لومړۍ 141 کرښې.
Cách đây 140 năm, trong những năm loạn lạc cuối thời Edo,
ở Kyoto xuất hiện một chí sĩ đảo Mạc, biệt hiệu là \"Hitokiri Battousai\" - kẻ sát nhân.
Đường kiếm đẫm máu của anh ta
đã giúp mở ra một thời đại mới. Anh ta là đệ nhất sát thủ Battousai!
Tuy nhiên...
khi chiến loạn qua đi,
anh ta đã biến mất không dấu vết.
Không ai biết anh ta đã đi đâu.
Cái tên \"Hitokiri Battousai\" theo đó cũng trở thành huyền thoại.
(Kiếm sĩ phong nhã trong truyền thuyết. Nam tử chiến đấu vì tình yêu.)
Năm Minh Trị thứ 11 (1878) Tokyo
Đợi đã!
Hitokiri Battousai!
Hả?
Cuối cùng cũng tìm được ngươi.
Trông ngươi yếu đuối hơn ta nghĩ đấy, Battousai!
Ớ?
Tiếp chiêu!
Này, ngươi có đúng là kẻ sát nhân người ta đồn đại không thế?
Nghe nói đêm qua ngươi lại giết thêm ba người.
Lãng khách...
Tại hạ chỉ là một lãng khách,
lang thang phiêu bạt khắp nơi.
Tiểu thư nghĩ tại hạ giết người được với cái này sao?
Gì thế này? Lưỡi kiếm lại quay vào trong...
Là một thanh kiếm lưỡi ngược.
Nó không thể cứa đứt da thịt.
Lưỡi kiếm cũng chưa từng chém ai.
Đúng là không một vết sứt mẻ. Y như kiếm mới vậy.
Tiểu thư hết nghi ngờ rồi chứ?
Này anh!
Anh có biết gần đây, tối nào Battousai cũng xuất hiện và giết người không?
Giờ này còn mang kiếm lượn lờ ngoài đường thì ai chẳng nghi...
Theo luật pháp Minh Trị, ra ngoài mà mang kiếm
là phạm pháp đấy...
Là hắn sao?
Yếu quá!
Chúng bay yếu quá!
Mạnh quá... Có lẽ nào hắn là Hitokiri huyền thoại?
Battousai! Dừng lại!
Thôi chết!
Anh lãng khách...
Dùng kiếm gỗ đấu với kiếm thật nguy hiểm lắm.
Là Battousai! Đêm nay ngươi đừng hòng chạy thoát!
Ta là Battousai.
Phái Kamiya Kasshin, Hitokiri Battousai!
Đứng lại! - Không được đâu tiểu thư!
Kamiya Kasshin là bản phái của tôi.
Hắn dùng tên phái của tôi đi giết người!
A...
Một cô gái mạnh mẽ...
Đau...
Đây là vết chém của Battousai...
Sau đó thì...
Mùi canh miso?
Một, hai... Một, hai...
Cái này nữa. - Cái này nữa
Ơ! Không được.
Anh đang làm gì vậy?
Tiểu thư tỉnh rồi à. Lệnh muội đáng yêu lắm.
Tại hạ mới gặp mà đã thân thiết rồi đấy.
Thân thiết! - Thân thiết!
Tại hạ đã dùng tạm khoảng sân để nấu bữa sáng.
Cùng nhau ăn sáng nhé!
Cho chị này!
Đây là bánh anh làm à?
Sao có thể...
Không hợp khẩu vị sao?
Ngon hơn tôi làm đấy.
Nhờ được băng bó sớm, vết thương đã se miệng rồi.
Cậu ta giỏi đấy.
Nhưng trông anh ấy chẳng giống kiếm khách chút nào.
Cậu ta rất hợp với nghề trông trẻ đấy.
Thế ra, hai bé gái này không phải là em gái của tiểu thư Kaoru à?
