لومړۍ 200 کرښې.
VIETMEDIAF Giới Thiệu Phim Cát Lún - Quicksand (2023)
- Aah! - Suỵt!
Luôn theo sát tôi. Luôn theo sát tôi!
Tôi chỉ không thể tin là mình đang làm điều này,
lẽ ra ta nên tiếp tục lừa khách du lịch là được rồi.
Muốn tôi giải thích chứ?
Những tấm da rắn này đáng giá hơn
mấy cái bóp tiền và túi xách mà anh ăn cắp đấy.
Tôi không quan tâm.
Nghe này, ở đây là tự sát đấy.
Tự sát vì anh không làm những gì tôi bảo.
- Theo sát tôi! - Không. Tôi đã nói là không.
Thật điên rồ khi đi săn ở một nơi như vầy.
Tôi không sợ Las Arenas.
Còn tôi thì sợ, rồi sao?
- Thấy chưa? Tạm biệt! - Ở đây đi! Ở lại đi!
Aah!
Ta tới rồi.
Cảm thấy sao khi về nhà?
Chờ em chút.
Ý anh là, đây là nơi em được sinh ra mà, phải không?
Phải không, anh không biết,
có lẽ là một chút hoài niệm, có thể chứ?
Vâng, có thể.
Cảm thấy lạ khi ở đây.
Cũng lâu rồi không đến Colombia.
Chúa ơi.
Anh và sách hướng dẫn của anh.
Anh muốn làm nghiên cứu của mình.
Những khu rừng nhiệt đới này, trông chúng thật tuyệt vời.
Anh đang mơ nếu anh nghĩ rằng anh có thời gian để đi bộ đường dài đấy.
Chà, anh đã mang ba lô theo.
Anh đã dùng cuộc gọi quốc tế, phải không?
- Không tính phí à? - Không. Em không cần nó.
Em không cần nó. Cứ dùng WhatsApp ấy.
Josh, hai đứa nó mới có 3 và 5 tuổi thôi.
Đây là lần đầu tiên ta rời xa chúng.
Anh muốn em, làm gì, gửi cho chúng một biểu tượng cảm xúc hình trái tim à?
Được rồi. Chúng ta sẽ làm khi... Khi đến khách sạn.
Không, em muốn gọi cho các con mình ngay bây giờ.
Sofia, hai phút nữa tới đó rồi.
Em đã hứa với chúng là em sẽ gọi mà. Em đợi được không? Làm ơn?
KHÔNG.
Mẹ cũng yêu các con.
Ở với ông bà ngoan nhé, được chứ?
Yêu con. Tạm biệt.
Để anh nói...
Này, ta nên đăng ký. Josh!
- Này! Anh ấy đây rồi. - Marcos.
- Rất vui được gặp anh, anh bạn. - Rất vui được gặp anh.
Tôi không biết cám ơn hai người sao cho đủ
vì đã làm điều này vào phút cuối.
Đặc biệt là cô, Sofia.
Tôi biết cô đã ngưng hành nghề khi cô có con.
Chà, ừm, thực ra là vừa quay lại, nên thế này cũng tốt.
Ai tôi cũng gọi trước khi hai người từ chối tôi,
nên cảm ơn vì đã cứu tôi, thật đấy.
Rất vui được giúp đỡ.
Và cô sẽ được. Sẽ được.
Colombia đang cần thêm nhân viên y tế.
Ồ, vâng.
Hẳn là thấy tốt khi trở lại, hả?
Vâng, thật tốt khi được ở đây.
Sẽ rất khó để tập trung.
Ý tôi là, đây là một...
Đây là một đất nước xinh đẹp, anh bạn.
Chà, tôi đã thay đổi lịch trình của hai người một chút,
cho nên bài thuyết trình của hai người sẽ không diễn ra cho đến thứ Sáu.
Tuyệt vời. Thêm thời gian để chuẩn bị.
Tôi nghĩ hai người cần chút thời gian riêng tư.
Tôi biết hai người không rời xa bọn trẻ nhiều lắm, phải không?
Cảm ơn vì nghĩ đến chúng tôi.
Tối nay vẫn ăn tối chứ?
Ừ, đương nhiên. 8:00. ổn chứ?
Vâng. Tuyệt vời.
Gặp lại sau. Rất vui được gặp anh.
Hộ chiếu của anh.
- Em có giữ không? - Không, không có.
- Sao em lại giữ nó? - Vâng. Được rồi.
Không, đây... là lỗi của anh.
Marcos đã đặt phòng và anh vẫn chưa nói với anh ấy.
Để tôi xem.
Anh nên nói với anh ấy trước bữa tối.
Vậy có hơi khó xử không?
Vậy thì nói với anh ta sau.
Dù sao thì hai người cũng gần gũi hơn, phải không?
Một căn phòng khá tuyệt phải không?
Được rồi, anh chắc rằng họ sẽ có giường thêm hoặc thứ gì đó tương tự.
Anh đã nghe cô ấy nói rồi.
Khách sạn chật kín người vì hội nghị này.
Được rồi, tốt thôi. Anh sẽ ngủ ngay đó.
- Trên đi văng. - Không, em sẽ ngủ.
Biết gì không? Thích sao làm vậy đi.
Anh không biết chuyện đó thì có tác gì chứ.
Chúng ta vừa ngồi trên máy bay
sáu tiếng đồng hồ ngay cạnh nhau mà.
Em chỉ không muốn ngủ cùng phòng với anh.
Em cần không gian để làm việc.
Chúa ơi, chỉ trong vài ngày thôi mà.
