لومړۍ 200 کرښې.
6 giờ 28 phút 32 giây Buổi chiều ngày 3 tháng 9 năm 1973
..một con ruồi Calliphorides
vỗ cánh đến 14670 lần trong 1 phút..
..vi vu trên đường Saint-Vincent, phố Montmartre.
Cũng chính giây phút đó,
bên ngoài một nhà hàng
từng làn gió quét qua tấm trải bàn
làm những chiếc ly nhảy múa mà chẳng ai để ý.
Cùng lúc, ở tầng 5
số 28, đại lộ Trudaine..
..Eugène Koler,
xoá tên một người bạn thân, Émile Maginot,
..trong sổ tay liên lạc sau khi rời đám tang của ông này.
Vẫn thời khắc đó,
một con tinh trùng..
..chứa nhiễm sắc thể X của ông Raphal Poulain
..vào được bào trứng bà Poulain,
Amandine Fouet Poulain.
9 tháng sau,
một cô bé chào đời
..Amélie Poulain.
Cha của Amélie
là một cựu quân y
hiện làm việc tại một sở thủy trị liệu ở Enghien-les-Bains.
Rapha Poulain không thích..
..đi tiểu bên cạnh người khác.
Ông không thích
khi người ta cười nhạo đôi xăng-đan của mình
rời hồ với bộ đồ bơi dính vào cơ thể.
Rapha Poulain thích
xé một mảng lớn giấy dán tường..
Xếp giày của mình và đánh bóng chúng thật cẩn thận..
..trút túi đồ nghề..
..lau sạch nó..
Và, cuối cùng,
đặt mọi thứ ngay ngắn lại.
Mẹ của Amélie,
Amandine Fouet
là giáo viên tiểu học ở Gueugnon
..bà luôn cảm thấy dao động và bồn chồn.
Bà không thích ngón tay mình
co nhúm trong nước nóng.
Bà khó chịu khi người bà không ưa
chạm vào bà
..hay để dấu trên má mỗi sáng thức giấc.
Bà thích phục trang của các
vận động viên trượt băng trên TV.
..sàn nhà sáng bóng.
Trút cặp xách..
..lau sạch nó..
Và cuối cùng,
đặt lại mọi thứ ngay ngắn.
Amélie được 6 tuổi.
Cô bé thích được cha mình ôm
vào lòng hết lần này đến lần khác.
Nhưng họ chỉ gặp nhau
vào những buổi khám sức khỏe mỗi tháng.
Quá phấn khởi
cô bé không thể ngăn
con tim mình dao động dữ dội.
Thế là,
cha cô bé cho rằng
con mình bị yếu tim.
Chỉ vì căn bệnh hư cấu,
cô bé không được đến trường.
Mẹ cô kiêm luôn
vai trò giáo viên cá nhân.
Four...(4)
hens... (con gà mái)
brood...(ấp)
here... (ở đây)
hence..
..forth (kể từ đây)
Four
hens
brood...
Tốt lắm.
Đẻ thường.
Sai!
Không giao du với những đứa trẻ khác
..và bị cha mẹ chăm sóc thái hoá.
Nơi duy nhất Amélie nương tựa
là thế giới tưởng tượng của cô bé.
Trong chốn đó,
nhựa dẻo được ra lò như bánh kếp..
..và vợ người hàng xóm bị
hôn mê đến mấy tháng..
..thật ra chỉ quyết định ngủ hết cùng một lúc.
Như vậy thì tôi tha hồ thức trong phần đời còn lại.
Người bạn duy nhất của Amélie có tên là "Nhà Táng".
Nhưng không khí gia đình biến nó thành
một con cá trầm cảm.
Vì những cố gắng tự sát
làm bà mẹ thêm căng thẳng nên..
..một quyết định được đưa ra...
ĐỦ RỒI!!!
Để an ủi Amélie
mẹ tậu cho cô bé một chiếc Kodak second-hand.
Mày làm gì thế này?
Gã hàng xóm khiến cô bé nghĩ rằng máy ảnh của cô
gây ra tai nạn.
Mà cô bé cũng hay chụp hình vào mỗi buổi trưa.
