Michael Che Matters

Michael Che Matters

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

Michael Che Matters WEBRip Netflix vi
د لخوا تبصره NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Đào Viết Bội Quỳnh. Thời lượng: 1g 00ph (60 phút)

تګونه

webrip
web
BRip
په خپور شو: 2021-11-20
ډاونلوډونه: 15
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

Lại là thư thoại à?

Này Che!

Cậu làm gì ở đây thế, anh bạn?

Mọi người đến làm chương trình đặc biệt, họ chỉ đứng trên đó và nói.

Họ làm gì ở đó vậy nhỉ?

Cậu biết đấy, họ, kiểu như, họ khiến chương trình đặc biệt chẳng đặc biệt nữa.

Phải như bữa tối hôm đó, đặc biệt như kiểu mấy bộ đồ da ấy.

Còn nhớ hồi trước họ hay làm như thế không?

Còn nhớ lúc họ bước ra sân khấu

như thể họ biết rõ đây sẽ là đêm của họ, thậm chí còn hơn thế nữa?

Này, giờ mấy gã này lên sân khấu mà chẳng nói gì hay ho cả.

Cậu, cậu phải nói gì đó cho ra trò, Che, kiểu như những vấn đề nóng hổi đó anh bạn.

Và tôi, tôi thích cậu gãi đúng chỗ,

muốn nói thế nào thì nói, cứ nói ra cảm nhận của mình, đừng kiềm hãm.

Quý vị và các bạn,

ngay lúc này tôi cần mọi người khuấy động không khí.

Hãy chào mừng Michael Che!

Cảm ơn!

Cảm ơn nhiều lắm!

Quỷ thần ơi!

Tôi thấy vui quá.

Hôm nay là một ngày tồi tệ.

Các bạn làm tôi thấy đỡ hơn.

Trên tàu lửa, một gã vô gia cư gọi tôi là thằng da đen.

Tôi bỏ qua vì gã là vô gia cư và tôi đã nghĩ đó là luật bất thành văn.

Tôi nghĩ bạn phải để người vô gia cư nói bất cứ cái gì họ muốn

và phải giả vờ như không thấy họ.

Đừng có xạo. Chỉ mình tôi ư, thật sao?

Khi người vô gia cư đi tàu lửa và la hét nhặng xị,

tôi sẽ trở thành lính hoàng gia Anh, đứng nghiêm và mắt nhìn thẳng.

Như kiểu, "Nói gì cũng được, gã vô gia cư. Anh sẽ không hạ gục được tôi.

Chỉ đừng đụng tôi với cái gì ướt ướt."

Không phải tôi...

muốn mình vô cảm.

Tôi cho một gã vô gia cư 20 đô, mặc dù không muốn.

Tôi chỉ muốn cho anh ta tiền. Bạn có bao giờ muốn giúp một người chưa?

Tôi chỉ muốn giúp anh ta, nên tôi đến gần

và thò tay vào túi quần,

nhưng tôi thấy có một tờ tiền trong túi,

và tôi lôi tờ tiền ra và đó là tờ 20...

và anh ta thấy tờ mệnh giá 20 đô.

Tôi nghĩ, "Mình đâu thể nhá hàng như thế, mình phải đưa anh ta toàn bộ."

Bạn đâu thể đến gần một người vô gia cư và nói rằng,

"Ôi không! Không phải cho anh, anh bạn.

Suýt nữa tôi đã cho tên ăn xin kia 20 đô.

Để tôi đi mua một thứ gì đó mà tôi không cần

để lấy tiền lẻ đưa lại cho anh.

Có thể tôi sẽ mua một chai Snapple ba đô và đổ đi một nửa,

để không phải phí đồng nào cả."

Tôi đâu làm thế. Đều là con người cả nên tôi đưa hết.

Và anh ta rất vui. Lúc đầu hơi bối rối, kiểu như, "Anh chắc chứ?"

Tôi nói, "Đương nhiên rồi, anh cũng là con người, anh xứng đáng mà."

Anh ta nói, "Chúa phù hộ anh."

Tôi nói, "Này, tôi chỉ giúp được có thế."

Anh ta nói, "Tôi ôm anh nhé?" Và tôi nói, "Không."

Tôi nói, "Bắt tay thì được."

Thế là bắt tay, tay anh ta ướt nhẹp.

Tôi điên tiết lên.

Tôi muốn đánh anh ta nhưng sợ phải tạo nắm đấm.

Tôi không muốn cảm nhận thứ chất lỏng trên tay mình.

Tôi nhìn chằm chằm vô nó. Tôi như thể, "Cầu trời lúc khô không bị dính."

Anh ta gọi tôi là thằng da đen.

Bạn biết đấy, từ đó nhạy cảm đúng chứ?

Ở chương trình khác, tôi cũng kể một chuyện vui với từ đó.

Khán giả lặng thinh, giống như vừa rồi.

