لومړۍ 154 کرښې.
Tối nay mình nghe chuyện gì vậy ạ?
Nghe chuyện về lần mẹ đi xuống cái ao to mặn chát nhé?
Con nghe câu chuyện đó rồi.
Vậy chuyện về lần mẹ ngoạm mông một tên ngốc thì sao?
Con cũng nghe câu chuyện đó rồi. Toàn là mấy chuyện dành cho trẻ con.
Mẹ có câu chuyện nào chưa kể con nghe không?
Vậy một câu chuyện hơi xa xưa
bắt đầu từ một ngôi làng xa thật là xa, nhé?
Ở một vùng đất cách nơi này xa tít về phương Nam,
có một con sói bảo vệ những vụ mùa bội thu cho một ngôi làng.
Một con sói ạ?
Con sói đã hứa với một chàng trai trẻ ở ngôi làng đó.
Nó đã hứa sẽ mang lại mùa lúa mì bội thu.
Và con sói đã giữ lời hứa đó.
Trong suốt một thời gian rất lâu.
Vào khi đó, ở ngôi làng ấy,
mỗi khi những bông lúa chín vàng ươm ngả nghiêng trong gió,
người ta sẽ nói: "Có một con sói vừa chạy qua".
Khi gió thổi mấy bông lúa nằm rạp xuống, họ sẽ nói: "Con sói đã đạp lên thân lúa."
Khi mùa vụ thất bát, người ta đổ lỗi tại: "Con sói đã ăn hết lúa".
Ngôi làng rất trân trọng con sói đó, đúng không ạ?
Ừ… Đúng vậy.
Và họ sống hạnh phúc với nhau mãi mãi?
Và thế là hết chuyện ạ?
Không.
Sau không biết bao nhiêu năm,
chẳng còn một ai trong làng biết về giao ước của con sói nữa.
Những câu chuyện tốt đẹp và trân trọng về con sói được truyền lại nhiều đời,
dần trở thành những câu chuyện xưa mà thôi.
Người ta chỉ xem lúa mì là do con người trồng, chăm sóc rồi thu hoạch.
Không còn ai tin rằng đó là nhờ phước lành con sói ban cho.
Vậy con sói đã làm gì ạ?
Chà, vào thời gian đó, ngôi làng…
NGUYÊN TÁC BỞI ISUNA HASEKURA
Có vẻ phải đến tối mới mưa.
Mày cũng không thích trời mưa, đúng không?
Thương nhân à?
Có một ngôi làng nằm trên núi cách đây nửa ngày đường về phía Đông.
Tôi vừa buôn muối ở đó về.
Anh chở hàng gì đây?
Lông thú.
Vậy à.
- Còn cái đó? - Tôi được làng tặng cho bó lúa.
Giống lúa này chịu lạnh rất tốt, lại kháng sâu mọt cao.
Đang có chuyện gì thế?
Tôi ít khi thấy hiệp sĩ đóng quân ở quanh đây.
Chúng tôi nghe nói làng kế bên đang tổ chức một lễ hội dị giáo.
Dị giáo?
Tức là những người
không chịu thờ một vị thần duy nhất khai tạo nên thế giới này.
Thật là, nơi này đâu phải phương Bắc. Không tin nổi mấy trò này vẫn tồn tại.
Anh có nghe ngóng thấy gì không?
Tôi không biết.
Một ngôi làng của dân dị giáo à?
Xin chào! Đã lâu không gặp các bác!
À, anh là…
Ừm…
Tôi là Kraft Lawrence, thương nhân.
Có vẻ năm nay làng lại bội thu.
Đúng vậy! Anh nhìn đi!
Tôi đến đây để gặp Yarei.
Cậu ấy đâu rồi ạ?
Yarei đang ở ruộng bên kia.
Cảm ơn bác.
Anh nên nhanh lên không thì chẳng gặp được cậu ấy.
Dạ?
Ruộng bên đó toàn thanh niên thôi, họ làm chậm lắm.
Chắc chắn Holo năm nay sẽ là người ở ruộng bên đó.
Holo…
Có sói! Có sói!
Con sói đang nằm dưới đó!
Đây là bó cuối rồi!
Đừng gặt nhiều quá.