Đó không phải là vấn đề.
Ý anh là, chúng ta đã không ở dưới
cùng một mái nhà trong khoảng nhiều tháng,
cho nên nó sẽ không giết chết em đâu.
Anh làm ơn đừng nói nữa được không? Cảm ơn.
Anh cũng không thích, được chứ?
Anh chỉ đang cố tận dụng tối đa thôi.
Vâng, giống như anh.
Chỉ cố tận dụng tối đa
trong tình huống tồi tệ, phải không?
Nếu anh khốn nạn như vậy,
thì sao em lại bận tâm đến?
Bởi vì em cần căn phòng này.
Nghe này...
Em sẽ chỉ làm việc ở trung tâm thương mại.
- Sao cũng được. Khỏe. - Ừ, và còn nữa,
Em sẽ sớm rời bữa tối để anh có thể nói với Marcos.
Ước gì tôi đã ở đó.
Cô nên thấy mặt của chồng mình
khi anh ấy nhận ra mình đang mắc kẹt.
- Tôi không bị mắc kẹt. - Vớ vẩn quá.
Không, không, không, không. Được thôi, tôi đã...
Tôi đã chọn không đi tiếp.
- Em cũng vậy. - Được rồi, được rồi.
Tôi đã bị mắc kẹt. Nhưng để bào chữa, trời mưa như trút nước ấy.
Ở đâu vậy? À, Brazil.
Đó là, khoảng, năm năm trước.
Ồ, vâng. Ngay sau khi Sadie được sinh ra.
Hy vọng hai người không phiền.
Tôi đã gọi vài món ăn Colombia.
Rất ngon đấy. Nó được gọi là mondongo.
- Hai người sẽ thích nó. - Mondongo có thịt đúng không?
Có thịt trong.
- Ừ, không, không. - Vâng. Mm-hmm.
Tôi quên nói với anh,
Giờ Sofia ăn chay rồi.
Thật ư?
Từ khi nào?
Khi tôi mang thai Andy, đứa con đầu tiên của chúng tôi,
Tôi nhận ra mình không thể ăn bất cứ thứ gì có mẹ.
- Được rồi, tôi có thể tôn trọng điều đó. - Mm.
Tôi không có ý kiến gì.
Rất ngon đấy. Không, ngon lắm.
Tôi muốn làm nghiên cứu của mình. Tôi đã tìm hiểu.
Có vẻ như có rất nhiều địa điểm tuyệt vời để đi leo núi.
Thật tệ là anh có việc hết rồi.
Chà, tôi thực sự đang cố khai quang buổi sáng của mình,
vậy anh có biết nơi tên là Cascada la Chorrera không?
Ừ, vâng. Nó chỉ là thác nước cao nhất của Colombia.
- Nó là một nơi tuyệt đẹp. - Không, nó rất đẹp.
Và nó rất gần. Nó ở Choachi. Rất gần.
- Muốn đi chứ? - Ừ, tôi muốn đi. Đi nào.
Này, tôi để ý thấy anh vẫn còn giữ cái ba lô kinh khủng
hồi đại học. - Ồ, vâng.
Cái được buộc bằng băng keo ấy.
Cẩn thận. Đó là chiếc ba lô may mắn của tôi đấy.
Chà, nó thật kinh khủng.
Khá khủng khiếp. Phải không?
Tôi hy vọng cô không phiền khi tôi cướp chồng của cô,
- nhưng nếu cô muốn đi cùng... - Không, không.
Sof sẽ không tham gia.
Thật ư?
Không hẳn là sở thích của em, phải không?
Em thích leo núi. Chúng ta đã từng làm thế suốt mà
Sof, em đã không leo núi trong mười năm rồi phải không?
Vậy thì sao? Không có nghĩa là em ngừng thích nó.
Thật khó để leo núi với bọn trẻ
đeo sau lung. Chính xác luôn.
Nhưng anh biết gì không? Tôi nên bỏ qua.
Không phải vì tôi không thích hay không hứng thú với nó,
mà vì tôi có rất nhiều việc phải chuẩn bị trước thứ Sáu.
Tôi nói rồi, cô sẽ làm rất tốt.
Anh chàng này thì tôi không biết, nhưng...
Vâng, chà, tôi sẽ thuyết trình tương tự
như đã thuyết trình nhiều năm trước, nên tôi sẽ ổn thôi.
Thật ra, tôi nên đi ngủ.
Tạm biệt hai người.
Tôi đã nói gì sai sao?
Không, không. Không phải tại anh.
Tôi đã định nói với anh sớm hơn. Tôi nên nói, có lẽ.
Tôi và Sofia đã quyết định là sẽ chia tay.
Cái gì? Khi nào?
Vừa mới đây thôi, vì vậy...
Hai người là cặp đôi hoàn hảo mà.
Vâng.
Anh gặp người khác sao?
Không phải thế. Nó chỉ là, ừm...
Chúng tôi đã thay đổi và chúng tôi sẽ tốt hơn khi xa nhau.
Tôi không biết phải nói gì cả.
Nói, "Josh, tôi đón anh lúc mấy giờ để
chúng ta có thể đi leo núi vào sáng mai?"
Được rồi.
Uống nào.
Sao anh chưa mặc đồ?
Ồ, Marcos không rảnh.
Ồ. Được rồi.
Em nghĩ em muốn đi.
- Đi đâu? - Choachi.
Em không có nhiều cơ hội để làm những việc như thế này, nên, vâng.
Em sẽ đi một mình à?
Chứ còn đi với ai?
No comments yet. Be the first to leave one.