لومړۍ 200 کرښې.
5, 4, 3, 2, 1.
Bắt đầu!
Mẹ nháy mắt rồi, con thắng.
Phải, thì con thắng. Giờ đi ngủ thôi.
Ngày mai chúng ta sẽ ra bờ biển.
"Nếu tôi kể mọi người nghe về đời mình, thì tốt nhất là kể ở đây.
"Con trai tôi và Camber Sands.
"Tại sao lại là cái này và bây giờ? Tôi sẽ nói sau. "
Mẹ!
"1 sức mạnh của tự nhiên, 1 bà mụ đã gọi nó,
khi nó bắt đầu cất tiếng khóc chào đời vào 4 năm trước.
"Và từ đó, nó chưa bao giờ phải dừng lại. "
Mẹ!
"2 mẹ con có nhiều thời gian bên nhau vì cha nó quả là 1 tên đáng ghét đau khổ.
"Để công bằng, hắn vẫn luôn không đau khổ.
"Hay, có lẽ là có mà tại tôi không nhìn ra thôi.
"Tôi không phải người phụ nữ đầu tiên trong gia đình
bị dính líu đến chiến tranh và quân đội.
"Dù tốt xấu thế nào đi nữa,
"Nhưng giờ tôi đã có con và nó có tôi. "
Mẹ!
Mẹ!
Tôi nhớ mẹ tôi đã từng dẫn tôi đến Camber Sands 1 lần.
"Cái này mà bà không say rượu.
"hôm đó trời mưa lất phất. Bà bảo ""Phải bước ra khỏi nhà chứ?""
- Cọc, cọc! - Ai đấy?
- Con đã... - Con đã làm gì?
Con đã đi ị rồi!
"Suốt đường về nhà, mưa cứ rơi lất phất.
"Bà tôi kể rằng, Adolf Hitler đã giúp chúng ta khi đánh bom xuống London.
"Những quả bom của hắn đã tạo ra 1 cái lỗ ở Barnet Grove
"mà từ đó những ngôi nhà mới được mọc lên,
"rồi London đã cháy trong đám tiếng ồn và sự thịnh nộ không tưởng.
Bà nói, ""Nhờ có Adolf đấy,""
"""Nhờ hắn mà chúng ta mới có 1 quang cảnh đẹp ở vệ đường Georgian""
"""Đó là nơi không bị đánh bom. """
Mẹ! Con chạy này. Con chạy nhanh lắm đấy!
- Mẹ không bắt được con đâu. - Coi chừng kìa!
Nếu con nghĩ mẹ không thấy được con ở trong đó thì con điên quá.
"Chúng tôi đã mua 1 căn phòng cách hội đồng thành phố.
"Nó có vẻ không tốt lắm, nhưng Lenny nói trong tương lai đó sẽ là 1 vụ đầu tư tốt.
vì nó cách thành phố chỉ 1 quãng.
"Chúng tôi là thế hệ cư dân thứ 3 sống trong khu nhà.
"Nếu bạn thích, thì cứ việc gõ đơn gửi lên trên,
"sau đó thì bạn sẽ tìm được khối đất ở London.
"Món ưa thích: gà Kiev. Chương trình TV ưa thích: ""Top Gear""."
...bắt được con rồi!
"Đội ái mộ: Arsenal""
Phải rồi, chờ nhé, chờ mẹ... !
Mẹ ơi, cho nó ra ngay đi. Rabbit không thích ở trong máy nhức đầu đâu.
Mẹ, cho nó ra ngay đi!
Được rồi.
Tốt hơn rồi đấy.
Alo?
"Mẹ cô đang bị quấy rầy và cần giúp đỡ "
Ý anh là bà ấy lại gây rối rồi bảo anh gọi đến xin tiền tôi à?
Chỉ khi nào cần tiền uống rượu thì bà ta mới gọi thôi.
Tôi không muốn quá đáng, nhưng tôi cần cho cái điện thoại này nghỉ. Chào.
- Bà già lại gọi hả mẹ? - Con nói cái kiểu gì vậy?
"Giờ là bản tin 6 giờ với George Alagiah và Sophie Raworth.
Đây là tin tức của tôi, George Alagiah và tôi, Sophie Raworth.
Mẹ nháy, con thắng rồi.
