لومړۍ 200 کرښې.
Tập 21
Rắn, có rắn
Sao thế, Châu đại ca? - Có rắn, có rắn
Có rắn? Có phải huynh vừa nằm mơ không? - Khắp nơi đều có
Không, không. Huynh đệ à, ngươi ra ngoài động mà xem
Mau ra động mà xem, khắp nơi đều là rắn
Đang yên đang lành sao lại có rắn được?
Ai da, rất nhiều rất nhiều rắn đó. Ta ngửi thấy mùi máu tanh
Ngươi mau đi xem xem, đi mau
Sao đệ lại không ngửi thấy chứ?
Đi mau, đi mau
Lạ thật, trên Đào Hoa đảo sao lại có nhiều rắn thế này?
Rắn
Sơn chủ Bạch Đà Sơn ở Tây Vực là Âu Dương tiên sinh đến bái kiến Hoàng đảo chủ đảo Đào Hoa
Tây độc
Thúc thúc, Hoàng đảo chủ không chắc đã có nhà. Chúng ta cứ vào trong thử xem
Không được
Cánh rừng trúc này là cửa đầu tiên chúng ta gặp khi lên đảo,
làm gì có chuyện chủ nhân chưa mời mà khách đã vào nhà?
Ông ta chỉ thích bày trò này
Đưa đàn đây
Thế mới xem là đã thông báo
Dược huynh
Phong huynh, đã lâu không gặp rồi
Hôm nay ta dẫn theo đứa tiểu điệt đến bái phỏng
Bái kiến Hoàng thế bá
Không dám, chúng ta vào trong nói chuyện
Dược huynh, hôm nay ta đem đến cho huynh Thông Tê Địa Long Hoàn,
nó được chế từ một loại dị thú ở Tây Vực, dùng nó có thể bách độc bất xâm
Tây Vực xa xôi, quanh năm chỉ có nóng bức lạnh giá, làm gì có cảnh tiêu dao như rừng trúc, đào hoa.
Dược huynh ở đây hưởng phúc nhàn hai mươi mấy năm, thế là hơn ta nhiều rồi
Nếu ta hưởng phúc hai mươi mấy năm
thì hẳn là Phong huynh cũng luyện từng ấy năm công phu
Thế nào Phong huynh, biểu diễn vài chiêu cho Hoàng mỗ chiêm ngưỡng xem nào?
Năm xưa, võ công ta đã chẳng bằng huynh. Bây giờ lại càng không thể bì kịp
Nếu như lại có Hoa Sơn luận kiếm, e là ta chỉ có thể đứng ngoài mà nhìn thôi
Có bằng hữu từ phương xa đến, ta cũng nên tấu một khúc mới phải
Nếu Dược huynh đã có nhã hứng, thì ta cũng đem lễ vật đến trợ hứng đây
Tám mỹ nữ Tây Vực này
đều đã được danh sư chỉ điểm, đàn hát ca múa đều tinh thông. Dược huynh
Phong huynh, Hoàng mỗ vốn không thích gì chuyện ấy
Từ sau khi tiên thất qua đời, càng coi thiên hạ mỹ nữ như bùn đất
Hảo tâm của Phong huynh, Hoàng mỗ quả thực không dám nhận
Tạm lấy đó để tìm vui qua ngày, có sao đâu?
Tình si của Dược huynh không đổi, có phần quá hủ lậu đấy
Phong huynh cả đời không lấy vợ, ta cũng biết Phong huynh chẳng phải là kẻ vô tình
Si tới mức đó, còn hơn cả ta
Dược huynh, bất kể huynh có nhận hay không,
thì cũng giúp ta bình phẩm giám định một phen
Phong huynh, hai ta cùng hợp tấu một khúc, được chăng?
Được
Ta cùng Dược huynh hợp tấu, các ngươi mau tránh ra xa
Này
Cha ta tấu nhạc cho ngươi nghe, thế mà ngươi dám cùng bông bịt lỗ tai
Ngươi vừa đến Đào Hoa đảo, có phải muốn vô lễ với chủ nhân của đảo không?
Dung nhi
Đó không thể xem là vô lễ, y làm thế là rất biết thân phận
Cha
Thiết tranh của Âu Dương bá bá là độc bộ thiên hạ đấy
Dung nhi, con có bản lĩnh gì mà cũng dám nghe?
Phong huynh, chúng ta bắt đầu thôi
Được, bắt đầu
Độc Cô Cầu Bại, Độc Cô Cầu Bại, bên ngoài có ba người đang đánh nhau.
