لومړۍ 200 کرښې.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
"Người như anh...
Người như anh nên chết quách đi!"
Người như anh
nên chết quách đi!
"Người như anh nên chết quách đi!
Người như anh nên chết quách đi".
Em nói thế mà.
Ngày nào em chả nói với mẹ là muốn anh chết.
Cho nên ngày đó em mới đẩy anh xuống sông.
Anh đã kêu cứu.
Anh đã liên tục kêu cứu,
nhưng em lại bỏ chạy.
Em bỏ chạy, để anh lại một mình.
Em muốn anh chết. Ngày nào cũng thế...
- Lúc nào em cũng muốn giết anh mà. - Không...
Mọi người...
Mọi người ơi!
Em tôi muốn giết tôi này!
- Không có. - Mọi người ơi!
Không phải...
Em tôi muốn giết tôi này!
Mọi người ơi!
Em tôi...
- Em tôi muốn giết tôi này! - Không...
Mọi người ơi, em tôi muốn giết tôi này!
Anh à. Anh biết truyện cổ tích Ông Vua Có Đôi Tai Lừa , đúng chứ?
Em tôi muốn giết tôi này!
Mọi người ơi!
Nó...Nó muốn...
Mọi người ơi!
Mọi người nghe này!
Em tôi muốn giết tôi này!
Không có...
- Mọi người ơi! - Em không có.
- Em tôi muốn giết tôi này! - Em không có.
Anh à, không phải đâu.
CHƯƠNG 10 CÔ BÉ CHĂN CỪU
BỆNH NHÂN DÙNG THUỐC AN THẦN CẤM LÀM PHIỀN
Cậu ấy ngủ chưa?
Rồi ạ.
Chúng tôi vừa cho thuốc an thần để cậu ấy ngủ rồi.
Để cậu ấy ở lại một thời gian được chứ?
Ý tôi không phải là cho nhập viện,
mà chỉ là giữ lại để theo dõi.
Vâng.
Anh cậu phải ngủ một lúc rồi mới tỉnh.
Trong lúc đó, cậu ra ngoài hóng gió đi.
Này, anh đi đâu vậy, hả?
Tôi hỏi anh đi đâu?
Tôi đau chân.
Này, Moon Gang Tae!
Tôi bảo anh đừng quay lưng với tôi mà.
Tại sao
lưng anh rộng một cách không cần thiết vậy?
Anh không đói à?
Nếu đi tàu ở đây và tới ga sau nữa
- sẽ có quán mì udon ngon. - Ko Mun Yeong.
Đừng đi theo tôi nữa.
Chúng ta là một đôi mà. Phải đi cùng nhau chứ.
Về nhà đi.
Tôi phải ở bên anh trai.
Anh không làm gì sai cả.
Hôm đó, việc anh ấy ngã xuống nước
là sự cố không may.
Gang Tae ơi! Cứu anh với!
Gang Tae!
Anh từng hèn nhát nhưng không nhẫn tâm.
Dù anh đã bỏ chạy,
nhưng rốt cuộc đã trở lại cứu anh ấy.
Anh vô tội mà.
"Anh thật sự
chết đi thì tốt quá".
Tôi đã bỏ chạy với suy nghĩ đó.
Anh trai tôi biết điều đó.
Và cô
cũng biết rồi mà.
Cô biết gì về tôi chứ?
Sao dám tùy tiện đùa giỡn thế hả?
Đồ đạo đức giả.
Tôi không thể nào vô tội.
Vậy nên
để chuộc tội,
anh dành toàn bộ cuộc đời mình cho anh trai?
Hôm đó,
ở con sông đó,
sao cô lại cứu tôi?
Cô nên để tôi chết đi chứ.
Nếu hôm đó chết đi,
đời tôi đã không thành ra thế này.
Mình liên tục gọi nó.
Vậy mà nó lại bỏ đi.
Nó bỏ mình lại.
Nó bỏ mình lại đó
rồi bỏ chạy thật xa.
Cậu ta muốn giết anh trai.
Nghe nói cậu ta đã đẩy anh mình xuống sông.
Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Dù sao thì lúc cậu ấy cười,
nụ cười trông cũng rất tỏa nắng.
Tôi nhìn thấy rồi.
- Gì? - Trong mắt điều dưỡng Moon
có viết một dòng chữ.
"Tôi sẽ giết từng người một".
- Nhưng cậu ấy đẹp trai. - Kệ đi. Nói nhảm ấy mà.
Ừ, đẹp thật.
Đẹp thì đã làm sao?
Này, con mụ pháp sư điên!
- Jeong Tae! - Cẩn thận cái miệng!
Ôi trời.
Lau mặt đi.