Amélie cảm thấy âu lo, sầu muộn suốt buổi chiều.
Ngã quỵ trước ti-vi,
tự khiển trách..
Vì 1 đám cháy
..2 vụ trật đường rày
và 1 vụ rơi Boeing 747.
Mãi về sau Amélie mới nhận ra
gã hàng xóm chỉ trêu mình
..nên cô bé muốn báo thù.
Sao thế này...
Liệu hồn máy nhé!
Một ngày nọ, bi kịch xảy ra.
Mỗi năm, mẹ lại dẫn cô bé đến thắp nến ở nhà thờ
hi vọng Thượng Đế sẽ cho cô 1 đứa em trai.
3 phút sau,
thánh Thần cho ngay lời đáp.
Than ôi!
Nó không được sinh ra mà rơi từ trên trời xuống..
..đấy là một nữ du khách Quebec không thiết sống.
Amandine Poulain, họ Fouet,
chết nhăn răng.
Sau cái chết của bà mẹ.
Amélie sống chung với người cha.
Ông lại càng chui rút vào bản thân.
Ông bắt đầu xây một lăng mộ thu nhỏ,
..để lưu giữ tro cốt của vợ mình.
Ngày, tháng, năm trôi nhanh...
Thế giới ngoài kia quá mờ ảo..
..Amélie nhốt mình trong mộng mị
đến khi nàng đủ lớn để ra đi.
5 năm sau,
Amélie làm bồi bàn
tại một quán bar
ở Montmartre..
"les Deux Moulins".
Hôm nay ngày 29 tháng 8..
..trong 48 tiếng,
số mệnh của Amélie Poulain
sẽ sang trang.
Nhưng hiện tại, nàng vẫn chưa hề hay biết.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn đều đặn
với nàng và mọi người.
Đây là Suzanne, bà chủ quán.
Bà hơi khập khiễng,
nhưng chưa bao giờ làm đổ một giọt nhỏ.
Khi còn trẻ, bà từng làm vũ công.
Bà thích..
..mấy tay vận động viên khóc trong thất vọng.
Bà không thích cảnh người bố
bị bẽ mặt trước các con.
Thím bán thuốc lá tên Georgette,
một người hoang tưởng.
Không đau nửa đầu,
thì dây thần kinh hông bị kẹt.
Bà thím không thích nghe câu..
.. "trái cây mọc lên từ trong ruột."
Đây là Gina, đồng nghiệp của Amélie,
cháu gái một ông thầy lang.
Cô ta thích bóp ngón tay.
Cô đang mang rượu cho Hipolito,
một nhà văn ít thành đạt.
Anh ta thích xem
đấu sĩ bò tót bị húc.
Đây là Joseph.
Bạn trai cũ đầy ghen tuông của Gina.
Hắn dõi chừng khi nào cô này có người tình mới.
Hắn chỉ thích một việc duy nhất..
..bóp bong bóng miếng bọc nhựa.
Đây Philomène,
nữ tiếp viên hàng không.
Mỗi lần cô đi công tác,
Amélie trông hộ con mèo.
Cô ấy thích..
..âm thanh của tô nước đặt trên sàn.
Đối với con mèo..
..nó thích nghe chuyện ngụ ngôn.
Cám ơn cô, nhưng.
Chủ Nhật tôi nghỉ làm.
Amélie thường đến thăm cha mình, bằng tàu điện.
Nghỉ hưu rồi, sao cha không tận hưởng...
Làm cái gì đây?
Du lịch, cha có bao giờ rời Enghien đâu.
Khi còn trẻ,
mẹ con và ta..
..bọn ta rất thích du lịch
nhưng không làm được.
Vì bệnh tim của con.
Vâng, con hiểu.
Còn bây giờ...
Bây giờ...
Thỉnh thoảng,
Amélie đi xem phim.
Tôi thích quan sát gương mặt mọi người trong bóng tối.
Và tôi còn thích tìm kiếm những điểm hiếm ai thấy.
Nhưng tôi chẳng thích khi người tài xế không nhìn đường.
Amélie không có bạn trai.
Nàng đã cố
nhưng chẳng ai đúng như kỳ vọng.
No comments yet. Be the first to leave one.