لومړۍ 200 کرښې.
Anh Jin.
Sao anh lại tới đây vậy?
Anh Jin.
Có chuyện gì thế? Sao anh lại làm như vậy?
Xin lỗi vì mọi chuyện.
Từ nay anh sẽ làm theo mọi lời em nói mà.
Làm ơn đừng đi đâu nữa.
Chỉ cần ở bên cạnh anh thôi.
Anh Jin.
Anh yêu em.
Anh yêu em.
Em xin lỗi.
Em không thể nào ở bên cạnh anh...
Với tư cách là con nợ bị ràng buộc với chủ nợ nữa.
Em muốn tự tin yêu anh...
một cách bình đẳng.
Em cũng yêu anh.
Cảm ơn chị nhiều lắm.
Tôi sẽ chuẩn bị cho buổi triễn lãm và sẽ không làm ảnh hưởng tới tên tuổi của chị đâu.
Tôi đồng ý là tại vì cậu ta làm tôi sợ đó.
Tôi đã nói là đường đi an toàn lắm, cô sẽ không sao đâu.
Nhưng cậu ta thì mặt mày tái mét như sắp chết vậy.
Nếu buổi triễn lãm thất bại thì sẽ còn tới mức nào nữa đây?
Không tới nỗi vậy đâu.
Nhưng mà, hai người...
Thôi không có gì đâu, tốt nhất tôi không nên hỏi.
Dù đã muộn rồi, nhưng hai người cứ tranh thủ được nhiều hay nhiều nhé.
Đi thôi.
Lưng của anh.
Anh làm em thức giấc sao?
Chuẩn bị xong rồi ra đây, chúng ta ăn sáng.
Anh từng gặp bố của em rồi sao?
Ai lại cho người lạ vay tiền bao giờ?
Cũng đúng.
Gì đây?
Mấy người này chẳng biết cách kinh doanh gì cả.
Hèn chi không có bao nhiêu khách hết.
Bảo tàng không phải là nơi để kinh doanh đâu.
Không phải để kinh doanh...
Chỉ khi ông phục vụ cho nhu cầu của người ta....
và được họ đáp trả bằng tiền, thì đó mới chính là kinh doanh.
Có vẻ như cậu không thích mấy tác phẩm nghệ thuật nhỉ?
Tôi thậm chí còn không biết làm thế nào để khen nó đẹp nữa.
Bây giờ, người ta không đến nhà hàng chỉ để ăn thôi đâu.
Sao?
Khách hàng họ tận hưởng không khí ở đó, khoe khoang...
và tỏ ra tự mãn này nọ.
Tất cả là để chứng tỏ bản thân trên SNS thôi.
Đúng rồi, chắc là ông không biết tiếng Anh.
Đơn giản thì, họ sẽ chứng tỏ với người khác...
rằng mình đang ngồi ăn ở đó.
Phải làm cho nó trở thành một nơi tuyệt vời để người ta đem đi khoe khoang khắp nơi.
Nhưng cái bảo tàng này thì lại chẳng biết cách kinh doanh như vậy.
Dù sao thì, ông là ai thế?
À, thì ra ông làm ở đây sao?
Tôi là Kim Nak Chun,
người giám đốc không biết cách kinh doanh của bảo tàng này đây.
À xin lỗi, tôi thật sự không biết.
Tôi là Jin Moo Hak đến từ Dondon Gamjatang.
Chào cậu.
- Mời. - Cảm ơn.
Ôi.
Đáng lẽ tôi nên đến chào hỏi cậu trước.
Xin lỗi vì đã để cậu đến tận đây.
Tôi nghe nói tôi sẽ thành tầng lớp thượng lưu...
nếu như tôi được mời đến bữa tiệc cuối năm của Cheongsong.
Chuyện này có phải sự thật không?
Tôi nghĩ...
người ta bịa ra để tám với nhau thôi.
Bộ đây chính là chuyện cậu quan tâm sao?
Có lẽ tôi phải nói rõ thôi.
Tôi sẽ từ chối một cách lịch sự.
Sao?
Cho nên là đừng lãng phí giấy để mời tôi đến nữa.
Và cũng đừng hỏi Gamjatang của tôi về chuyện tài trợ...
cho bữa tiệc cuối năm này nữa.
Gamjatang?
Tôi tin mọi thứ trên thế giới này đều có cái giá của nó.
Người ta nói mối quan hệ cá nhân và học thức...
rất quan trọng trong việc vận hành kinh doanh.
Nhưng tôi chưa bao giờ sử dụng nó như một lợi thế của mình...
hay là lên kế hoạch cho tương lai gì cả.
Và tôi cũng không rõ...
liệu tầng lớp thượng lưu có thật sự tồn tại ở đất nước này hay không?
Tôi sẽ cho ông vay tiền theo lời anh trai tôi bảo.
Và tôi cũng không đòi hỏi gì từ ông đâu.
Chỉ cần đảm bảo trả cho tôi đúng số tiền lãi là được.
Tôi không muốn nghe ông nói muốn giúp đỡ...
hay là giới thiệu tôi với ai đó...
và không trả lãi đúng hạn đâu.
Đó là yêu cầu của tôi? Ông thấy thế nào?
Chúng ta có thể...
cùng nhau ăn một bữa không?
Ăn một bữa thôi cũng khó lắm hả?
Tôi muốn nghe thêm một chút...
Về tư tưởng kinh doanh mà cậu vừa nói tới.
Tôi đang cố gắng...
để làm cho cái bảo tàng này được công chúng chú ý hơn.
Nhưng hình như tôi lại không may mắn trong việc tìm ra giải pháp.