Tôi thấy tệ nên đã cố gắng khiến họ thoải mái hơn, cho họ cười nhiều hơn.

Tôi đã làm được. Ai cũng vui vẻ, quên mất tôi đã nói gì.

Tôi cũng quên mất mình đã nói gì.

Và tôi kết bằng câu, "Tôi vừa nói gì nhỉ?"

Và một bà da trắng ngồi phía sau la lên, "Thằng da đen!"

Các bạn cười được chứ khán giả tại đó thì không đâu.

Họ phát khiếp!

Họ há hốc mồm! Họ bảo, "Đánh bà ta đi!" Tôi nói, "Tôi sẽ không đánh đâu.

Bà ấy nói đúng 100%. Tôi đang nói về chủ đề đó mà."

Không phải kiểu, "Ừ, bọn tôi chơi bóng rổ. Tôi đang nói gì nhỉ?" "Thằng da đen!"

Và cách bà ấy nói nữa, không phải kiểu, "Thằng da đen!"

Mà là, "Thằng da đen! Ôi Chúa ơi." Như kiểu bà ấy...

Chắc chắn bà ấy không phân biệt chủng tộc, bà ấy chỉ muốn nghe chuyện hài thôi.

Tôi không thể giận bà ấy được, đúng không?

Không thể giận bà ấy được.

Nếu tôi là người da trắng, có khi tôi sẽ bực mình hơn.

Chỉ vì là một người da đen có nhiều áp lực lắm.

Không biết các bạn có thấy không,

nhưng nếu tôi nghe một người da trắng nói chữ đó,

nghĩa là tôi phải đánh anh ta.

Cho dù tôi không giận, tôi vẫn phải đánh.

Chả biết sao nó lại có trong hợp đồng của gã da đen.

Và đã đánh thì phải thắng!

Nếu tôi thua, tức là anh ta sẽ có dịp nói từ đó nữa.

Tôi phải kể chiến công của mình mà.

Đâu thể nói, "Ừ, gã da trắng gọi tôi thằng da đen."

"Thế cậu làm gì?" "Chà, tôi bị đánh tơi tả trong 15 phút."

Rồi hắn lặp lại từ đó, và biến mất trên xe đạp Citi Bike. Thật là xấu hổ.

Loại xe của dân da trắng tôi có thể nghĩ tới là Citi Bike.

Tôi chả biết sao.

Tôi không biết trả lời thế nào khi người da trắng hỏi,

"Khi nào nói được, khi nào không?" Sao tôi biết được.

"Tôi nói được không?" Chả biết, thử xem.

Tôi nghĩ không phải người da trắng nào nói từ đó cũng là phân biệt chủng tộc.

Tôi không biết. Có khi bạn thích âm nhạc, sao biết được.

Phân biệt chủng tộc đâu phải dễ. Phải chồng chất nhiều năm.

Các bạn gọi thằng da đen chưa đủ. Phải phân biệt thật sự cơ.

Khi tranh cãi, cô bạn da trắng gọi tôi thằng da đen và tôi không giận,

vì tôi đã biết cô ấy 20 năm trời. Và cô ấy không phân biệt chủng tộc.

Vì cô ấy không có lòng tự trọng.

Không tin vào bản thân mình, thì làm sao nghĩ mình tốt hơn bọn da đen.

Xin lỗi.

Bạn có biết là người theo thuyết ưu thế thì phải tự tin thế nào không?

Bạn nghĩ Hitler có vấn đề về hình thể sao? Không đâu!

Thằng cha ấy rất tin vào bản thân mình. Ông ấy có mục tiêu.

Muốn nói gì về Hitler cũng được.

Có thể tên chương trình đặc biệt này là Muốn nói gì về Hilter cũng được.

Tôi chả vui khi dân da trắng hỏi nói thế được chứ, chả vui.

Bạn biết đấy, nó khiến tôi thấy...

Mỗi lần họ hỏi tôi liệu họ có nói từ đó được không,

cũng giống như một tay nghiện rượu hỏi họ uống chút rượu của tôi được không.

Cũng chẳng nguy hại gì nhưng đó là cú trượt dài mà tôi không muốn...

Tôi không muốn lãnh trách nhiệm tí nào.

Tôi không hiểu sao người da trắng không chấp nhận sự thật,

rằng có một số thứ họ không thể phát ngôn.

Người da đen cũng không thể nói một số thứ.

Như "ăn cám rồi" ấy.

Tôi thấy không thoải mái khi nói thế và đây là chương trình đặc biệt của tôi.

Tôi chưa từng nghe câu đó. Các bạn có biết câu đó không?

Tôi không biết, nó có nghĩa thật sự. Lần đầu tôi nghe là tại chỗ làm,

mấy cậu thực tập đem cà phê cho bọn tôi.

Và họ đem không đúng loại cà phê.

