لومړۍ 200 کرښې.
Trước đó trên "Hãy gọi cho Saul..."
Sao anh chống lại em?
Em không phải một luật sư thực thụ!
Giờ tôi một mình bảo kê, tôi sẽ nhận tất cả 1500.
Tôi có thể kiếm thêm thuốc.
Nếu anh định làm tội phạm, thì chuẩn bị cho kỹ vào.
Cám ơn vì không chuồn đi Bahamas với đống này.
- Anh đang làm gì thế? - "Chuyện đúng đắn."
Bất kể nó là gì, anh cũng xả ra hết rồi chứ?
Ờ, đi hết rồi.
Vụ Sandpiper ấy?
Nó quá lớn với HHM.
Em đang nói gì thế?
Em đang nói tới cái văn phòng ở Santa Fe
với tên anh trên cửa.
Chào các cô. Về nhà an toàn nhé.
Gặp lại sau, Gene. Chúc ngủ ngon.
Không, không, không, không!
Mẹ cha nó!
Không!
Thôi mà.
Này! Này!
Có ai không!
Cảnh báo: Chỉ dùng trong trường hợp khẩn cấp! Nếu mở cửa này sẽ kích hoạt chuông báo động, và cảnh sát sẽ tới. Nếu bạn phải ra ngoài...
Này!
Này!
Này!
SG TỪNG Ở ĐÂY
Anh ấy đây rồi.
Tuyệt.
Jimmy, đúng lúc quá. Rất vui được gặp anh.
Chào, Howard. Chào. Chào.
James McGill, Clifford Main.
"Jimmy" thôi. Hân hạnh được gặp ông, Clifford.
Tôi cũng vậy. Chúng tôi đều biết về những gì anh làm ở vụ Sandpiper.
Đó là công sức của cả nhóm.
Ý tôi là, những người ở HHM
đã làm quá đỉnh.
Nếu không có anh đã không có vụ này.
Chắc chắn rồi.
Khi anh ấy tham gia vào đội của ông,
ông sẽ hiểu vì sao tôi gọi anh ấy là "Charlie Hustle."
Jimmy, đây là cộng sự của tôi.
Brian Archuleta và Erin Brill.
- Rất vui được gặp cả hai. - Rất vui được gặp anh.
Tôi ghét phải làm thế này,
nhưng tôi mượn quý cô Wexler một lúc được không?
Thứ lỗi cho chúng tôi nhé?
Xin phép.
Chuyện gì thế?
Chỉ là...
Chuyện là thế này.
Nếu anh nhận việc này, có phải hai chúng ta...
Ý anh là...
Có phải...
Cái gì? Thế này là sao?
Nếu hôm nay anh nhận việc này, ở Davis & Main...
có phải anh và em...
Có... có thể thành không?
Jimmy, em...
Em...
Hai chuyện chả liên quan gì tới nhau cả.
Hoàn toàn không á?
Không.
Dĩ nhiên rồi. Sao lại có chuyện đó được?
Ngon.
Xin lỗi nhé.
Nghe này, tôi thực sự biết ơn ông,
vì đã để mắt tới tôi.
Đó là một vinh dự lớn,
Nhưng vào lúc này... thời điểm này...
Tôi phải đặt mình ngoài cuộc thôi.
Cám ơn.
Cám ơn, Howard.
À, Jimmy?
Ra nhanh đấy nhỉ.
Miễn phí.
Giúp tôi cái coi.
Là tại tôi mơ,
hay thực sự từng có 1,600,000 đô nằm trên mặt bàn của tôi thế?
Không có thằng nào trên cái quả đất này biết ta có nó.
Ta đã có thể chia 50/50.
Rồi ra về với 800,000 đô... mỗi người!
Miễn thuế luôn!
Ý chính đi?
Sao ta không làm thế?
Tôi nhớ là anh nói gì đó về việc làm chuyện đúng đắn.
Anh muốn biết vì sao tôi không lấy tiền à?
Ý anh muốn hỏi là vậy phải không?
Phải, đúng là thế.
Cá nhân tôi thì, tôi được thuê làm việc.
Tôi đã hoàn thành nó.
Chỉ vậy thôi.
Ờ.
Tôi biết cái gì đã ngăn tôi lại.
Và ông biết sao không?
Không bao giờ có lần sau đâu.
Chao cac co, ladies! Chao cac co!
Nguyen, tiết trời đang đẹp lắm.
Thỉnh thoảng cô cũng nên ra ngoài đi chứ.
