لومړۍ 200 کرښې.
Holly, mở cửa đi nào.
Tớ thấy không ổn về việc này tí nào.
Thôi nào, mở cửa đi, cô gái mạnh mẽ.
Được rồi.
Trông cậu tuyệt quá. Xoay vòng nào.
Không thể tin tớ bị cậu thuyết phục tham gia buổi khiêu vũ.
Tưởng cậu nói đã đến cả triệu trường rồi chứ.
Trường thì cả triệu.
Khiêu vũ thì không.
Tôi tới đây.
Đi nào con.
Đơn giản chỉ là vấn đề tự bảo vệ.
Ý tớ là, khi phải di chuyển nhiều ta không thể để mình bị niếu kéo.
Hơn nữa đây là buổi khiêu vũ ở trường.
Rất tiếc báo cậu tin này,
còn đúng một tuần nữa thôi cậu sẽ chính thức rời trường rồi.
Có lẽ cậu nói đúng.
Bất ngờ!
- Vào đi. - Chào Jean.
Mình cần nói chuyện.
- Sao? - Jean.
- Tại sao? Sao anh có thể? - Jean.
- Đừng có "Jean" với tôi. - Bình tĩnh đã.
Làm ơn bình tĩnh. Ta có thể văn minh về việc này.
Tớ sẽ trở lại ngay.
Văn minh ư?
Jean, bình tĩnh.
- Sao anh lại kể tôi việc này? - Anh yêu cô ta à?
Cô ta không là gì cả. Thật ra họ không là gì cả.
"Họ" sao?
"Họ" ư?
Lạc quan lên nào. Anh hoàn toàn mất kiểm soát.
Chúc một ngày vui vẻ.
Giải thích lại cho tớ đi.
Patsy quay lại rồi. Tới lúc đóng thùng rồi.
Thế nghĩa là cậu sẽ không tham gia buổi khiêu vũ?
Nhà tớ sẽ dọn đi cuối tuần này.
Tớ sẽ giữ liên lạc với cậu.
Tạm biệt cậu.
Tớ sẽ nhớ cậu lắm.
Lần này mình đi đâu hả mẹ?
Có một vị trí đang tuyển ở tiệm bánh Doroles.
Mẹ luôn muốn tới đó và các con sẽ thích Brooklyn.
Tới lúc bắt đầu hành trình mới và...
Mẹ xin lỗi, con yêu.
Mẹ biết con đã có bạn ở đây.
Không sao đâu mẹ.
Bạn ở mọi nơi mà. Phải không?
Chào các bạn, blogger.
Tôi đây, Cô gái luôn Di chuyển.
Xem nào, tin giật gân đây.
Mẹ tôi lại bị thất tình... một lần nữa.
Và thế là nhà tôi lại bắt đầu hành trình mới.
Đó là từ mẹ tôi dùng cho từ "chạy trốn."
"T- I-C". Tic.
Trò tinh nghịch
Cái gậy.
Nào, cô Mary Sunshine bé nhỏ.
Cùng chơi đi con.
- Nói một chữ có từ "i" đi. - Được thôi.
Bi kịch.
Giỏi lắm.
Thống thiết.
Nhập định.
Cám ơn.
Mỉa mai.
Thần kinh.
Nó di truyền đấy.
CHÀO MỪNG ĐẾN OHIO
Thật kì diệu là
cả chặng đường mẹ chỉ bị phạt chạy quá tốc độ một lần
Là cô... Jean Hamilton.
Anh kết hôn chưa?
Anh ta nên phạt mẹ vì trêu chọc cảnh sát.
Dù vậy, tôi phải nói điều này.
Cho ai chưa từng làm việc này, hãy "Ngắm đường chân trời New York"
vào danh sách việc cần làm trước khi chết.
BẾN TÀU 17
Ôi, mấy đứa.
Mẹ cá là nó sẽ đầy các chi tiết lạ mắt,
với trần nhà đắp thạch cao đẹp và sàn gỗ cứng xưa.
Và cả phân của chú chuột nhắt đáng yêu trong góc ăn sáng nữa.
Thật là thú vị.
Thôi nào con. Mọi chuyện sẽ tuyệt mà.
Điều đáng buồn là, tôi thật sự rất giỏi về chuyện này.
Nếu mọi chuyện không thành, tôi sẽ có tương lai rất hứa hẹn
làm người dọn nhà chuyên nghiệp.
Căn hộ mới của chúng tôi khá lâu đời và thú vị...
và cả cuộc sống hoang dã địa phương kì lạ.
Mẹ tôi gọi đó là nhà.
Tôi thì gọi là Chương trình Tái định cư Nhân chứng.
Mẹ ơi, nhìn này.
- Nó đây này. - Mẹ bảo rồi mà.
Giống hệt cái ở Wichita.
Nó vẫn xuất hiện mỗi tối.
Ngay cả lúc khó khăn nhất.
Để nhắc chúng ta rằng mỗi ngày đều có thể tuyệt vời.
Trễ rồi và tôi đã quá mệt.
Đến lúc đắp chăn rồi.
Mặc dù tôi không biết nó trong thùng nào.
Nhớ đọc tiếp nhật ký mạng của tôi để biết thêm
về cuộc sống của du mục tuổi teen.
Tôi sẽ luôn ở đây.
Vẫn là tôi, chỉ khác mã vùng mà thôi.
CÔ GÁI LUÔN DI CHUYỂN
Phải rồi.
Không! Thế thôi! Tớ không đi. Cậu đi với anh ấy đi.
Xin lỗi nhé.
Nhìn cậu ta kìa.
Này cậu. Phải, là cậu đấy.
- Đôi giày cậu bao nhiêu vậy? - Sao cơ?