Trong đó có một người chắc chắn là Hoàng lão tà, ngươi bảo ta có nên ra ngoài không?
Bây giờ họ đang tỷ thí nội công, lát nữa sẽ động thủ quá chiêu
Một khi động thủ sẽ phải đến ngàn chiêu, bây giờ ta ra ngoài có còn kịp không?
Ngươi làm thế là có ý gì?
Sao lại là ngươi?
Theo ta qua đây
Ngươi muốn bảo ta cố nhịn, phải không?
không thì cạm bẫy mà chúng ta sắp đặt chẳng phải đi tong hay sao?
Vào lúc quan trọng, vẫn là ngươi có được sự trầm tĩnh
Tĩnh ca ca, Tĩnh ca ca
Dung nhi
Dung nhi
Tĩnh ca ca
Muội có khỏe không? Đào Hoa đảo rộng thật
Huynh thật ngốc
Đi nào
Tiểu tử thối, ngươi cũng đến à?
Lão ăn mày, chúc mừng ngươi đã nhận được đồ đệ tốt
Sư phụ
Con nhóc xấu xa
Sư phụ
Con nhóc xấu, nào nào
Sư phụ?
Dung nhi đã bái Thất Công làm sư phụ rồi
Sư phụ, Tĩnh ca ca cũng ở đây này
Thế à? Tiểu tử đó đâu rồi?
Cha
Thất huynh, vừa rồi ta nghe thấy Dung nhi gọi huynh là sư phụ?
Phải đó, cha. Thất Công đã nhận con làm đồ đệ rồi
Thất huynh mở rộng mắt xanh, huynh đệ vô cùng cảm kích
Có điều đứa con gái này tính tình bướng bỉnh
sau này làm phiền Thất huynh dạy bảo nhiều cho
Đâu có, đâu có
Võ học gia truyền của Dược huynh đã đủ cho con bé này hưởng dụng cả đời rồi,
hà tất ta phải nhiều chuyện?
Ta nhận nó làm đồ đệ, chỉ là muốn được ăn vài món ngon mà thôi
huynh không cần phải tạ ta?
Cha, tên xấu xa kia đã từng ăn hiếp con
Nếu không nhờ có Thất Công nể mặt cha mà ra tay tương cứu
thì nữ nhi đã chẳng thể quay về rồi. Bây giờ họ lại còn lên đảo
Nói bậy, mắc mớ gì y lại ăn hiếp con chứ?
Cha không tin à? Vậy con đi hỏi y nhé?
Dung nhi
Âu Dương Khắc, nếu ngươi mà không nói thật thì cây trượng đầu rắn của thúc thúc ngươi
sẽ đánh chết ngươi ngay
Trước mặt nhạc phụ đại nhân, làm sao ta dám nói bậy?
Nhạc phụ đại nhân? Cha, y lại nói bậy đó
Ta hỏi ngươi, hôm đó chúng ta đã gặp nhau trong phủ Triệu Vương, đúng không nào?
Ngươi liên thủ cùng bọn Sa Thông Thiên đánh ta, có phải không?
Này, đó không thể gọi là liên thủ được
Không phải liên thủ thì là xa luân chiến
Bọn chúng từng người một đánh ta, đều đánh không nổi,
sau đó thì ngươi ra tay, đúng chứ?
Lúc đó chỉ có mình ta lẻ loi trong vương phủ, cha ta cũng không biết ta đang ở đó
nên mới không đến cứu ta, đúng không nào?
Tĩnh ca ca, huynh có biết lúc đó ta nghĩ đến ai không?
Ta không nghĩ đến cha ta, mà nhớ đến mẹ ta
Nếu mẹ ta mà còn sống, thì đã chẳng có chuyện này xảy ra
Cha
Hoàng cô nương, lúc đó..có bao nhiêu là cao thủ vây đánh,
nhưng cô chỉ cần dựa vào võ học gia truyền thì đã khiến cho bọn chúng chẳng làm gì được, có phải không?
Phải
Điệt nhi của ta chính vì nhìn thấy cô nương xinh đẹp như vậy, tài giỏi đến thế
nên đã dùng bồ câu đưa thư, hết trạm này đến trạm khác truyền tới Bạch Đà sơn
xin ta đích thân ra mặt, để lo hôn sự này
Dược huynh, tuy huynh đệ là kẻ thô lỗ biên thùy
nhưng muốn huynh đệ đích thân ra mặt để lo hôn sự thế này, ngoại trừ Dược huynh
e rằng trên đời không có người thứ hai đâu
Làm mọi người vất vả, thật là áy náy
Hôm nay hai người lên đảo, Hoàng mỗ thật là vinh hạnh
Ta đến là để cầu thân, Thất huynh cũng đến làm gì?
