لومړۍ 200 کرښې.
Đội trưởng, anh nghĩ điều anh đang làm sẽ thay đổi thế giới à?
Anh nghĩ chuyện đó là có thể không?
Đó giờ tôi chưa thấy giám đốc nổi giận bao giờ.
Họ làm gì ở đây?
Tôi không chắc nữa.
Cậu làm gì ở đây?
Thị trưởng cử chúng tôi tới đây.
Thị trưởng? Tại sao?
Ông ấy ra lệnh cho chúng tôi tới bảo vệ ông Cha.
Vậy thì ông ấy mới có thể an toàn lên máy bay.
Mọi người, ra ngoài.
Nhanh lên.
Ra khởi xe.
Nghi phạm giết người, người Hàn Quốc...
ông Cha đã bị bắt giữ...
và bây giờ đang được áp giải về Hàn Quốc.
Việc bắt giữ ông ấy rất khó khăn ...
vì có chính quyền bảo vệ.
NBI là một nhân tố rất quan trọng trong việc áp giải nghi phạm.
Ông Cha, người đang bị truy nã ở Hàn Quốc, cuối cùng cũng bị trục xuất.
SÒNG BẠC
Tháo ra.
Cái tên này.
Cậu định làm gì?
Xin lỗi.
Nhưng việc của anh tới đây là hết rồi.
Ý cậu bảo hết rồi là sao?
Việc của anh là đưa ông Cha tới đây.
Giờ anh có thể đi rồi.
Vậy là mấy cậu đó sao?
Mấy cậu tới đây để đưa tôi về à?
Công việc khó khăn nhỉ?
Tới đây.
Ra ngoài.
Khốn nạn.
Ây!
Tên của cậu là gì?
Tôi là thanh tra Kim Dukgu.
Còn cậu?
Tôi là trợ lí điều tra Choi Mingu.
Còn ông ta?
Sao chỉ có mình ông mặc vest thế?
Tôi là lãnh sự từ Đại sứ quán.
Mấy cậu tới đây từ lúc nào.
Hôm qua.
Hôm qua tới đây rồi mà hôm nay mới đưa tôi về Hàn à?
Mấy cậu làm tôi ở đây muốn chết đi được.
Sao hôm qua không tới gặp tôi hả?
Tới đây ngồi xuống đi.
Đừng có đứng thất thần như vậy chứ.
Ngồi đi.
Dù sao thì 4 giờ máy bay mới cất cánh mà.
Này.
Bên cậu có mấy người?
Khoảng 40 người.
40?
40 là cộng cậu với cả mấy người ở đây sao?
Uh...
100 uống cà phê và 100 ăn sushi, okay?
- Okay thưa ông. - Okay.
Ngài lãnh sự, chúng ta nói chuyện đi.
Hôm nay có bao nhiêu người về?
Hai người này với tôi, còn ông có về không?
Tôi không về.
Không về hả?
Vậy chỉ có tôi với hai người này về thôi sao?
Tổng cộng có 3 người, vé máy bay đâu?
- Vé máy bay sao? - ừa.
Vé gì chứ?
Ông thấy đó, 15 năm rồi tôi mới về Hàn mà.
Hẳn ông đã mua vé khoang hạng nhất cho tôi rồi đúng không?
Gái này do chính phủ quyết định chứ tôi đâu tự ý mua được.
Vé đều là loại phổ thông.
Gì vậy hả?
Đùa tôi à?
Vậy tôi sẽ không đi.
- Sao? - Đừng có mà đùa.
Không có làm vậy được đâu.
Đây là lần đầu tiên tôi về Hàn Quốc sau 15 năm đó.
Tôi muốn mua vé khoang hạng nhất.
Chúng tồi không làm được.
Ông có làm được hay không là do tôi quyết định.
Hai cậu cũng nên ngồi hạng thương gia chứ.
Đời người chỉ sống có một lần mà.
Để tôi trả hết cho.
Còn nữa.
Lúc nào shushi được mang tới đây thì hai cậu nên ăn đi.
Chưa ăn trưa đúng không?
Có phòng tắm hơi ở đây nữa mà.
Tới phòng tắm hơi hưởng thụ đi chứ.
Không muốn đi tắm hơi hả? Không thích sao?
Vậy tôi đi tới chỗ tắm hơi trước đây.
Bây giờ tôi sẽ đeo còng tay vào.
Này này này.
Cậu làm gì vậy hả?
Ông nên hành xử cho đúng mực đi, đang trên lãnh thổ Hàn Quốc đó.
Bình tĩnh chút không được hả?
Hồi nãy tôi còn mua đồ ăn trưa cho cậu mà.
Xong rồi thì tôi sẽ đọc quyết định tuyên án của ông đây.
"Theo Điều 200 của Luật tố tụng hình sự...
Này, anh nhỏ tiếng một chút.
- "Chúng tôi sẽ bắt giữ ông Cha Moo Sik..." - Được rồi.
