لومړۍ 189 کرښې.
Mau nhìn đi, biển kìa!
Biển hùng vĩ quá!
Ở ngoài tự nhiên đúng là mát mẻ thật,
lại còn có thể ngửi thấy mùi gió biển nữa chứ.
Độ ẩm lúc gió biển thổi mạnh cũng cao,
việc dưỡng tóc sẽ trở nên rất phiền toái đó.
Là vậy à?
Nhưng hôm nay cô có thể ra ngoài thật à?
Không sao đâu, vì hôm nay là "chuyến du lịch đặc biệt" mà.
Đúng là như vậy thật nhỉ!
Anh có dùng khăn tay tôi tặng anh kìa!
Tất nhiên rồi.
Đây là quà của cô tặng tôi mà.
Anh thích thì tốt.
Tôi dựa vào ấn tượng của mình đối với anh để chọn nó đấy.
Là vậy à!
Viết gì vào thư mục sách đề cử năm nay mới được nhỉ?
NHÂN VIÊN CHỌN LỌC - THƯ MỤC SÁCH ĐỀ CỬ NĂM NAY Xin chào, anh Sajo.
Hoan nghênh ghé thăm, cô Sasaki. Hôm nay cô cũng đang định đến trường à?
Không phải, tôi định đến thư viện một chuyến.
Có lời này muốn nói với anh nên mới ghé qua hiệu sách.
Thật sao?
Cô thường xuyên ghé thăm đã khiến thể xác và tâm hồn của tôi được chữa lành.
Chiếc vòng tay thời trang quá, cô cũng đeo loại phụ kiện này nhỉ?
Tôi chịu ảnh hưởng từ bạn bè thôi.
Cách đây không lâu, tôi còn đi làm vòng tay cùng bố nữa đấy.
Tự làm?
Kể ra thì cô nữ sinh đại học này cũng thân thiết với bố quá nhỉ?
Chứ như bà chị nhà mình, từ hồi tiểu học đã đòi giặt riêng quần áo với bố rồi.
Anh Sajo?
Không có gì, chỉ là cảm thấy cô rất khéo tay thôi.
Cái này là tôi nhờ bà chủ của một cửa hàng ở ven biển vừa dạy vừa làm đấy.
Đẹp thật.
Cửa hàng đó tên là gì vậy?
Tôi xem nào.
Đúng là cửa hàng này rồi!
Cửa hàng này do một chị gái rất xinh kinh doanh riêng.
Cảm giác chắc chắn anh sẽ thích.
Nhìn tôi có vẻ thích các chị gái đến thế à...
Chắc anh sẽ thích những cửa hàng kinh doanh cá nhân như thế này nhỉ?
Ừ, tôi khá thích.
Nếu xuất phát từ đây chắc phải đi xe điện rồi chuyển sang xe buýt nhỉ?
Anh định đi à?
À, ừ. Vì đồ thủ công mỹ nghệ rất đẹp mà.
Với lại...
Với lại?
Có thể làm phụ kiện dựa theo sở thích của mình mà.
Sắp đến sinh nhật của Natsukawa rồi. Năm nay tặng cậu ấy cái gì mới được nhỉ?
Thậm chí mình vẫn còn đang cân nhắc xem có nên tặng cậu ấy hay không...
Còn có thể làm ra món phụ kiện như thế này nữa.
Sao thế, cô Sasaki?
Cô có muốn đi cùng không?
Thế là tuyệt đối không ngờ tới
mình sẽ có một chuyến du lịch đặc biệt với nữ sinh đại học.
Chẳng lẽ đây chính là sự lõi đời của nữ sinh đại học sao?
Hình như cô ấy cũng không có cảm giác đặc biệt
với việc đi du lịch riêng cùng mình.
Cô Sasaki?
À, gì nhỉ? Tôi nghĩ sẽ bị người khác nhìn thấy nên...
Cô nghĩ bị người khác hiểu lầm chúng ta là một đôi sẽ thấy ngại hả?
Là do chiếc váy này cơ.
Hả? Váy á?
Vẫn giống bình thường mà, cho người ta một cảm giác của một người chị trưởng thành.
Không, không phải đâu...
Thật ra, tôi chỉ mặc kiểu váy này khi gặp anh
hoặc những người ở ngoài trường thôi.
Ơ? Thế bình thường cô mặc cái gì?
Bình thường toàn mặc à thì... quần áo hồi tiểu học ấy.
Quần áo hồi tiểu học mà vẫn mặc vừa cơ à?
Bạn của cô không nói cô cái gì à?
Ví dụ như nên mặc đồ khác sẽ đẹp hơn chẳng hạn.
Sao anh biết?
Rất hay có người nói với tôi như vậy.
Những bộ quần áo đó rất đáng yêu, tôi cũng khá là thích.
Ờ... nói sao nhỉ?
Mặc ở nhà thì vẫn được.
Là vậy à...
Nhưng có thể giữ quần áo lâu như vậy,
tôi thấy rất đỉnh đấy.
Cảm ơn anh đã khen.
AIKA, TỚ ĐẾN RỒI. - TỚ THÌ CHẮC PHẢI MỘT LÚC NỮA. - HIỂU RỒI.
Kei ơi.
Xin lỗi nhé, tớ phải thay quần áo cho Airi nên tới muộn.
Không sao.
Airi ơi!
Kei, cậu đựng cái gì trong đó vậy?
Đi biển thì chắc phải chuẩn bị nhiều thứ lắm nhỉ? Thế Aika đựng những gì vậy?
Hầu như toàn đồ của Airi thôi...
Đây là nhà của Sajo nhỉ?
Sajo may mắn thật.
Vậy mà lại có thể nhìn thấy Aika mặc đồ bơi.
Cậu định rủ cậu ấy à?
