لومړۍ 200 کرښې.
Ôi, tôi nhớ cái sự tĩnh lặng xiết bao.
Không có nơi nào tĩnh lặng như ở đáy biển.
Và giờ tôi không còn nhiều thời gian...
Tôi cố hồi tưởng lại thật rõ ràng.
Tôi từng biết mọi dòng chảy,
mọi con đường xuyên qua đám tảo bẹ.
Và sự phấn khích của tự do bất tận.
Có một bữa tiệc tự chọn đầy cao lương mỹ vị,
tất cả dành riêng cho tôi.
Nhưng tuyệt hơn hết thảy,
là việc tôi có thể ở một mình.
Ôi, tôi nhớ xiết bao sự yên bình và tĩnh lặng ở nhà.
Nhất là những khi có các chuyến đi học thực địa chết tiệt.
Ngày thứ 1.401 bị giam cầm.
Một bầy học sinh lớp ba và giáo viên bất tài của tụi nó,
đến đây để tìm hiểu về sinh vật biển và làm phiền buổi chiều của tôi.
Đây là Marcellus, một con bạch tuộc Thái Bình Dương khổng lồ.
Kevin, đừng liếm kính nữa.
Em không thấy nó. Nó không ở trong đó.
Đó là vì ta đã ngụy trang, Kevin.
Đọc tấm bảng đi.
Trong bể thủy cung này,
tôi quỵ lụy một giống loài thấp kém hơn tôi
ở mọi chỉ số có thể quan sát được.
Bị phụ thuộc vào họ thật là...
hạ mình.
Thứ duy nhất hay ho là một bức tranh tường nhỏ mà họ để lại phòng giam của tôi.
Mỗi bức một kiểu.
Mỗi bức đều hết sức phức tạp như ốc sên mặt trăng.
Trong số tất cả con người, bà lao công là tôi thấy ít phiền hà nhất.
Tối nay hơi ghét xã hội à?
Ừ, bà biết cảm giác đó.
Nhưng mày không trốn được bà.
Hy vọng hôm nay mày có sò điệp tươi.
Bà đã nói với Terry là mày hẳn sẽ bị bệnh khi ăn mấy con cá bơn đông lạnh đó. Eo ôi.
Không hình dung nổi đâu.
Không giống đám đồng loại buồn tẻ của bà, chúng tôi có vài điểm tương đồng.
Cả hai đều thích buổi đêm hơn.
Cả hai tận hưởng sự đơn độc.
Chào các tình yêu.
Như tôi, bà không thích đám lươn sói.
Chúa nhân từ ơi!
Và sàn nhà dính.
Và cả hai đều mơ về cuộc sống dưới đáy biển.
Về những gì cả hai đã mất ở nơi đó.
KỶ VẬT VÔ GIÁ.
Chứng dị ứng của bà sao rồi?
Ổn.
Miranda Downs cũng phàn nàn về chứng dị ứng của bà ấy.
Cách hiệu quả với bà ấy là đặt khăn lạnh lên trên chân trước khi đi ngủ.
Trong tất cả mọi cách.
Đó là việc của bà ấy, phải không?
Ừ.
Được rồi. Hết 15 đô.
Năm. Mười. Được rồi. Của ông đây.
- Hoàn hảo. - Tối tốt lành.
Tốt tốt lành, Tova.
Lái xe cẩn thận đó. Ngoài kia đường trơn lắm.
Lúc nào mà chả trơn. Tôi vẫn không bị làm sao.
Bạn có một tin nhắn mới.
Bà Sullivan.
Là Bruce, gọi lại từ làng hưu dưỡng Charter Village.
Rất vui khi bà tham gia cộng đồng của chúng tôi ở Bellingham.
Tôi cần bà xác nhận chính thức để giữ chỗ cho bà.
Sau đó ta có thể bàn về trình tự để chuyển đến đây.
Gọi lại cho tôi nha. Cảm ơn.
Không!
Ôi không. Chết tiệt. Không!
CỬA HÀNG SHOP-WAY
Giỡn mặt hay gì!
Ôi không.
Giờ đến điện thoại.
Cái quái gì đây?
Cậu cần gì?
Ừ, một chiếc xe với một bộ tản nhiệt hoạt động được?
Có lẽ thứ đó chúng tôi không có.
Vậy tôi sạc điện thoại được không?
- Tanner! - Nghe.
Mang bộ sạc điện thoại và một tách cà phê
cho anh bạn đang xuống cấp của ta đây.
Cảm ơn.
Cậu đến vịnh Sowell làm gì?
Đến tìm người quen.
- Tìm bạn à? - Không, người nợ tôi cả đống tiền.
Đó là người thú vị, đáng để theo đuổi.
Ừ, sẽ vui hơn nếu cái xe van không gặp trục trặc.
Tanner, tôi không nghe thấy cậu cử động!
- Đây. - Cảm ơn.
- Ừ. - Ồ, trời ơi.
Friko. Tôi mê Friko lắm. Chúng tôi suýt được chơi mở màn cho họ.
Rồi dính đến chính trị.
- Nhưng họ thực sự thích bọn tôi. - "Bọn tôi" là ai?
Ban nhạc của tôi, Xúc Xích Bướm Đêm.
Gì cơ? Khoan.
- Cậu chơi trong ban Xúc Xích Bướm Đêm à? - Ừ.
Sao ông biết về chúng tôi? Từ... Bandcamp à?
- Cậu biết chúng tôi à? - Ừ.
Tôi đùa thôi.
- Còn cậu vừa nói dối? - Ừ.
Trời ơi, giờ tôi thấy tệ quá.
