لومړۍ 165 کرښې.
Câu chuyện được lưu truyền từ Đại Điền,
vùng đất trù phú xa xưa,
như một huyền sử về những người đàn bà trong gia tộc Hội đồng Huỳnh Văn Lịnh.
- -
Người trong hình là bà Hai Xuân,
hay còn gọi là bà Hội đồng Lịnh.
Cả đời bà Hai Lịnh dường như sinh ra
chỉ để phục tùng và thực thi những luật lệ hà khắc của truyền thống.
Trọng trách của bà với Huỳnh gia
chỉ hoàn thành khi chọn được người để trao lại chiếc chìa khóa hộp gia bảo.
Còn đây là cô Ba Trân.
Người sẽ nối tiếp bà Hai Lịnh để phụng sự cho gia tộc họ Huỳnh.
Xuất thân trong một gia đình có cha làm nghề thuốc Nam,
nên ngay từ nhỏ Ba Trân đã say mê tìm hiểu các loài cây cỏ.
Cô Ba Trân là người xinh đẹp, khí chất.
Sau khi lấy cậu Hai Nhứt,
con trai duy nhất của ông bà Hội đồng Huỳnh Văn Lịnh,
cô trở thành con dâu cả của ông bà Hội đồng.
Ba Trân!
- Tao đã bảo mày bao nhiêu lần, - Bà Hai Lịnh chỉ mong con dâu
- sớm có con để nối dõi tông đường. - ...phải gìn giữ thân thể cẩn trọng.
Tại sao mày dám cãi lời tao?
Thế nhưng, Ba Trân đã tự biến mình thành nỗi tức giận trong mắt mẹ chồng,
khi để mất đứa cháu đầu tiên của nhà Hội đồng Lịnh.
Cuộc đời cô Ba Trân cũng từ đây không hề bình lặng.
Vào một ngày mùa xuân khai lập năm thứ mười tám,
tính theo lịch riêng của người Đại Điền,
cậu Hai Nhứt làm đám cưới với người vợ thứ hai là cô Bảy Loan,
chỉ sau hai năm ngày cô Ba Trân cất bước về làm dâu,
theo sự sắp đặt của bà Hai Lịnh để mong sớm có cháu nội nối dõi cho dòng họ Huỳnh.
Thân ninh hoan hỷ.
Họ tộc vui mừng.
Rộng lòng rộng cửa, nghênh tiếp tân lang, tân nương.
Tân lang, tân nương dâng rượu cho thân mẫu.
Bông bưởi trừ tà,
lá bưởi trừ yêu.
Rước hồng rước phúc, con cháu đầy nhà.
- - Con dâu đẹp quá
- - Mợ Ba, bà gọi.
Người đâu, ai làm đổ bể cái gì đó?
Kiêng kị lớn nhất trong đám cưới là đổ bể,
mà lại cố tình dằn mâm xán chén.
Dạ thưa má, con lỡ tay...
Lỡ tay?
"Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại"
Trong ba tội bất hiếu,
không có con nối dõi là tội lớn nhất.
Mang danh con nhà gia giáo, mợ phải hiểu.
Hơn hai năm mợ về làm dâu nhà họ Huỳnh,
chuyện lớn chuyện nhỏ đâu cần mợ động móng tay.
Duy nhất chuyện con cho nhà họ Huỳnh thì mợ lại không làm được.
Dạ thưa má, trời tròn đất vuông, âm dương hòa hợp.
Chuyện con cái không phải con quyết là được.
Là người hiểu chuyện, con mong má hiểu dùm con.
Phước đức nhà này chưa cạn đến nỗi vô hậu.
Mợ đừng có dạy ta.
Dạ thưa má, con không dám.
Đúng là thứ cây độc không trái.
Má...
‎
Chính mợ làm mất đứa cháu đầu tiên của gia tộc họ Huỳnh, là do mợ.
- - Mợ còn muốn nói gì nữa?
- Đúng là gái độc không con. -
Mợ coi đây,
mợ nhìn cho kỹ đây. Đây là cái gì?
Mợ đừng có tưởng mợ câm lặng là ta không biết cây cỏ ma quỷ đó là cái gì.
Má... má bỏ qua cho con đi má.
Con chỉ một chút lòng dạ đàn bà thôi.
- Mợ muốn Hai Nhứt mụ mị với mợ. - Má.
Mợ không xứng là dâu nhà họ Huỳnh.
- Chín Tị đâu! - Dạ.
Dẫn Ba Trân qua nhà ngang.
- Cấm không cho ai bén mảng tới nó. - Má...
- Má... - Mợ dang ra.