Bệnh nhân Joo Jeong Tae,
với tài nghệ ngắm bắn bằng bình cứu hỏa,
đúng là người xuất thân từ đội cứu hỏa nhiều năm trước.
Phải phun vào lửa, sao lại phun người vô tội?
Không nghe anh ta nói à?
Họa là từ miệng chúng ta mà ra.
Cho nên mọi người phải cẩn thận cái miệng.
Đừng bàn tán gì về chuyện của điều dưỡng Moon.
Trời đất.
- Y tá trưởng. - Hả?
Ghi chép về việc tư vấn của bệnh nhân Park Ok Ran mà chị nói.
Ừ, cảm ơn cô.
Mà sao tự nhiên chị lại xem ghi chép của Park Ok Ran?
Gần đây tôi thấy bà ấy hay thay đổi cảm xúc,
và mức độ ảnh hưởng cũng khác mọi khi.
MỨC ĐỘ ẢNH HƯỞNG: SỰ BỘC LỘ CẢM XÚC
Tôi muốn kiểm tra xem có nguyên nhân cụ thể gì không.
PHÒNG TƯ VẤN
Dạo này có thấy bất tiện ở khu bệnh không?
Tôi tò mò một chuyện.
Bà nói đi.
Cậu ấy đã muốn giết thật à?
Sao ạ?
Cậu điều dưỡng đó muốn giết anh trai à?
Không. Chắc giữa hai người có hiểu lầm gì đó.
Y tá trưởng.
Tại sao Othello
lại giết vợ mình?
Vì hiểu lầm.
Tôi đem cặp sách tới rồi.
Anh ngủ à?
Anh không đói à?
Ở đây vắng vẻ quá, đúng không?
Nếu có phòng bệnh trống, tôi sẽ chuyển anh đi ngay.
Nếu anh muốn về nhà...
Không về, không về nhà đâu.
Được rồi. Anh ở lại đây một thời gian đi.
Có gì bất tiện thì gọi tôi nhé.
Được chứ?
Cái thằng này, cả ngày không nghe máy.
Điên mất.
Chắc còn một người nữa phát điên đây.
Tôi có nên ở cạnh không?
Cô ở bên cạnh Mun Yeong có ích gì?
Không. Là họa sĩ Moon Sang Tae cơ.
Này.
Mun Yeong bị cuốn vào cuộc cãi nhau của họ,
không biết lúc nào mới có tác phẩm mới.
Cô còn lo lắng cho ai vậy hả?
Thật là!
Xem con buôn suy nghĩ kìa.
Sao cơ?
Bố mẹ anh đặt tên chuẩn phết đấy.
"Sang In" mà, chuẩn thương nhân.
Còn cậu là hãm tài nên mới tên là "Jae Su" hả?
Bố mẹ tôi đưa chỗ chuyên đặt tên 300.000 won để họ đặt tên đấy.
Tên tôi do ông cố xuất thân từ Độc Lập Quân đặt cho!
Hai người thôi đi.
Giờ bạn tôi không rõ sống chết, không liên lạc được nên tôi sốt ruột.
Vậy mà anh chỉ nghĩ tới chuyện bán sách.
Nếu từ đầu cô Ko Mun Yeong đó không dụ con người hiền lành ấy đi chơi
thì có ra nông nỗi này không?
Vỗ tay bằng một bàn tay được à?
Cậu ta cũng thích nên mới cun cút đi theo, không phải sao?
Cậu ta bỏ mặc anh trai ở đây,
lại còn đi qua đêm với Mun Yeong.
Đảm bảo là có động cơ vô cùng đen tối.
Ngừng lại đi, im lặng được không?
Tất cả là tại Ko Mun Yeong, cô ta là chủ mưu!
Moon Gang Tae! Hắn mới là kẻ nham hiểm!
- Thật đấy hả? Bỏ ra. - Thật hả?
- Đùa nhau à? - Tới lượt cậu nói à?
Trời ơi. Anh tập thể hình hả?
Ăn cơm thôi.
- Vâng ạ. - Vâng ạ.
Dù trong lòng chúng bồn chồn đi nữa,
mong là bọn nó không bỏ bữa.
BỆNH NHÂN DÙNG THUỐC AN THẦN CẤM LÀM PHIỀN
Anh.
Sao cô lại cứu tôi?
Cô nên để tôi chết đi chứ.
Tên xấu xa.
Cứ vào là được mà. Ngồi đó mãi thì được gì?
Với một người tự kỷ, họ đóng lại cánh cửa dẫn ra thế giới.
Anh Gang Tae
đang đợi anh trai mở cửa trước.
Không khác gì hồn ma vất vưởng.
Không thể tiến lại gần
mà cũng không thể rời đi.
No comments yet. Be the first to leave one.