Dạo này ngươi thật là có nhiều hứng đấy,
cố tình hiếp đáp đứa cháu của ta
Kim châm bay đầy trời, ngươi muốn nhằm vào ai đây?
Ngươi nói xem?
Âu Dương tiền bối,
sao ông lại điên đảo trắng đen như thế? Rõ ràng là Thất công đã cứu cháu của ông
Chỗ chúng ta nói chuyện, sao tên tiểu tử nhà ngươi dám chõ mồm vào?
Vâng
Dung nhi, muội hãy đem chuyện y cưỡng đoạt tiểu thư nhà họ Trình
nói cho cha muội đi
Cha ta không có để ý đến mấy chuyện đó đâu
Cha, y vốn coi thường cha mà, cả Thất Công nữa
Y cho rằng võ công của cha và Thất Công đều kém hơn thúc thúc của y
Nói bậy, ai mà chẳng biết Tây độc Bắc cái tề danh đương thế
sao con lại dám ăn nói lung tung?
Con không có
Lời con nói ta không thèm tin
Dung nhi, thế nào rồi? Về đảo gặp phải quỷ tổ tông rồi phải không?
Sư phụ
Còn thẹn thùng kìa
Thất huynh, còn chưa thỉnh giáo huynh đến đây có chuyện gì?
Ta...chẳng có chuyện gì cả, chỉ có một chuyện cầu xin
Thất huynh nói thế, khiến Hoàng mỗ vô cùng vinh hạnh,
bất luận là chuyện gì cũng sẽ tuân theo
Hay lắm, chính huynh nói đấy nhé,
không phải chuyện nhỏ đâu đấy
Nếu là chuyện nhỏ, thì Thất huynh sao có thể đại giá quang lâm?
Nói đi, ta sẽ đồng ý hết
Hay lắm, huynh đồng ý rồi đấy nhé, vậy ta nói đây
Hai đứa nhỏ này đều là đồ đệ của ta, ta rất thích chúng
Ta thấy chúng rất xứng đôi, nên đến đây để cầu thân
Này, huynh đã đồng ý rồi đó
Nhưng ta... - Ngươi, ngươi gì mà ngươi?
Ngươi hãy ở đây đợi uống rượu mừng đi
đừng có quên phải đem một phần hậu lễ đến đấy
Thất huynh, Dược huynh đã hứa gả con gái cho điệt nhi của ta rồi.
Nói đến hậu lễ, thì huynh phải tặng cho chúng ta mới đúng đó
Ai da, một nhà mà có hai đám đến hỏi. Nếu như đã có lệnh của phụ mẫu
thì cũng phải nghe lời người mai mối. Ta chính là người làm mối của hai đứa nó
Người mai mối của Bạch Đà sơn đã đến chưa?
Hừ, hôn sự này ta đã hỏi, Dược huynh cũng đồng ý rồi, còn cần gì người mai mối nữa?
Tất nhiên phải có người mai mối rồi
Không chỉ phải có người mai mối, mà còn một người vẫn chưa có đồng ý
Ai vậy?
Ta, lão ăn mày này
Điệt nhi của ngươi phẩm hạnh không đoan chính, con bé này mà lấy nó
thì ngày nào cũng động tay động chân, ngươi nói xem còn ra ý vị gì nữa?
Phong huynh, tiểu nữ vô lễ, đã nhiều lần mạo phạm lệnh điệt.
Chuyện cầu hôn, chúng ta phải bàn bạc thêm đã
Các vị, mời
Mời Thất huynh
Dung nhi
Món ăn muội làm ta đều ăn hết, hơn nữa còn ăn không thấy đủ
Ta biết rồi
Hai ngày nay huynh ở chung với lão ngoan đồng, ngày nào cũng chơi đánh vật
có phải bị thua thê thảm đúng không?
Sao muội lại biết?
Ta nghe mấy người bộc nhân nói
Bộc nhân? Chẳng phải họ đều...
Đúng thế, họ vừa câm vừa điếc, nhưng có thể dùng tay nói chuyện
Sau này ta sẽ dạy huynh
Bỏ đi bỏ đi, ta không nhớ nổi đâu
Vả lại mấy ngày nay ta đã phải học thuộc rất nhiều rất nhiều thứ rồi
Dung nhi, có một chuyện ta phải hỏi muội
Những người hầu vừa câm vừa điếc ở trên đảo, có phải đều do cha muội gây ra không?
Làm gì có
No comments yet. Be the first to leave one.