لومړۍ 200 کرښې.
Tên tôi là Mary Lennox.
Tôi sinh ra ở Ấn Độ.
Nơi này thật là nóng... xa lạ...
... và cô đơn nữa.
Tôi chẳng thích như vậy.
Không có ai chăm sóc cho tôi
... ngoài vú em của tôi.
Bố mẹ chẳng bao giờ để ý đến tôi.
Mẹ tôi chỉ quan tâm đến những buổi tiệc tùng...
... còn bố thì luôn bận bịu với công việc quân sự của ông ấy.
Tôi không bao giờ được phép đến các bữa tiệc.
Tôi nhìn ngắm những bữa tiệc từ cửa sổ phòng ngủ của mẹ.
Tôi rất tức giận, nhưng không bao giờ khóc.
Tôi chẳng biết làm sao để khóc cả.
Nhìn kìa, đó là Maharajah. Maharajah.
Em để quên cái quạt. Anh không cần phải vào đây.
Nhưng anh muốn vậy.
Bố mẹ tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ về bản thân họ.
Họ chưa bao giờ nghĩ về tôi cả.
Giá mà tôi biết được...
... chỉ một lúc nữa thôi, tôi sẽ mất họ mãi mãi.
Động đất!
Ai là người thân của những trẻ mồ côi từ trận động đất ở Ấn Độ...
... vui lòng đến bến tàu số 2.
Tới nơi rồi, Mary! Cậu tin nổi không?
Con bé ấy thật khó chịu. Tớ nghe nói nó còn không khóc khi bố mẹ nó mất.
Số 38 và 39...
... George và Amy Brent.
Số 40 và 41...
... Timothy và Thomas Burke.
- Chúng cháu ở đây! - Chúng cháu ở đây!
Các cháu của ta.
Số 43, Mary Lennox.
Số 43
Mary Lennox.
Cháu đứng tạm sang một bên đi.
Số 44...
... Adam Snow.
Mary Lennox.
Đây có phải là Mary Lennox?
Số 43.
Đúng rồi, Mary Lennox.
Tôi đến để đón cô bé.
Tôi là Medlock, quản gia của trang viên Misslethwaite...
... của Nam tước Archibald Craven...
... người bác và cũng là giám hộ của nó.
Thật là một đứa trẻ kì quặc, lạnh lùng.
Tôi thấy cô bé trông thật giản dị.
Mẹ cô bé rất đẹp.
Nhưng có lẽ cô bé không được thừa hưởng nhiều lắm.
Khi lớn lên chắc sẽ xinh hơn.
Trẻ con chóng thay đổi lắm.
Cô bé sẽ còn thay đổi nhiều.
Không đâu cải thiện lũ trẻ tốt bằng Misslethwaite.
Đi nào.
Thật tiếc là cô không có chỗ nào khác để ở.
Bác của cô chẳng bận tâm gì đến cô đâu.
Chắc chắn là như vậy.
Ông ấy chẳng muốn gặp rắc rối với ai cả.
Có một cái bướu trên lưng...
... tưởng đã là quá đủ để ông ấy chịu đựng, vợ ông ấy còn mất nữa.
Dì của cô mất rồi. Mẹ cô không nói gì với cô à?
Không.
Lạ thật.
Chị gái sinh đôi của mình mất mà không cho con mình biết.
Mẹ tôi không có thời gian kể cho tôi.
Cuối cùng cũng tới.
Đó là Misslethwaite.
Khi đến nơi, tốt nhất cô nên đi thẳng lên giường và ngủ đi một lúc.
Chắc hẳn là bây giờ cô đã mệt rồi.
Bữa sáng của cô đây.
Tôi vẫn còn đang mặc đồ ngủ.
Cô có thể thay sau khi ăn sáng.
Có vài bộ mới trong tủ đấy.
Ai sẽ thay đồ cho tôi?
Cô không tự làm được sao?
Tất nhiên là không. Người hầu của tôi sẽ làm.
Vớ vẩn.
Lớn bằng như cô sao?
Ở Ấn Độ người ta làm gì với bọn trẻ? Cho vào giỏ rồi xách đi à?
Sao bà dám thiếu tôn trọng như vậy!
Không ai xách cô đi ở Misslethwaite này đâu.
Chúng ta có quá nhiều việc rồi.
Vì vậy cô nên tự chăm sóc bản thân thì hơn.
Ở đây có gần 100 phòng. Phòng này là phòng của cô.
Cô đừng mong là gặp được bác của cô bởi vì chắc chắn là không được đâu.
Và cũng đừng nên đi lang thang hay nghịch ngợm bất cứ thứ gì cả.
Ngôi nhà dường như đã chết...
... giống như ai đó phù phép lên nó vậy.
Căn phòng này giống y hệt của mẹ tôi.
Chắc hẳn nó là của dì.
Bàn trang điểm này giống hệt.
Thậm chí cả con voi bằng ngà này nữa.
Mẹ.