Tham quá là Holo sẽ chạy mất đấy!
Ai là người gặt cuối cùng để bắt con sói đây?
Hả?
Là Yarei! Là Yarei!
- Holo xuất hiện rồi! - Yarei…
Holo xuất hiện rồi!
Bắt lấy cậu ấy!
Bắt được Holo rồi!
Đè cậu ấy xuống!
Đừng để cậu ấy thoát!
Nhốt cậu ấy lại!
Lawrence! Gặp sau nhé!
"Gặp sau" cái gì chứ?
Nhốt cậu ấy lại!
Cậu sẽ chẳng được ra ngoài một tuần đấy.
- Đi qua bên đó đi. - Cho tôi thêm một cái.
Cao lên nữa đi.
Coi bộ năm nay làng lại bội thu lúa mì nhỉ.
Phải, tất cả cũng nhờ bá tước Erhendott.
Nơi này bây giờ do ngài cai quản nhỉ?
Những ngày phải cầu khấn một vị thần cổ đại đã qua, đúng không?
Con sói mà không vui thì nó sẽ khiến mùa vụ thất bát,
nhưng nhờ bá tước chỉ dạy phương pháp canh tác mới, chuyện đó chẳng còn nữa.
Chà! Tôi không nghĩ ở vùng này lại có nhiều đồng bạc Trenni như vậy.
Tất cả đều nhờ có bá tước.
Người đàm phán vẫn làm tốt việc của mình chứ?
Yarei vẫn làm rất tốt.
Cậu ấy luôn nói về việc học được cách làm ăn từ anh.
Đó là thành quả cố gắng của cậu ấy.
Yarei cũng rất háo hức gặp lại anh nhưng…
Quả là xui thật.
Hay đêm nay anh ngủ lại đây nhé?
Cảm ơn bác.
Nhưng gần đến hạn chót thanh toán tiền hàng mà tôi đã mua rồi.
Có lẽ để lần sau.
Dù gì mình cũng là một người ngoài cô độc.
Mày thích ăn rau tươi chứ?
Đi ngủ thôi.
Này!
Dậy đi! Cô kia!
Cô làm gì trong xe ngựa của tôi vậy?
Này!
Tai thú?
Mặt trăng đẹp quá. Anh có rượu không?
- Không có! Trước tiên, cô đang làm… - Vậy thì
thức ăn thì sao?
Ồ, đó là thịt khô phải không?
Lãng phí thế.
Cô bị quỷ nhập có phải không?
Chĩa dao vào tôi như thế là vô ơn lắm đấy.
Gì cơ?
À, phải rồi. Anh không phải người trong làng, đúng không?
Xin lỗi, tôi quên mất.
Tôi lên chiếc xe ngựa này bởi vì tôi muốn rời khỏi ngôi làng.
Tôi đoán chúng ta đã rời đi rồi.
Tôi tên là Holo.
Lâu lắm rồi tôi mới dùng hình dạng này,
nhưng trông cũng khá đấy chứ.
- Holo? - Phải.
Holo. Tên đẹp quá, đúng không?
Thật trùng hợp.
Tôi quen một người cũng có tên đó.
Thú vị thật. Tôi không biết ai khác ngoài tôi có tên Holo đấy.
Anh đang nói về ai thế?
Đó là tên của vị thần mùa vụ ở vùng này.
Cô có phải là thần không?
Trước giờ tôi vẫn được gọi là thần và gắn bó với vùng đất này.
Nhưng tôi không quan trọng như một vị thần đâu.
Tôi chỉ là "Holo". Không hơn, không kém.
Chắc anh nghĩ tôi là một cô gái điên nào đó, từ nhỏ đến lớn
luôn bị nhốt trong nhà.
Tôi không sinh ra ở đây.
Tôi đến từ một vùng đất ở tận phương Bắc.
Phương Bắc?
Phải. Nơi mùa hè thì ngắn còn mùa đông rất dài.
Một vùng đất phủ đầy tuyết.
Quê hương của tôi là Yoitsu.
Hiền giả Sói Holo xứ Yoitsu. Đó là tên của tôi.
Anh đã từng đến đó chưa?
Yoitsu ư? Chưa.
Tôi chưa từng nghe tới nó.
No comments yet. Be the first to leave one.