biết không, tôi chơi trò trốn tìm thì chỉ có nhất.
Trốn hay tìm?
Cả hai. Tôi có thể lần ra được mọi chỗ nấp.
Tôi không nghĩ là ông giỏi chơi trốn.
Sao lại không?
No comments yet. Be the first to leave one.