Cô đang làm gì vậy? Tôi đã nói với cô như thế nào?
Tôi nghe thấy có ai đó khóc.
Lũ chó đấy.
Không, có người mà! Ai đó đang khóc.
Cô không nghe thấy bất cứ thứ gì hết.
Bây giờ...
... ở lại đây đúng như tôi bảo, không thì sẽ bị phạt nặng đấy.
Chào buổi trưa.
Tôi mang đồ ăn đến cho cô này.
Cô còn chưa động vào món cháo yến mạch nữa.
Cô không muốn ăn à?
Chị là người hầu của tôi à?
Tôi là người hầu của bà Medlock.
Còn bà ấy là người hầu của Nam tước Craven.
Nhưng tôi sẽ hầu phòng ở đây và phục vụ cô một lúc.
Phục vụ tôi nghĩa là chị là người hầu của tôi.
Cô thật là kì lạ.
À, tôi biết cái đó.
Bà Medlock giao cho tôi phụ trách nơi này.
Nếu như có một quý bà ở đây thì bà Medlock sẽ không cho tôi lên trên này.
Có lẽ tôi chỉ được phụ bếp là cùng...
... và chắc chắn không bao giờ được lên đây.
Thôi đi!
Chị làm cái gì vậy?
Tôi tưởng các con gái đều thích cù.
Cô thích mặc màu nào?
Màu đen...
... màu đen hay màu đen?
Chị bị mù à?
Tất cả đều là màu đen.
Tôi sẽ không bị cười nhạo đâu, người hầu ạ
Tên tôi là Martha.
Tôi không cù cô đâu. Tôi hứa đấy.
Ở Ấn Độ người ta mặc gì?
Khi nghe nói cô tới từ đó, tôi cứ tưởng cô là người da đen.
Cái gì?
Chị nghĩ tôi là gì hả? Chị...
Chị...
Chị là đồ con lợn!
Cô không cần phải thế. Tôi đâu ghét gì người da đen.
Mẹ tôi nói tất cả chúng ta đều là gia đình.
Tôi chưa bao giờ thấy người da đen cả.
Nhưng tôi rất vui nếu được gặp.
Chị chẳng biết gì cả. Chẳng ai biết cái quái gì hết.
Thôi mà.
Đừng tức giận.
Tôi đúng là đồ chẳng biết gì cả...
... như cô nói.
Tôi xin lỗi.
Tôi quá tầm thường và lại nói nhiều nữa.
Tôi xin lỗi, thưa cô.
Tôi không biết chắc khi nào Nam tước sẽ gọi cho cô nữa.
Bác tôi?
Bà Medlock nói ông ấy không muốn gặp tôi mà.
Nhưng có đấy.
Nam tước nói không muốn gặp cô hôm nay.
Vậy thì khi nào?
Ngày mai à?
Không. Ông ấy sẽ đi vào ngày mai.
Sau khi phu nhân mất mười năm về trước...
... Nam tước Craven không muốn gặp mọi người.
Chẳng có ai xoa dịu được nỗi đau của ông ấy.
Giờ thì phần lớn thời gian ông ấy xa nhà.
Tội nghiệp ông ấy.
Người ta nói ông ấy bị nguyền rủa.
Cô nên mặc áo len vào. Bên ngoài lạnh lắm đấy.
Nhưng tôi chẳng có ai để chơi cùng.
Không ai chơi cùng ư?
Cho tôi ra khỏi đây.
Dickon, em trai tôi...
... thường chơi ngoài cánh đồng một mình hàng giờ liền.
Đó là cách nó kết bạn với những con thú của mình.
Ai cơ?
Dickon...
... em trai tôi.
Kéo nó xuống!
Cô không biết nó tò mò về cô thế nào đâu.
Chị đang làm gì thế hả?
Cô đây rồi!
Tôi tự hỏi không biết cô đi đâu.
Là sao? Chị biết rõ tôi ở đâu mà.
Khăn của cô, thưa cô.
Được rồi.
Giờ cô đã sẵn sàng để ra ngoài rồi.
Tôi chẳng thấy gì cả.
Để vào khu vườn...
... cô phải đi xuyên qua đó...
... rồi đi vòng qua bên ngoài ngôi nhà.
Giờ thì chạy đi. Chúc vui vẻ.
Cái gì ở phía xa kia thế nhỉ?
Một khu vườn khác?
Cửa ở đâu nhỉ?
Ông kia!
Cửa tới khu vườn khác ở đâu?
Hả?
Chỗ có nhiều cây thường xuân ấy. Tôi không thấy có cửa.
Không có cửa nào cả.
Phải có cánh cửa ở đâu đó.
Mười năm nay không có ai vào đó rồi.
Tại sao?
Tại sao à?
Vì sau khi bà ấy chết, Nam tước ra lệnh đóng cửa nó mãi mãi.
Ai chết?
Dì tôi đã chết.
Đó là khu vườn của dì ấy, đúng không?
Nhìn tôi đây này.
No comments yet. Be the first to leave one.