Vâng. Hai em là cháu của thầy Gesai.
Lão làm thầy thuốc cho võ đường Kamiya đã 30 năm nay.
Cha mẹ của Kaoru mất sớm nên lão chăm sóc nó từ nhỏ.
Được rồi.
Anh lãng khách này.
Nếu không chê, xin anh cứ ở lại đây cho đến khi lại muốn lên đường.
Dù sao cũng phải cảm ơn anh đã cứu tôi.
Hơn nữa có vẻ anh không có tiền thuê trọ.
Kẻ học võ phải biết giúp nhau...
Liệu có được không? Tiểu thư còn chưa biết gì về tại hạ.
Chắc anh có lí do riêng nên mới phải lang bạt.
Chuyện riêng thì tôi đâu cần biết.
Tiểu thư Kaoru là chủ nhân của võ đường này sao?
Kamiya Kasshin là môn phái do cha tôi lập ra.
Tôn chỉ là \"kiếm dùng để cứu người, không phải để sát nhân\".
Vậy mà con quỷ khát máu đó
lại dùng danh nghĩa bản phái để giết người.
Battousai đã làm ô danh lí tưởng của cha tôi.
Tôi sẽ không tha cho hắn.
Kaoru ơi!
Đám đệ tử của cháu đến rồi đó.
Rồi anh xem. Mình tôi thì khó,
nhưng nếu toàn thể phái Kamiya hợp sức, nhất định sẽ hạ được hắn.
Cảm ơn mọi người đã đến. Đêm nay tên Battousai đó...
Thực ra, hôm nay chúng tôi đến để xin nghỉ học...
Tôi bị bạn bè chỉ trỏ sau lưng...
Họ hỏi, tôi có phải là đồng môn với kẻ giết người không?
Mẹ tôi thì bảo tôi hãy nghỉ học. Bà nói võ đường cùng phe với tên sát thủ.
Dù tôi đã cố giải thích như bà không tin.
Chúng tôi không dám tiếp tục...
Xin lỗi.
Ba chúng tôi là những môn sinh cuối cùng của võ đường...
Xin hãy tha thứ.
Mình sẽ duy trì võ đường, dù chỉ còn một người...
Gì vậy?
Hình như chị đang khóc.
Không được. không được. Phải phấn chấn lên!
Được rồi!
Tiểu thư Kaoru, có chuyện gì vậy?
Tiểu thư Kaoru! Có lẽ nào....
Đừng làm liều! Tự sát là...
A...
Đêm nay anh ở đây hối lỗi đi! Rõ chưa?
Tiểu thư Kaoru, có một chuyện... - Cái gì?
Tiểu thư có để ý, trong đám môn sinh của phái ta,
có người nào thuận tay trái và bị liệt ngón cái bên phải không?
Hả?
Hắn là tên giết người đấy.
Anh... Ý anh là hắn đúng là người trong võ đường của tôi phải không?
Tôn chỉ của phái Kamiya Kasshin là dùng kiếm cứu người.
Môn sinh của bản phái tuyệt đối không giết người!
Hắn là Battousai, là con quỷ giết người uống máu.
Dù có mất mạng tôi cũng phải đánh bại hắn để rửa sạch nỗi oan.
Chỉ có cách đó mới bảo vệ được môn phái của cha tôi.
Tại hạ nghĩ...
lệnh tôn không muốn tiểu thư dùng tính mạng
để bảo vệ môn phái đâu.
Nhất định ý nguyện của người
là mong tiểu thư Kaoru được hạnh phúc.
Sao?
Người không nhà không cửa như anh thì hiểu gì?
Đừng có lên giọng thuyết giáo!
Nhất định ý nguyện của người là mong tiểu thư Kaoru được hạnh phúc.
A! Thôi đi!
Chuyện là...
Lúc nãy tôi hơi quá lời...
Tôi xin lỗi.
No comments yet. Be the first to leave one.