Cứ giao trọng trách xách hành lý cho cậu ấy đi.
Nhưng... nhưng đột ngột thế này, không biết cậu ấy có đồng ý không.
Ơ kìa? Đi làm thêm rồi à?
Tớ còn tưởng chắc chắn cậu ấy rảnh rỗi không có việc gì làm cơ.
Đi biển với chị Kei nào!
Chúng ta sẽ đi biển đó! Airi tới đây nào!
Mọi người đều nói do ở đây có bờ biển trắng đẹp nên được gọi là "Bờ Biển Trắng".
Ừ.
Có phải nữ sinh đại học đi hẹn hò thường sẽ lái xe đi hóng gió không nhỉ?
Chẳng lẽ anh đang tìm mấy chị xinh gái mặc đồ bơi hả? Không được làm vậy đâu nhé.
Tôi... Sao tôi lại làm vậy chứ!
Tôi chỉ đang cảm thán hóa ra biển lại đẹp như vậy thôi.
Anh Sajo, anh nói là đã lâu rồi anh không ra biển nhỉ?
Mấy năm rồi tôi không ra biển đấy.
Cô Sasaki hay ra biển lắm hả?
Phải. Năm ngoái cũng đi cùng gia đình. Tuy là năm nay vẫn chưa bơi lần nào.
Hồi cấp hai tôi cũng từng ra biển chơi cùng bạn.
Tôi cũng gần giống thế.
Năm nào cũng phải mua đồ bơi mới cũng phiền lắm đó.
Ấy? Cô không mặc đồ của năm trước à?
Là do không mặc vừa nữa à...
Anh Sajo?
Tôi xem nào, tiếp theo phải đi đường nào đây...
Đằng kia kìa! Tôi vẫn nhớ đường, để tôi dẫn đường cho.
Thật sao?
Vậy thì nhờ cô nhé...
Đây... đây là hẹn hò khác giới không trong sáng đấy!
Cô... cô Sasaki này!
Xin lỗi nhé! Không cẩn thận làm theo thói quen... Rất xin lỗi.
Không sao, không đến mức phải xin lỗi đâu.
Tóm lại là chúng ta đi thôi.
Ừ.
Chân cô không sao chứ?
Không sao, vì đế giày dày lắm.
Chúng ta đi chầm chậm qua đó nhé.
Cảm ơn anh.
Được rồi.
Nữ sinh đại học, thật sự rất đỉnh!
Ở đây à? Tự nhiên tôi thấy hơi hồi hộp.
Không phải hồi hộp đâu.
Lúc trước tôi từng tới đây rồi. Chúng ta vào trong thôi.
À, được.
Mỗi mình là con trai à?
Bây giờ thì mình càng lúc càng hồi hộp hơn rồi.
Kính chào quý khách!
Ô? Bạn là...
Chào chị! Lúc trước tôi cũng từng tới đây rồi.
Tôi đã bảo mà, có một cô gái cho người ta cảm giác rất trưởng thành làm tôi ấn tượng sâu sắc.
Vậy à?
Hôm nay bạn tới cùng bạn trai à?
Ơ... à thì... anh ấy là...
Chúng tôi không phải kiểu quan hệ đó đâu.
Ôi, thế hả?
- Đây là gì vậy? - Hai bạn cứ xem thong thả nhé.
- Chủ đề tình yêu giữa người đẹp tri thức và nữ sinh đại học? - Vâng.
Tự nhiên mình cảm thấy mình chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa.
Đẹp quá! Có muốn đi dạo ở đây không?
Được thôi.
Những thứ này hẳn là vật liệu nhỉ?
Đây là...
Chỉ còn một nửa thôi.
Đó là một phần của ngọc trai đấy.
Đây là phần bị vỡ à?
Không. Cố tình cắt thành miếng nhỏ để tiện gia công đấy.
Tại vì vỏ sò cứng lắm.
Cái này dùng để đánh bóng hả?
Đúng rồi. Nhưng dùng giấy ráp thì khó đánh bóng lắm
nên phải dùng giũa đá kim cương cơ.
Là sao nhỉ?
Mình tưởng nó gần giống việc làm con dấu được dạy ở trên lớp.
Mình thật sự có thể làm tốt chứ?
Anh Sajo?
Tôi không sao. Cái này là...
Cái này đẹp quá nhỉ?
Đây là vỏ bào ngư, được vận chuyển từ New Zealand đến đây đấy.
Bạn thích kiểu này hả?
Thay vì nói là thích...
Anh Sajo, hay là làm cái gì đó đi?
Phát cảnh báo tiếp xúc thân thể!
Hiếm khi đến đây một lần mà.
Nếu chỉ mua đồ rồi quay về thì cảm thấy có lỗi lắm.
Quá tuyệt!
Cô Sasaki muốn làm cái gì?
Lần trước đã xâu vỏ sò nhỏ thành vòng tay
nên lần này tôi muốn làm dây chuyền.
Ý này hay đấy.
Anh Sajo thì sao?
Để tôi nghĩ xem nào...
Bây giờ trong đầu tôi chỉ có hình nguyên mẫu thôi.
Nếu vậy thì vẫn nên nghĩ xem muốn làm cái gì thì hơn.
Nếu bất cẩn làm vỏ sò bị mòn thì phiền phức lắm.
Là vậy à!
Có lý.
Dù sao thì đây cũng là quà tặng cho Natsukawa mà.
Mình muốn cố gắng làm ra món đồ phù hợp với cậu ấy.
Nếu tôi hiểu lầm thì xin lỗi trước nhé. Xin hỏi bạn định tặng cho người khác à?
Vì bạn suy nghĩ rất nghiêm túc nên tôi đoán có phải bạn định tặng cho người khác không.
No comments yet. Be the first to leave one.