Ném đĩa chẳng hạn, vui vẻ tí đê.
Tôi còn phải làm việc nữa.
À, không đâu. Là việc đang làm cô thì có.
Nghe tôi đi. Cô sẽ phải cám ơn tôi đấy.
Nước dưa chuột chỉ dành cho khách thôi.
Quý ông James M. McGill Văn phòng Luật sư
Chào! Là tôi đây!
Trời ạ. Này?
Này?
Tôi đây. Mới tậu con xe.
Ông thích không?
Ta sẽ không đi nó đến điểm hẹn.
Vậy ta đến đó bằng cách nào?
Tôi lái.
Xe tôi.
Vì sao?
Công việc này yêu cầu phải thận trọng.
Của nợ này là trái ngược với điều đó.
Nhưng... tôi thích nó.
Tôi tự hào về nó.
Tốt.
Thì tự hào khi ở một mình ấy, lúc đi cùng tôi thì không.
Tôi sẽ không bước lên nó đâu.
Được rồi. Vậy thì... khỏi.
Thật ra mà nói, ông cũng chả làm gì cả.
Tôi đã trả ông tiền công bằng ba người
chỉ để đứng đằng sau tôi.
Ông biết không? Và... mấy lần gần nhất
cái tay Nacho đó, hắn cũng tới một mình.
Ý tôi là, nếu hắn không mang theo tay chân,
thì, sao tôi phải cần ông?
Tôi đi một mình cũng được.
Tôi đây là ném tiền qua cửa sổ.
Ném thẳng tay luôn.
Vào thùng rác.
Nghe này, anh muốn làm sao thì làm,
nhưng tôi phải khuyến cáo là... đừng có đến điểm hẹn
mà không có ai hỗ trợ.
Dĩ nhiên là ông sẽ nói thế rồi.
Ông đâu muốn mất cái công việc dễ nhất quả đất này.
Nhưng xin lỗi nhé, nhưng ngồi mát ăn bát vàng thế đủ rồi,
muốn ăn phải lăn vào bếp đi.
Nên cơ hội cuối đây.
Lên hay không.
Nói thật đấy, cơ hội cuối.
Tôi sẽ đếm đến... 10, và rồi tôi sẽ...
Rồi, đã thế thì.
Khỏi cần ông giúp nữa!
Hola.
Ông già đâu?
Trật lưng hay sao rồi?
Tôi hiểu, nhỉ?
À, không, chúng tôi...
Tách ra rồi.
Không cùng chính kiến.
Nên... Anh cũng hiểu mà.
Thú vị đây.
À, vâng. Anh thích nó không?
Tôi ngó qua được chứ?
Cứ tự nhiên. Vào đi.
Xem thoải mái.
Ấn tượng đấy.
Cám ơn. Vào đi. Cảm nhận lớp da bọc xem.
Mẫu H2 đấy.
Mới ra luôn.
Mảnh hơn mẫu H1 nhưng dài, nặng hơn.
Ngọt nước quá nhỉ.
Động cơ V-8, 325 mã lực, hệ thống điều hòa 3 vùng nhiệt độ.
Nên anh có thể kẹp theo một em bikini và một em khoác áo lông trùm mền
mà cả hai vẫn thấy thoải mái.
Anh chay loanh quanh cùng hai em trong S.U.V. à?
thấy thoải mái quá rồi, nhỉ?
Ồ ze. Phải.
Tôi sẽ đếm nhanh thôi.
Cứ tự nhiên. Đảm bảo chính xác vào.
Giấy đăng ký xe
Ô kê con dê.
Ngon rồi.
Giống như cũ.
Còn nguyên niêm phong của nhà máy.
Và, như mọi khi cứ tự nhiên đếm lại.
Tôi tin anh.
Tuyệt. Cám ơn.
Hẹn anh lần tới.
A lô?
Vâng.
À, không. Xin lỗi.
Nhưng... Phải, James McGill đây,
nhưng tôi hết làm luật sư rồi, nên...
Vâng... không phải luật sư. Chào.
Vậy khủng hoảng tuổi trung niên là thế này đây hả?
Khủng hoảng là sai rồi.
Thông suốt.
Thông suốt vào tuổi trung niên.
Thông suốt?
Giờ em đã hiểu sao anh lại từ bỏ
cơ hội tuyệt nhất trong đời đấy.
Nhảy vô hồ bơi đi, rồi anh sẽ giải thích.
Nhảy vô hồ bơi?
Ừ. Nào.
No comments yet. Be the first to leave one.