- Má... - Nghe bà nói chưa, đi!
Má ơi!
Đi!
Má ơi!
- Má ơi... - Đi!
Má!
- -
Muốn luyện huyền hương thảo,
nhất thiết phải dùng máu trinh của một người con gái.
Sẽ không có người đàn ông nào
‎có thể cưỡng lại được ‎xúi nhũ của huyền hương thảo.
Ngay cả loài rắn độc nhất, cũng bị điều khiển.
Tôi xin lỗi.
Cũng một năm rồi, mợ vì tôi mà phải ở nơi cô quạnh này.
Má bây giờ chắc cũng đã nguôi ngoai chuyện cũ.
Tôi nhất định sẽ đưa mợ về đúng vị trí của mợ.
Chỉ cần cậu luôn nhớ tới em, và sớm cho em đứa con là được.
Mợ Hai, có chuyện rồi mợ Hai ơi.
- Mợ Hai ơi! - Chuyện gì vậy vú?
Dạ chuyến phà sáng nay, chở cậu Hai đi gặp nạn rồi.
- Cậu Hai chưa biết sống chết ra sao nữa. -
Hai Đìa về báo tin.
Bà ngất xỉu rồi mợ ơi.
Bái lạy tiên linh, cửu huyền thất tổ Huỳnh tộc.
Phù hộ độ trì cho Hai Nhứt tai qua nạn khỏi.
Cho mẹ con Bảy Loan được mẹ tròn con vuông.
- Mợ Hai. - Chuyện gì?
Cậu Hai đã mất.
...Quán Thế Âm Bồ Tát.
Thưa má.
Lại là mợ.
Sao mợ không bỏ được cái thói tùy tiện đó?
Con có chuyện hệ trọng muốn báo với má.
Chuyện gì nữa?
Hai Đìa ở bến phà về báo.
Tìm thấy xác cậu Hai.
Mợ nói bậy.
Con không dám khất sai đâu má.<?>
Làm gì có chuyện đó.
Cậu Hai... chết thật rồi!
Không, ta không tin.
- Con nói thật mà má. - Ta không tin.
Cậu Hai chết thật rồi má ơi.
- Má. Á! - Mợ dang ra.
Mợ là con rắn độc.
Mợ là đàn bà sát ngôn sát tử.
Mày nghe rõ chưa?
- Hai Nhứt! -
Hai Nhứt!
Không.
Dòng dõi gia tộc họ Huỳnh không bao giờ tuyệt ngôn tuyệt tự.
Má ơi.
- Má ơi, má! -
Má!
Khi mà con gặp người can phong nội đọng, khí huyết nghịch loạn,
mắt trợn, miệng méo, ý thức lú lẫn và tay chân bị co cứng,
con bấm huyệt nhân trung,
trích huyệt thập tuyền để cứu nguy cái chứng bán thân bất toại nha con.
Đúng là thứ cây độc không trái.
Mợ là con rắn độc!
Mợ là đàn bà sát ngôn sát tử.
Bà ơi, mợ Bảy Loan sinh con trai rồi bà ơi.
- Bà ơi, mợ Bảy sinh con trai rồi. -
Mợ Loan sinh con trai rồi bà ơi.
Mợ Bảy sinh con trai rồi bà con ơi.
‎- Mợ Loan sinh con trai rồi. ‎- Mợ Bảy Loan sinh con trai rồi.
- -
Để khăn cho mợ cả đi con.
Năm đó, cô Ba Trân hạ sinh được con trai, đặt tên Phước.
Và danh chính ngôn thuận lấy lại địa vị mợ cả,
nắm mọi quyền hành trong gia đình.
Dù vẫn chưa chính thức được trao lại chìa khóa hộp gia bảo,
‎để thay thế bà Hai Lịnh.
- -
<?>
- - Hát hay quá trời.
Đại điện chú ý, đại điện chú ý!
Toàn dân Đại Điền chào đón mợ cả.
Mợ cả tới kìa!
- Chào bà cả! - Chào bà cả!
Thưa bà cả, mời bà cả tuyên bố.
Chào bà con Đại Điền.
Như thường lệ, hằng năm, sau mỗi mùa gặt,
Huỳnh gia chúng tôi sẽ tổ chức hội thi tranh thóc,
để bà con có dịp vui chơi và tranh tài.
Ba Trân tôi tuyên bố,
giải thưởng dành cho đội chiến thắng năm nay,
‎sẽ là ba thiêng thóc nàng thơm. <?>
Cậu Hai muốn chơi.
- Cậu Hai muốn giành bịch lúa. - Cậu Hai...
Hai Phước.
No comments yet. Be the first to leave one.