Đừng đọc nữa. Anh đang làm tôi xấu hổ đấy, đồ khốn.
Ông có quyền thuê luật sư.
Đi thôi.
Này, mấy anh nghiêm túc đấy hả? Mấy anh thực sự sẽ làm như thế này sao?
Cảm ơn cô.
Hạng thương gia tuyệt thật anh nhỉ?
Vâng.
Này.
Tôi có phải đi vệ sinh với cái này không?
Tháo nó ra đi.
Không được đâu.
Đồ khốn. Tôi sẽ khiến anh phải tháo bỏ những thứ này khởi tôi.
Ông làm gì vậy?
Tôi đi nặng.
Này, tôi đi cùng nữa. Chết tiệt.
Ra ngoài đi.
Tôi vẫn còn đang ị mà.
Nhanh lên. Ra ngoài đi.
Này, chưa ị xong sao mà ra ngoài được?
Thiệt tình.
Này tôi ị xong rồi nhưng mà không với xuống dưới được.
Ôi chết rồi tôi không chùi được.
Tòi nghĩ anh phải vào đây chùi cho tôi mất thôi.
Này vào chùi cho tôi đi.
Được rồi. Tôi sẽ tháo còng tay nên ông đừng có quậy nữa.
Thật sao?
Vâng, ra ngoài đi.
- Đáng lẽ lúc nãy anh nên bảo vậy cho rồi. - Vâng...
Đi thôi.
SÂN BAY QUỐC TẾ INCHEON, HÀN QUỐC
Chúng ta đang đi đâu vậy? Đây có phải là hướng đi đúng vậy?
Vâng. Lối ra này chỉ dành cho nhân viên.
Này, có phóng viên nào ở đây không?
- Có không? - Không.
Lãnh sự nói rằng không nên có bất kỳ phóng viên nào.
- Đúng không? - Không có đâu.
Hôm nay các anh cần phải chơi công bằng, các anh biết chứ?
Các phóng viên đã gây khó khăn cho tôi khi tôi ở Philippines.
- Đúng chứ? - Đúng.
Chúng tôi đảm bảo rằng... ở Hàn Quốc thì khác.
Khác mẹ gì đâu. Cũng như vậy thôi, mấy thằng khốn nạn này.
- Mấy thằng vô dụng. - Đi ra cổng phía tây thôi!
Vâng. Bây giờ chúng tôi sẽ đi lối ra phía tây.
Vâng, mọi thứ đều ổn cả ạ.
Tôi đang ở phía trước của làn đi bộ.
Tôi ở đây. Vâng.
Chúng tôi đã trở lại từ nhịệm vụ.
Moo Sik à.
Jong Hyung à?
Tôi là người chịu trách nhiệm vụ của anh.
Vậy sao?
Đói bụng rồi chứ gì?
Đói gần chết luôn rồi ấy.
Đi ăn thôi.
Chỗ này được đấy.
- Ăn được không? - Đồ ăn ngon lắm.
Này, Jong Hyung à.
Mỗi người chỉ uống một ly soju thôi nha.
Này tôi không được nghe mùi rượu trên người đâu.
Chỉ một ly thôi mà.
- Anh biết là không sao cả mà. - Không được đâu.
Món canh dồi này ngon quá mà.
Chết tiệt.
Cái ông quỷ này...
Chủ quán. Làm ơn cho một chai soju.
Vâng.
Thiệt tình...
Này, được về Hàn Quốc thật tuyệt.
Tôi đã gặp lại anh và bây giờ tôi cũng đang ăn món canh sundae này.
- Trời ơi. - Để tôi. Tôi sẽ rót cho anh.
- Đợi đã. - Được rồi. Đây.
Để tôi rót cho anh.
Được rồi ạ.
Rót cho tôi đi.
Được rồi. Tôi sẽ rót cho anh một ly.
Cảm ơn anh.
- Đây. - Cạn ly.
Không thể tin rằng chúng ta lại gặp nhau thế này. Cuộc đời thật là... Chết tiệt.
Chết tiệt.
Jong Hyung à.
Tôi xin lỗi vì đã làm anh lo lắng.
Đồ ngốc, anh không cần phải xin lỗi tôi. Ổn mà.
Ổn mà.
Này, Jong Hyung à.
Sao thế?
Tôi cần nhờ anh một việc.
Nhờ á?
PHÁP LUẬT VÀ KỸ CƯƠNG CHO TẤT CẢ
Để em cầm cho ạ.
- Ôi trời. - Anh có thể đưa nó cho em.
Xin được mọi người giúp đỡ.
Xin được giúp đỡ ạ.
Nhưng mà sao mọi người...
Ý tôi là...
mọi người biết tôi sao?
Không ạ, nhưng chúng em nghe anh cũng là tay to có máu mặt lắm.
Oh!
Philippines, phải không?
No comments yet. Be the first to leave one.