Phải rồi, thôi đi ngủ đi.
Thỏ con không thích ở trong máy nhứt đầu đâu.
Được rồi, nhưng chúng ta phải giữ cho nó sạch sẽ đẹp đẽ chứ?
Nó nói là nó dơ cũng không sao.
Nó nói với con vậy hả?
Nó còn nói, nếu tối nay mẹ sợ thì có thể vào đây ngủ.
Cảm ơn cục cưng nhé. Mẹ không sợ đâu.
Mọi chuyện ổn cả chứ?
Anh vẫn ở đó mà, phải không?
# 1-0 cho Arsenal!
# 1-0 cho Arsenal!
# 1-0 cho Arsenal
Chúc mừng.
Chúc mừng.
Anh sẽ giết hết lũ khốn đó.
Lúc nào cũng uống rượu rồi la hét. Ý anh là mấy gia đình ở khu này.
Vì chúa đi chứ!
Để em vào xem con.
Chào, Pearl. Cô có thể để ý nó tí không? Tôi phải ra ngoài 1 lát.
- Được thôi cưng. - Cảm ơn. Chìa khóa ở dưới chậu hoa.
- Còi báo động bắt đầu bao lâu rồi? - 40, 45 phút gì đó.
Tôi phải vào trong đó.
Hóa chất à? Trông giống vậy.
Nhìn kìa...!
Cảm ơn.
Con nhỏ được quá.
- 20 bảng. - Phải, 20 bảng!
- Cá không? - Cá.
- Tớ sẽ dẫn ả về nhà. - Ôi!
Xin lỗi... cô... bạn tôi nghĩ là cô đẹp quá,
và tụi nó cá 20 bảng rằng tôi không thể biết tên cô.
Cô cho tôi biết tên nhé, rồi chúng ta cưa tiền, tôi sẽ không phiền cô nữa.
- 20 bảng? - 20 bảng anh.
- Nghe cho kĩ đi. - Được.
Bạn anh là 1 đám du côn.
Yeah... yeah.
Thì giúp tôi lấy tiền của chúng đi. Mỗi đứa 10 đồng.
Tôi không cần 10 đồng.
À...
Tôi...thật sự không cần 10 bảng.
Cho nên...chúng ta nói chuyện được không?
- Cô ở gần đây hả? - Ở ngay đằng kia. Wellington Estate.
Vậy là ngay đối diện rồi. Đứng chỗ tôi ở cũng thấy được Wellington Estate.
Tôi cá giá cả chỗ anh được lắm.
Còn tôi thì cá... con người bên trong của cô cũng được lắm.
Phải rồi. Ít nhất thì chúng ta cũng không ngắm cảnh Wellington Estate.
Cô đến 1 mình hả?
Tôi đang chờ chồng.
Anh ta là cảnh sát, làm việc trong đội tháo gỡ bom.
Anh ta bị gọi đi làm nên tôi ở đây chờ anh ta cùng về.
Chúa ơi, tháo gỡ bom hả?
Cắt dây đỏ! Cắt dây xanh lá!
Tôi thật hơi vô ý quá. Xin lỗi nhé.
Tôi cảm thấy mình lo quá, lúc nào cũng căng thẳng.
Chúng tôi có 1 đứa con trai 4 tuổi.
Nó khéo tay lắm. Ý tôi là nó rất đẹp....và mạnh mẽ.
Nó cứ suốt ngày nghỉ con thỏ bông có thể ngửi được làm tôi cũng không giặt nó.
Cô có sao không?
Tôi không phải loại có thói quen tâm sự với người lạ trong quán rượu.
Không cần xin lỗi. Tôi hiểu, nếu cô cần nói chuyện thì tôi sẵn lòng nghe.
Tôi sẽ ra lấy 2 li nữa, rồi cô có thể bắt đầu kể từ đâu cho tôi nghe nhé.
Rồi mấy quả bom mới lại được tháo. Anh ấy chưa bao giờ như thế cả.
Chúa ơi, chắc là căng lắm. Nó làm tôi cảm thấy quá hời hợt.
Tại sao? Còn anh làm nghề gì?
Tôi là 1 nhà báo cho tờ ""The Express"". quốc gia.
Anh viết về gì?