Và tôi nói, "Này cậu, tôi đâu có gọi loại cà phê này."

Cậu ấy nói, "Tôi xin lỗi, Che, lần này coi như tôi ăn cám."

Và tôi hỏi, "Là sao?"

Cậu ấy bảo, "Nghĩa là tôi phạm sai lầm."

Và tôi nói, "Không đâu, thế nghĩa là cậu ăn cám thật.

Cậu nên thôi sử dụng câu đó ở nơi làm việc đi, anh bạn."

Hóa ra đó là một câu nói phổ biến mà người da trắng vẫn dùng.

Tôi nghĩ rằng hẳn có kẻ đã từng ăn cám thật một lần,

và liên tục so sánh việc đó với những lỗi lầm của người khác,

cho đến khi mọi người thấy nó bình thường để sử dụng hàng ngày.

"Ồ, anh nhầm loại cà phê? Giờ ai ăn cám nào?"

"Vẫn là anh đấy, anh bạn. Chỉ có mình anh mới làm chuyện đó."

"Ý tôi là anh nhầm loại cà phê, còn tôi quá nhàn rỗi,

ai cũng có sai lầm mà, anh bạn.

Nói cho cùng, cả hai ta đều thất bại hoàn toàn.

Tôi cũng thất bại thảm hại. Chuyện đó cũng bình thường thôi."

Tôi thích nói về chủng tộc vì tôi cảm thấy hiện nay

tình hình rất căng thẳng.

Dân da đen và cảnh sát có nhiều xung đột. Không biết mọi người có xem tin tức

suốt 400 năm qua không, nhưng...

Không biết mọi người có xem không.

Có vẻ chúng ta đã đến đường cùng.

Thật ra, anh tôi là một cảnh sát.

Không đùa với anh ấy được.

Tôi yêu quý anh ấy. Nhưng không đùa được.

Nhất là thời điểm này. Quá căng thẳng.

Bọn tôi chỉ gặp nhau vào lễ Tạ Ơn.

Và dù lúc đó, tôi vẫn nói, "Em chuẩn bị lấy khoai tây nhé."

Anh ấy ghét lắm. Anh ấy chả thấy buồn cười chút nào.

Tôi thấy nó gây kích động mà.

Chúng ta không thể đồng tình với nhau nữa.

Cùng một nước, ta không thể đồng tình. Ta tranh cãi về mọi thứ.

Không đồng ý phong trào Người da đen đáng được sống.

Đó là một tuyên bố gây tranh cãi.

Người da đen đáng được sống.

Không phải đáng hơn bạn, chỉ là đáng được thôi.

Đáng được.

Chỉ đáng được thôi.

Chúng ta sẽ thỏa thuận từ điểm ấy.

Đáng được.

Không đồng tính với ý đó ư? Cái gì không đáng chứ?

Sinh mạng người da đen có tồn tại? Thế được chứ? Ta có thể...

Vậy có gây tranh cãi không?

Chúng ta luôn đòi hỏi mẫu số thấp nhất.

Đòi quyền lợi thấp nhất.

Người đồng tính đang đòi quyền bình đẳng.

Quyền bình đẳng. Điều đó...Bạn có tin đó là một lập trường thật sự không?

Bạn có ủng hộ quyền bình đẳng không?

Ý là, người ta hay nói,

"Tôi nghĩ ai cũng nên có quyền như tất cả mọi người khác."

Và sẽ có một số người nói,

"Không, tôi phản đối.

Chỉ là tôi không nghĩ như thế."

Người da đen đòi quyền công dân. Không phải bình đẳng.

Chỉ là quyền công dân.

"Tôi là công dân được không? Tôi sẽ chọn quyền công dân.

Công dân là đủ rồi.

Bọn tôi muốn là công dân. Vậy được không? Tắt ống nước đi. Bọn tôi có thể..."

Họ không nói mạng người da đen không đáng.

Họ không nói thế. Vậy không tranh cãi được.

Họ dùng chiêu rất khôn khéo.

Như, "Tất cả sinh mạng đều đáng sống."

Thật ư? Đúng ngữ nghĩa ư?

Vậy cũng giống như vợ bạn tiến đến và hỏi, "Anh có yêu em không?"

Và bạn nói, "Cưng à, anh yêu tất cả mọi người. Ý em là sao?

Anh yêu tất cả sinh vật của Chúa. Em nói gì thế hả?

Em cũng không khác họ."

Tại sao người da đen phải bỏ qua mọi chuyện nhanh chóng?

Cảm ơn, quý bà da đen.

Sao, sao bọn tôi phải quên đi những vấn đề mà bọn tôi đề xuất.

Chiếm hữu nô lệ. "Ôi, đã là 400 năm trước rồi."

Cách ly chủng tộc. "Ôi, mấy người đã có Tháng Lịch sử Da đen. Thôi nào.

Mấy người có cả tháng 2."

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left