لومړۍ 200 کرښې.
Hầu như mọi ngày mình đều thấy ổn, hòa mình trong đám đông...
Như là một phần của biển người đông đúc để không bị chú ý.
Vấn đề là, mình không giống họ như mình mong muốn.
Mình được tạo ra, chứ không phải sinh ra.
Và bởi vì con người tạo ra mình...
Nên đâu đó trong chuỗi dây chuyền, có những đoạn bị rối...
Có người đã phạm sai lầm.
Vậy nên, có những ngày, mình cảm nhận rõ...
Hậu quả của sai lầm đó.
- Chào. - Cô gặp may đấy.
- Cám ơn Chúa. - Giờ thật khó tìm những thứ này.
Có một chuyện tôi không hiểu...
Tryptophan sao? Nó chỉ là một loại đồ ăn...
Nhưng cô thì hành động như một người nghiện thèm thuốc vậy.
Con gái cần axit amin của riêng mình.
- Cô ổn chứ? - Tôi sẽ ổn thôi.
Oh, tôi phải đi thôi. Cô đúng là vị cứu tinh.
- Chào em - Anh gọi em à?
Anh nghĩ có khi em muốn dùng bữa tối cùng anh.
- Em không muốn lôi anh vào rắc rối. - Um, chẳng thú vị gì cả.
Chỉ là một phút ngẫu hứng lăn vào bếp thôi mà.
Em không thấy đói. Chỉ cảm thấy khó chịu.
Ah.
Một cốc rượu Tokay Pinot Gris từ trước vụ nổ The Pulse sẽ chữa khỏi cho em
Giờ em nên ở lại.
Cho dù em không nên ở những nơi thiếu ánh sáng như thế này.
Em thấy đau đầu như mọi lần vậy.
Cũng có lúc thành phố này thực sự tuyệt đấy.
Hoặc họ hay nói vậy.
Anh đang làm gì khi vụ nổ xảy ra?
Ở trên du thuyền của chú anh, lái tới bến cảng Thứ Sáu trên đảo Orcas với một cô bạn gái.
Sao em không thấy ngạc nhiên nhỉ?
Anh biết ngày tận thế đang đến khi bản đồ vệ tinh hỏng, và, um...
Và chiếc thuyền bị mắc cạn.
Em thì sao?
Này, bọn mày ở ngoài đó hả?
Em đang trốn dưới cầu thang.
Em được một gia đình nhận nuôi.
Có 2 người, em và Lucy. Chị ấy lớn hơn.
Cha chị ấy là một kẻ nghiện rượu. Ông ta đánh bọn em rất thường xuyên.
Ông ta đang xem TV, và khi đó TV mất sóng vì vụ nổ ...
Tao sẽ cho lũ ranh con chúng mày một bài học.
Và ông ta đi tìm ai đó để trút giận.
Thật khó tưởng tượng một sát thủ bẩm sinh như em lại phải chịu đựng điều đó.
Em cố gắng để hòa nhập, anh hiểu không? Cư xử như một đứa trẻ bình thường.
Thế giới hỗn loạn là một lý do tốt để ai đó có thể thoát khỏi địa ngục.
Như em đã làm vậy.
- Em ổn chứ? - Như em đã nói, em không bị sốt.
Lần này tệ hơn nhiều hả?
Lần nào em cũng cảm thấy tệ.
Thường thì Tryptophan có tác dụng, nhưng...
Cơn co giật này mạnh hơn mọi lần.
- Anh nên gọi bác sĩ chứ? - Anh sẽ nói gì với ông ta?
Rằng người bạn biến đổi gen của anh bị một lỗi thiết kế trong tuyến nội tiết não à?
- Thứ đó có tác dụng chứ? - Nó cung cấp serotonin...
Mà lẽ ra trong não bình thường có thể tạo ra, nhưng em thì không.
Khi thiếu thứ đó, em sẽ bị co giật.
Lẽ ra em là một cô gái mạnh mẽ...
Nhưng thực ra, em chỉ là đồ vô dụng thôi.
Anh không biết điều đó.
Anh có thể làm gì?
- Ở lại bên em, được không? - Anh sẽ ở ngay đây.
- Anh sẽ không đi chứ? - Anh sẽ không đi đâu cả.
Thiên Thần Bóng Tối.
Tôi để tiền vào phong bì, tôi để phong bì trong chiếc hộp này,và giờ nó đã biến mất.
Ông biết không, có lẽ tôi đã mang nó lúc đi mua sắm...
- Tôi đã có vợ để lo việc đó. - Ông là một hình tượng mẫu mực, Walter.
- Vợ của ông quả là một người may mắn. - Này ! Cô không cho rằng ai đó đã lấy cắp chứ?
- Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra cho nó nữa. - Ôi, thật là đen đủi.
Tội ác đang tràn lan trong thành phố này. Nhưng nếu tôi không nhận được tiền...
Cô và mọi người trong tầng này sẽ phải ngủ ngoài đường tối nay.
Chúng ta vừa bị cướp. Tiền thuê nhà đã biến mất.
- Mình lấy đấy. - Ôi, tạ ơn Chúa.
- Xin lỗi, tôi đang đợi đây. - Tôi không có ở đây.
- Cái gì? - Tôi tiêu nó rồi.
- Cậu tiêu rồi sao? - Được rồi, thôi nào. Các cô đang phạm luật đấy.
Khoan hãy gọi, Walter! Ông sẽ nhận được tiền, được chứ?
- Dù sao, ông cũng tới sớm 3 ngày. - Dạo này đang khó khăn.
Ông sẽ nhận được vào buổi sáng.
Các cô có 24 giờ.
- Ý cậu là sao, cậu tiêu mất rồi sao? - Mình phải mua vài thứ.
Cậu dùng tiền mà mình và mọi người góp lại cho việc riêng sao?
- Mình chỉ mượn ít hôm thôi. - Cậu có thể hỏi mình mà.
- Đó là chuyện khẩn cấp. - Phải, được rồi.
Walter sẽ nhận được tiền, mới cứng!
Chỉ là... có chuyện gì với cậu vậy?
- Cậu đã ở đâu thế? - Không liên quan đến cậu.
Không phải vì mình quan tâm, nhưng tất cả chúng mình đang che giấu cho cậu.
- Normal đang điên tiết đấy. - A, a ,a, đồng nghiệp ngớ ngẩn của cô...
Đã giải thích với tôi việc cô bỏ đi trưa hôm qua bằng những chuyện này đây :
" Cô phải đi chữa răng"...
" Dì cô mất, lần nữa", và câu chuyện tôi thích nhất là từ tên ngốc này đây,...
"Cô bị cảnh sát bắt vì làm bùa phép."
Giờ cô có định thử thách trí thông minh của tôi nữa không?
Tôi ngủ quên mất.
- Tôi tưởng cô không ngủ. - Thường là như thế.
Cơ thể tôi cần nghỉ ngơi chứ.
Phải rồi, um, nghỉ ngơi lúc ngoài giờ ấy, cô nàng ạ.
Biến khỏi đây. Xéo.
Này. Mình cần mượn cậu ít tiền, tới ngày mai thôi.
Sau chuyện tối qua, lẽ ra mình không nên nói chuyện với cậu nữa ấy chứ.
- Cậu bỏ mình đứng chờ ở đó. - Mình thấy hơi mệt tối qua.
Cậu đã có thể gọi, thay vì bỏ rơi mình ở đó.
- Mình tự do mà, đừng ép buộc mình, được chứ? - Cậu định nói gì với mình thế?
Cậu không muốn biết đâu. Vậy cho mình vay nhé.
Mình hết tiền rồi, cưng ạ.
Làm ơn! Tôi không có tiền.
Trả lời sai rồi. Chú muốn thế nào? Như bình thường hay giòn hơn chút nữa?
Tôi không có tiền! Không có tiền!
"Tiếng Trung Quốc"
Này.
- Có chuyện gì thế? - Lại đây.
- Em tên gì, búp bê? - Anh là tay chơi từ Hymalaya tới à?
Đúng. Là anh đấy.
Em phải nói thầm với anh, vì có lẽ sẽ hơi sốc đấy.
Cút ra!
Thôi nào! Chiếc xe mới cứng mà!
Chuyện gì xảy ra nếu bọn côn đồ đó muốn tìm lại xe của chúng?
- Nó sẽ nát vụn thành cám. - Thì tôi sẽ hết đời.
- Tôi sẽ trả cô 1000 đô la. - Chú định cắt cổ cháu à?
Đó là điều tốt nhất tôi có thể làm.
- Được thôi. - Tôi sẽ có tiền cho cô vào sáng mai.
- Cháu cần tiền ngay bây giờ. - Tôi không có nhiều tiền như thế ở đây.
- Đúng sáng mai. - Chú nhớ đúng hẹn nhé.
- Chào các cậu. - Max, chúng ta cần nói chuyện.
Mình sẽ trả tiền vào sáng mai, được chứ?
- Cậu sẽ không tìm thấy nó đâu. - Cậu gặp vấn đề rồi, bồ tèo ạ.
- Nhưng Kendra và mình sẽ lo cho cậu. - Vì chúng mình yêu cậu rất nhiều.
Thuốc của mình đâu rồi?
Mình ước cậu có thể thấy chính cậu. Nóng giận, thất thường.
- Không có mặt khi lẽ ra cậu nên ở đó. - Lấy trộm tiền.