Bất cứ thứ gì về mấy tay chính trị gia dơ bẩn cho đến mấy cơ quan lừa đảo.
Tôi tên Barry Lavis. Tôi đến để điều tra các hóa đơn VAT của cô,
theo đạo luật VAT năm 1968.
- Người ta tin không? - Cũng lúc này lúc kia.
Và nếu họ không ấn tượng vào đầu thì tôi sẽ cố thử ở trên giường họ.
Anh muốn lên giường với ai thì nói làm sao?
Anh thích em.
- Có được không? - Tôi đâu biết?
- Bạn gái tôi bỏ đi rồi. - Thế à?
- Cô ấy ở Paris. - Hay nhỉ.
Anh ấy chưa về. Xe không có ở đây.
Nếu anh ta chưa về, sao cô không lên xe tôi?
Làm 1 li cà phê.
Không. Tốt hơn là tôi quay lại.
Cô có sao không?
Chỉ đau bao tử thôi.
Chắc anh nên đi nói với ai đó.
Chỉ đau thường thôi.
Anh có đi xem Arsenal đá hôm thứ 7 không?
Chelsea sẽ cho anh tiêu.
Cảnh đẹp quá.
Tôi nghĩ tôi đi thì tốt hơn.
Anh thì nghĩ em nên ở lại.
Thế nào rồi?
Anh vẫn ở đây phải không?
Phải, anh yêu.
10-0 cho Arsenal! 10-0 cho Arsenal...
Em mong là anh sẽ không dẫn nó đi xem. Nó làm em căng thẳng.
Có gì mà không làm em căng thẳng chứ?
Đẹp quá.
0-60. 5 giây.
Anh có thể phóng lên đến 170, 180.
Chắc phải bay bằng máy bay lên thẳng mới đuổi kịp nó.
Em xuống tiệm xem có mua được gì cho chiều nay không.
Kem Choc-choc chip để ăn mừng chiến thắng. Bánh phồng. Mấy chai bia.
Tối nay anh có việc rồi cưng.
Cái gì nữa vậy? Em nghĩ cuối tuần anh được ở nhà chứ?
Thỉnh thoảng em cũng nên nói không, Lenny.
Chào cưng.
Con là cưng hả?
Phải rồi. Gặp lại sau.
Tay! con có thể cởi áo khoác ra chưa?
Không, con nghe mẹ nói rồi đấy.
Chào em.
Xe đẹp quá. Phải không? 0-60 trong 5 giây chứ?
- 180 dặm 1 giờ à? - Chúa ơi, anh chưa bao giờ nghĩ em rành xe.
Vậy thì còn nhiều điều anh chưa biết lắm.
Anh có nói gì đâu.
...chuyện đêm hôm trước là 1 nhầm lẫn. Tôi đáng lẽ không bao giờ nên làm thế.
- Vậy giờ anh đi đâu? - Đi xem đá bóng.
Anh sẽ trễ mất.
Nhưng nếu chạy 180 dặm 1 giờ thì còn kịp.
Em muốn ăn trưa với anh không?
Tôi nghĩ anh vừa nói sẽ đi xem đá bóng mà.
Và tôi bảo đảm rằng tôi không có ý định ngủ với anh lần nữa đâu.
Chúa ơi! em nói y chang những gì em nghĩ.
Phải. Anh thỉnh thoảng cũng nên cố.
Được rồi, được rồi...anh nghĩ em là 1 người dễ thương nhất, hấp dẫn nhất,
tận cùng trái đất mà anh từng gặp.
và nếu em không nói cho rõ thì anh không từ bỏ dễ dàng đâu.
Tôi đã phải tự làm cá lát tẩm bột và xem đá bóng trên tv.
Nghe hay đấy.
- Bao nhiêu? - Sao?
Thì cá lát tẩm bột?
Anh không biết. Trước giờ anh chưa ăn.
Vậy 4 lát đi. Với khoai tây chiên nữa.
Cái gì?
""Cái gì"" là sao?
Anh muốn gì ở em chứ?
Thì em chứ gì, nói thẳng nhé, em làm anh thấy dễ chịu.
Nếu anh cần bạn gái mới, thì em không phải. Em có gia đình và em yêu nó.
Anh thích em. Em cứ như là 1 cảm hứng bất tận với anh.
No comments yet. Be the first to leave one.