Vì lý do đó, tôi mời bữa sáng.
Sandwich của tiệm tôi ngon đỉnh. Tanner!
Ồ, cậu ngay đây. Trời ơi.
Làm một sandwich đặc biệt cho...
Cậu chơi nhạc cụ nào?
Guitar.
- Tay guitar chính của Xúc Xích Bướm Đêm. - Được rồi.
Sau đó chúng tôi sẽ giúp cậu gọi cho Peter ở tiệm sửa xe.
- Không ngon phải không? - Không ngon.
Mớ cà phê vừa rồi nó pha dở như hạch.
Harriet thấy Carol ở phòng chờ.
Họ nói chuyện và nhận ra họ bị các triệu chứng giống nhau.
Thế nên họ biết Fred Murphy ngủ với cả hai người bọn họ.
- Không! - Ôi trời ơi.
Giống như Ruth trắng, Ruth đen và Charlie Simpson.
Barb, bà không thể nói Ruth trắng và Ruth đen.
À, đó là màu tóc của họ. Không nói vậy thì dễ nhầm lẫn.
Không ai khác mang theo len à?
Bánh mới ra lò đây.
Bà biết Ethan ở tiệm Shop-Way không?
Ông ấy hút cần.
Lần trước tôi ngửi thấy. Tôi đến đó mua phô mai cottage.
Mary Ann, mọi người đều hút cần.
Người ta cho cần vào bơ, vào kẹo dẻo gấu...
Kẹo dẻo gấu à?
Tova, hôm nay bà im lặng quá.
Bà không sao chứ?
Bà ấy không nên làm ca đêm.
Bà lẽ ra nên nghỉ làm luôn ấy chứ.
Tôi ghét phải nghĩ cảnh bà quỳ gối, nhúng tay vào mấy thứ hóa chất đó.
Tôi chỉ đan len thôi. Tôi... Tôi không hứng thú tám chuyện.
Carol và Harriet hẹn hò với cùng một người đàn ông.
Tất nhiên là vậy rồi.
Suốt 30 năm, họ xài giấy dán tường y hệt nhau.
Giấy dán tường thì cũng hiểu được. Nhưng Fred ư?
Vịnh Sowell là một cái bể cá.
Hồi xưa Will hay nói thế.
Ông ấy từng nói hễ mà ông ấy mua một lọ bơ đậu phộng
là một tiếng sau cả thị trấn biết.
Will...
Ông ấy là người đã đăng ký cho ông ấy và bà
tham gia cái làng dành cho người cao tuổi, Charter Village.
Họ cứ gọi bà, hỏi bà tính thế nào.
Ngay trước khi bị bệnh, ông ấy đăng ký cho cả bà và ông ấy.
Chắc ông ấy lo lắng nghĩ đến cảnh bà sống trơ trọi một mình ở ngôi nhà đó.
Will đã muốn bán cái nhà.
Hồi 30 năm trước, ngay sau khi Erik...
Sau khi nó ra đi.
Ông ấy nói: "Phải quên đi.
Quên đi. Bán cái nhà đi."
Bà thì không thể làm thế.
Có lẽ ông ấy đã đúng.
Có lẽ bà phải...
Sống tiếp.
Dù bà ấy sống trong một cái bể lớn hơn của tôi,
tôi có thể luận ra rằng bà lao công này cũng muốn được thoát ra.
Trí thông minh siêu việt của tôi khiến tôi nhạy bén một cách đặc biệt
với hành vi của mọi sinh vật.
Tôi ngờ rằng, điều bà cần là trốn thoát,
ẩn nấp ở đâu đó sâu hơn.
Ôi trời đất ơi.
Chúa nhân từ ơi!
Thôi chứ.
Thấy gớm quá.
Bỏ vào đây.
Được rồi.
Chúa ơi.
Marcellus?
Sao mày ra được đây?
Ồ không. Không sao đâu.
Không sao đâu. Nhìn kìa.
Mày rối tung hết rồi. Ồ, chỉ là...
Được rồi, bà gỡ ra được rồi. Được rồi.
Gỡ được rồi. Được rồi. Sẽ ổn thôi. Sẽ...
Marcellus.
Chúa ơi.
Người ta nói loài bạch tuộc chúng tôi từng một thời có vỏ.
Từ bỏ cái vỏ là một việc nguy hiểm.
Nó khiến chúng tôi yếu ớt trước những kẻ săn mồi, nhưng cũng cho chúng tôi tự do,
chui qua các vết nứt và kẽ hở.
Để khám phá. Để săn mồi.
Và để trốn thoát, khi cần thiết.
Trong cái nhà tù này,
sự thỏa mãn ẩm thực của tôi phụ thuộc vào điều đó.
Cái gì...?
Nhưng sự dũng cảm xuất chúng của tôi cũng gây ra những hậu quả.
Mỗi phút rời khỏi mặt nước khiến da tôi khô đi và ba trái tim tôi chậm lại.
Tối nay, nó khiến tôi suýt mất mạng.
Marcellus.
Bà ấy đã cứu mạng tôi.
Mày làm bà sợ gần chết.
Tôi không cố ý làm bà ấy té.
Cái giật đó là bản năng của tôi.
Vì tôi cảm nhận được lỗ hổng trong tim bà.
Nỗi sầu muộn ẩn giấu của bà.
Trong trái tim của bà lao công.
Tôi phải tìm cách chữa lành nó.
Ít ra đó là điều tôi có thể làm để trả ơn bà...
vì đã cứu mạng tôi.
Chúa ơi.
No comments yet. Be the first to leave one.