Dù sao thì đây cũng là nhiệm vụ của tôi.
Và tôi nghĩ mình sẽ tìm ra cách nào đó để giải quyết...
nếu như trò chuyện với cậu đó.
Vậy thì ông sẽ là người thanh toán cho bữa ăn đúng không?
Hả?
Chắc chắn rồi.
- Vậy thì tôi đi đây. - Được rồi.
Cậu Jin này.
Không biết cậu có bạn gái chưa nhỉ?
Tôi có biết một cô gái này tốt lắm.
Tôi nghĩ hai người sẽ rất hợp nhau đó.
Không phải vì là con gái tôi nên tôi mới giới thiệu đâu.
Nhưng con bé thật sự rất tốt.
Vấn đề là tối ngày nó chỉ thích nghiên cứu này kia thôi.
Cho nên tôi muốn nó gặp được người giống như cậu...
để biết được thế giới này vận hành thế nào.
Liệu cô...
Vì được thừa hưởng mọi thứ từ tôi nên con bé xinh xắn lắm.
Anh.
Tôi chỉ quan tâm tính cách thôi, không quan trọng bề ngoài đâu.
Con gái tôi thật sự rất tốt bụng nữa.
À, tôi có một tấm hình của con bé ở đây này.
Tình cờ.
Sao? Cậu mới vừa nói gì thế?
Thật sự thì, tôi thích kiểu tình cờ hơn.
Tôi muốn gặp gỡ và hẹn hò một cách bình thường nhất.
Thật không may, tôi phải từ chối lời giới thiệu này của ông rồi.
À, là vậy sao.
Vâng.
Vậy thì tôi không thể làm gì được nữa rồi.
Không đời nào, bố em thật sự nói như vậy sao?
Anh nói dối đúng không?
Tại sao anh phải nói dối chuyện này chứ?
Bố thật là biết cách làm em xấu hổ mà.
À nhưng mà, rốt cuộc bố em thì có sao?
Sao?
Lúc còn trẻ bố em đẹp trai lắm đấy.
Cũng có một đôi mắt to tròn nữa.
Anh có nói bố em xấu đâu.
Ông ấy chỉ là không phải mẫu người anh thích thôi.
Chắc em phải biết mình mới là kiểu người anh thích chứ.
Nhưng mà bố em thật sự rất thích anh Jin đó.
Anh còn nhớ cái chậu gốm lúc trước không?
Cái mà anh dùng để đựng tương đậu đó.
Ôi cái chậu!
Sao? - À.
Cái này dùng để đựng tương đậu.
Tôi chỉ sợ nó bốc mùi thôi.
Chậu gốm đó là do nghệ nhân Kim Chang Gi làm ra.
Bố em chỉ đưa nó cho người mà ông ấy thực sự thích thôi.
Bố em đưa nó cho anh, đúng không?
Ừa.
Cha mẹ nào cũng đổ anh cả
Anh khá là được yêu mến bởi thế hệ trước.
Và đương nhiên, là những người phụ nữ trẻ có xu hướng...
thích anh hơn họ. Chỉ hơn một chút xíu thôi.
Ăn nào.
anh* Jin, anh cũng nên ăn đi.
Em định gọi anh là anh* Jin đến tận khi nào?
Sao em lại cư xử trịnh trọng với anh vậy?
Anh nghĩ chúng ta đã qua cái giai đoạn đó của mối quan hệ mình rồi.
Vậy em nên gọi anh như nào thay vì anh Jin?
Honey. Cục cưng. Anh yêu.
Em bé. Ông xã.
Có rất nhiều biệt danh em có thể gọi anh.
Những biệt danh mà người khác có thể ganh tị phát điên.
Nhưng tại sao em lại gọi anh là anh Jin, Nghe nó xa cách quá vậy.
Vậy anh thích cái nào, anh yêu?
Anh chỉ muốn..
Anh yêu, nói em một cái đi.
Em sẽ gọi anh bằng bất cứ cái tên nào anh muốn.
À thì..
Anh yêu... Ôi.
Nếu em thích anh yêu,
thì em gọi anh như thế đi. Được đó.
Em yêu, em cũng thích biệt danh như thế chứ?
Anh yêu.
Trời ơi. Tuyệt quá.
Anh đang làm gì thế?
Tất cả đã chấm hết.
Cảnh sát đang truy đuổi tôi.
Cho tôi trốn ra nước ngoài đi.
- Nhưng anh đã vào danh sách cấm bay rồi. - Chính xác.
Bỏ tôi khỏi danh sách đó hoặc cho tôi lên cái thuyền nào đó cũng được.
Cho tôi biến khỏi đây đi.
Tại sao tôi phải giúp anh?
Cậu đang nghiêm túc hỏi tôi à?
Sự biến mất của tôi sẽ là ích lợi đối với cậu.
Nếu tôi nói ra...
Tôi chắc rằng cậu sẽ hiểu.
Tôi không hề bám đuôi cậu.
Cậu nghĩ tôi đang tỉnh táo à?
Tôi có nên nói cho cả thế giới nghe chuyện đã xảy ra tối qua không?
Tôi có nên nói cho mọi người biết cậu là loại người gì không?
- Tôi có nên đến đồn cảnh sát ngay không? - Đi đi.
- Cái gì? - Tôi chở anh sang đó nhé?
Tôi thậm chí có thể gọi liền luôn.
Tên khốn này.
Thú tội và lãnh án đi..
Có thể anh sẽ chỉ bị quản chế thôi bởi vì tinh thần anh không ổn định.
Nếu anh tiếp tục như này,
No comments yet. Be the first to leave one.