Mình cần phải có thuốc vì mình thấy không khỏe.
Vì cậu quá căng thẳng. Thực ra là vì ma túy.
- Thuốc của mình đâu? - Bình tĩnh nào, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
- Không! Không ổn gì hết. Mình cần thuốc của mình. - Điều cậu cần là sự giúp đỡ.
- Và hãy trân trọng cuộc sống của mình từng ngày một. - Hãy tham gia khóa điều trị Mười Hai Bước đi cô bạn.
Chương trình đó thực sự có tác dụng nếu cậu làm theo. Tin mình đi, mình đã từng trải qua rồi.
Thật sao? Cậu nghiện thứ gì vậy?
Hình xăm. Mình xăm chúng khắp người. Trông mình như cây thông Noel vậy.
- Không thể kiềm chế được. - Chúng đâu hết rồi?
Bước thứ 13 là tẩy chúng đi bằng laser mà.
Mình sẽ chết nếu không có thuốc. Nói mình biết các cậu giấu chúng đâu rồi.
Dưới bồn cầu, cũng là nơi đời cậu sẽ đến nếu không tỉnh táo lại.
- Nói với mình cậu không làm vậy chứ. - Một ngày nào đó cậu sẽ cảm ơn chúng mình.
Mình nghĩ mọi chuyện tiến triển tốt hơn cả kỳ vọng.
Xét dưới góc độ can thiệp, đó đúng là một cú home run.
- Tôi cần thêm tryptophan. - Lại nữa sao?
Chuyện dài lắm. Và ngày mai tôi mới trả tiền cô được.
Tôi biết cô luôn giữ chữ tín, nhưng tôi hết hàng rồi.
Cô có biết tôi có thể tìm thứ đó ở đâu không?
- Tôi xin lỗi. - Cô lấy hàng ở đâu?
Tôi sẽ phá sản nếu nói ra nơi tôi trực tiếp lấy hàng.
- Cô lấy hàng ở đâu? - Bình tĩnh nào.
Nói tôi biết.
Một bác sĩ ở bệnh viện Metro đưa chúng cho vài bệnh nhân.
Tôi quen một hộ lý ở đó.
Gọi bảo vệ cho tôi.
- Cô làm gì ở trong đó? - Tìm phòng tắm.
Um, bảo vệ đang đến rồi.
Từ khi nào con gái yếu đuối một chút cũng là phạm pháp vậy?
- Bắt lấy cô ta! - Này!
Đồ nghiện ngập hư hỏng.
Ông ngày càng phong độ đấy nhỉ?
Hình như ông còn giảm vài cân nữa đấy.
Của ông đây - đúng loại ông thích.
Về chuyện tiền nong, Walter. Ông gia hạn cho chúng tôi thêm một ngày, được chứ?
Tôi đã cho các cô thêm một ngày rồi.
Cư trú bất hợp pháp trên tầng 7. Tôi cần hỗ trợ ngay.
- Nghe rõ. Hết. - Cà phê ngon lắm.
Được rồi, mọi người ra ngoài ngay. Nhanh lên. Đi hàng một. Ngay bây giờ.
Cô ấy lấy tiền và trốn đi sao?
Nghe không giống Max chút nào.
- Cô có chỗ ở tạm chứ? - Chị của cô. Cháu thì sao?
Cháu không biết. Có lẽ cháu sẽ ở tạm quán Original Cindy.
- Mama. - Shh. Không sao đâu con.
- Đi nào. Được rồi. - Thế chứ, mọi người, đi ra nào.
Còn đồ đạc của chúng tôi thì sao?
Có lẽ sẽ bị quăng lên xe chở rác.
- Cô không sao chứ? - Lo chuyện của anh đi.
Nếu cô phun ra, thì đó sẽ là chuyện của tôi rồi.
Đây.
Tự lau mặt mình đi. Cô muốn trông khá hơn khi họ chụp ảnh đấy chứ?
Đi về bên phải.
Quay mặt sang trái.
Tiếp theo.
Tới lúc biểu diễn rồi.
Để tay vào.
Đi thôi.
Đặt tay lên bàn và, um...
dạng chân ra, được chứ?
Cô em được đấy, nhỉ?
Một chùm chìa khóa.
Son môi, hương anh đào.
Một gói kẹo cao su, cũng hương anh đào.
Và một ít tiền lẻ, tổng cộng...
- 21 đô la. - Là 75 đô la chứ, không biết đếm à!
Tao bảo đặt tay lên bàn.
Thấy chưa, anh cá là cô em quen với chuyện này rồi, đúng không?
Một con bé nghiện lang thang như cô em thì đòi bao nhiêu mỗi lần chứ?
Hỏi vợ ông ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.