Của tôi giá 50 đô đấy. Còn cậu?
Miễn phí. Tôi nhặt nó trong thùng rác đâu đó ở Portland.
Cậu thắng rồi.
Gặp sau, quái dị.
Này, cậu mới chuyển đến à?
- Phải, sao cậu biết? - Do da của cậu.
- Da tôi có vẻ mới à? - Nó còn trinh nguyên.
Không xỏ khuyên, không hình xăm.
Thấy chưa, con gái Brooklyn bọn tôi. Da không còn nguyên từ lớp năm.
Hồi lớp năm tôi chỉ mới học toán chia thôi.
HẠN CHÓT CHỤP HÌNH
Học sinh chú ý.
Các em phải trình diện với lớp trưởng mình hằng ngày...
Tiếc thật. Cậu sẽ phải chụp hình kỷ yếu
với cái đám ăn hại nộp trễ hạn lần trước.
Tôi không chụp hình kỷ yếu.
Cậu không có lựa chọn.
Nó giống như hoặc đóng thuế hoặc chết vậy.
Nếu cậu không tự làm họ sẽ săn cậu và bắt cậu cười lên.
Không đâu, nếu tôi không còn ở đây.
- Tôi mừng là cô đã đến. - Cám ơn chị.
Chúng tôi để máy trộn ở phía sau.
Nhưng tôi phải cảnh báo, chúng còn lâu đời hơn Chúa.
Chúng trộn không tốt lắm, chỉ như đảo qua đảo lại.
Nên tôi mong cô có kỹ thuật trộn điêu luyện.
Và cẩn thận cái lò nướng vô dụng.
Nó còn tệ hơn cái ở Chapel Hill. Thấp hơn khoảng mười độ.
Chị biết tôi mà. Tôi còn tệ hơn thế nhiều.
Đúng thế.
Đây là Gloria. Gloria, đây là Jean. Người tôi đã nói với cô đấy.
- Rất vui được gặp cô, Jean. - Tôi cũng vậy.
Cô có biết làm cánh hoa hồng không?
Đường mềm quá. Chị phải cho thêm bột bắp.
Thấy chưa, tôi nói cô ấy rất khá mà.
Hèn gì bánh rum của tôi luôn xiêu vẹo. Giúp tôi với nào.
Tôi thích cô rồi đấy.
Cô không bao giờ ăn bánh à?
- Cậu về kịp rồi à? - Đúng vậy.
Học sinh chú ý.
Buổi thử tài năng sẽ diễn ra vào tối thứ sáu này trong hội trường.
- Các cậu làm tốt lắm. - Cho bọn tớ thấy tài năng của cậu nào.
Đó là chỗ của tôi.
Có xếp chỗ à?
- Không, nhưng... - Cậu ngồi chỗ kia đi nhé?
Tôi không thích ngồi hàng đầu.
Tôi cũng vậy.
Nó lớn quá phải không?
Thật lộng lẫy.
Nó rất nặng. Tôi phải dùng cần cẩu mới nhấc nổi ngón tay.
Cưng à, nếu anh ta thật sự tốt thì cô sẽ chẳng cần nhấc móng tay nữa.
Tôi mừng là đã nghe lời chị.
Anh ấy là khách hàng của ta. Dolores đã dạy tôi mọi thứ.
Khi nào cần tặng thêm bánh đo nứt, khi nào phải chậm lại.
Chị chưa kể cho tôi đấy.
Ôi, có mà. Chỉ là cô không muốn nghe thôi.
Tôi chỉ toàn có những mối tình buồn bã.
Cưng à, nếu bạn trai cũ của cô là tiền, giờ cô đã giàu rồi.
Cái cô cần làm bây giờ là...
Mẹ, con cần mẹ ký đơn nhập học cho con.
Ồ, đã bốn giờ rồi à?
Mọi người. Con gái tôi, Holly.
- Xin chào. - Để mẹ lấy ví.
Nhìn cháu kìa. Lớn thật đấy.
Chỗ kia lớn hơn và ra dáng quá.
Chào mừng tới Brooklyn, Holly.
Mai gặp nhé.
Đừng chọc nó mà.
- Tôi biết nó lâu rồi mà. - Kể mẹ nghe. Trường thế nào?
- Tốt ạ. - Kể thêm nào.
Xin lỗi, cho tôi hỏi nhanh.
Tôi... Tôi đã... đứng đằng kia. Tôi chỉ băn khoăn, cô có đau lắm không?
Đau gì?
Rơi từ thiên đàng xuống ấy.
Tôi chỉ nghĩ với gương mặt đó, cô chắc là thiên thần trên trời nhỉ?
Ồ, phải rồi. Câu đó của anh luôn hiệu quả à?
Tôi làm cô cười phải không? Đó là bước một.
Tôi... Tôi là Lenny Horton. Tôi... Tôi quản lý bánh mì.
Cô biết đấy, tôi... Làm bánh mì.
Chúng ta có bánh mì Ý, Pháp, bánh cuộn,
nhiều loại bánh mì có nhân, bánh mì Ả rập. Cô thích bánh mì chứ?
Tôi là Jean. Đây là con gái tôi, Holly.
Chào cháu, khỏe không Holly?
Khỏe, và con nghĩ ta nên đi trước khi mẹ biết bước thứ hai.
Lenny, đừng nói là cậu đã dùng câu thiên đàng đó.
Ngày đầu ở trường luôn là vậy.
Giống như bất chợt bạn đang ở hành tinh mới, thở không khí mới.
Me, con đang bận.
- Bận làm gì? - Mẹ cần làm ngay bay giờ sao?
Mẹ không thể chờ xem mình có thể gặp gỡ ai đó theo cách bình thường sao?
No comments yet. Be the first to leave one.