Doctor Who

Doctor Who

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

10 فصل

د خپرونې معلومات

Doctor Who 2005 S10E01
د لخوا تبصره Cry To Die
Subviet được bạn "Trần Tiến Giang" làm và gửi đến page Doctor Who FC in Vietnam

تګونه

other
په خپور شو: 2017-05-09
ډاونلوډونه: 47
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

- Potts? - Yeah.

Bill Potts.

Ông muốn gặp tôi à?

Cô không phải sinh viên của trường đại học này.

- Không, tôi làm việc ở căng tin. - Yeah, nhưng cô lại đến lớp giảng của tôi.

Không, tôi không, tôi chưa bao giờ làm vậy.

Tôi đã nhìn thấy cô!

Tôi yêu bài giảng của ông, chúng thật tuyệt vời.

Nhưng tại sao cô đến đó trong khi cô không phải sinh viên?

Ngày đầu tiên của tôi tại đây ở căng tin.

Tôi đang cho khoai tây. Thì có cô gái này, sinh viên, đẹp.

Giống như một người mẫu, chỉ với việc nói và nghĩ.

Cô ấy nhìn đầy đam mê. Tự động mỗi lần như vật lý vậy.

Tiếp xúc mắt, lệch lạc, tôi đã cho cô ấy thêm khoai.

Mỗi lần thêm khoai tây. Nó giống như một phần thưởng cho sự hư hỏng vậy.

Cứ mỗi ngày như thế cho cô ấy thêm khoai tây.

Sau đó, cuối cùng cô ấy nhìn tôi...

Giống như cô ấy chú ý, thật sự chú ý đến việc được thêm khoai tây.

Ông có biết tôi nhận ra điều gì không?

Cô ấy béo ra :v

Tôi làm cho cô ấy béo lên.

Nhưng là cuộc sống đúng không? Đẹp hoặc khoai tây, tôi chọn khoai tây.

Cô ấy cũng chọn khoai tây :v

Nhưng cô vẫn chưa giải thích việc...

Tại sao cô luôn đến lớp giảng của tôi?

Nó không phải sự thật đúng không? Tôi hi vọng có cái gì đó sẽ phát triển.

Mà cái gì thế?

Chiếc hộp cảnh sát?

- Yeah. - Ông dựng nó từ thùng gỗ à?

- Không, tự nhiên nó thế. - Làm thế nào ông đem nó vào đây được?

Cánh cửa quá nhỏ và cửa sổ cũng vậy.

Tôi có cửa sổ và một phần của bức tường được tôi lôi ra và nó được đưa vào.

- Cái giề, với cần cẩu? - Chuẩn, với cần cẩu!

Nó nặng hơn cô tưởng đấy.

- Mà tại sao cô đến lớp giảng của tôi? - Bởi vì tôi thích chúng.

Mọi người đều thích chúng, thật tuyệt.

- Tại sao là tôi? - Cái gì tại sao?

Rất nhiều người đến lớp giảng của ông không phải vì nghĩa vụ.

- Tại sao lại là tôi? - Chà, tôi chú ý tới cô.

Nhưng tại sao là tôi?

Hầu hết khi mọi người không hiểu gì thường sẽ cau mày lại.

Cô...

...thì cười.

Tôi sẽ nói những điều tôi không hiểu.

Ông đã giảng ở đây một thời gian dài. 50 năm...

...một số người nói...

Nabeela trong văn phòng quá 70 tuổi.

Và bạn nghĩ: "À, ông ấy không già đến thế?"

Không, tôi đang tự hỏi ông đang giả thuyết cái gì trong bài thuyết trình?

Nó giống như trường đại học cho ông làm bất cứ những gì ông thích.

Một lần, ông có một bài giảng về vật lý lượng tử.

- Thế mà ông lại tổ lái sang thơ được. - Thơ ca và vật lí như nhau mà.

Nó giống nhau thế quái nào được?

Bởi vì nó thích thế. OK? Mà cô đang làm gì ở đây?

- Tôi luôn mong đến đây. - Để phục vụ khoai tây à?

Dù sao thì, tôi đã nói xong.

Có muốn gì nữa không?

Tạm biệt!

You ever get less than a first, then it's over.

- Cái giề? - Lần đầu tiên.

- Mỗi lần, hoặc tôi dừng ngay lập tức. - Dừng cái gì?

Gia sư của cô.

Nhưng tôi đâu phải sinh viên.

Tôi còn không phải người của trường đại học.

Tôi còn chưa bao giờ làm đơn.

Chúng ta sẽ sắp xếp nó sau.

Ông phải loại bỏ điều đó trước đó.

Cái đó không phải xoắn một khi cô nói "yes".

- Yes. - Tôi sẽ gặp cô vào 6pm mỗi tuần.

Tôi không quan tâm ai chết đói. Đừng bao giờ đến trễ.

Tôi rất chú trọng đến thời gian.

Oh, um...

Mọi người gọi ông là Doctor?

Tôi nên gọi ông là gì?

The Doctor.

Nhưng Doctor không phải tên. Tôi không thể gọi ông là Doctor được.

Mà "doctor" gì mới được?

CẢNH BÁO: Để xem bản dịch chất lượng mọi người nên chờ xem sub phim của Phim Mới hoặc nếu không có thể tiếp tục xem tiếp.

Thời gian, thời gian không trôi đi.

Sự trôi đi của thời gian là ảo giác, cuộc sống của một ảo thuật gia.

Bởi vì cuộc sống chỉ cho phép bạn nhìn thấy một ngày một lần.

Bạn nhớ được cuộc sống ngày hôm qua.

Bạn hi vọng bạn sẽ tiếp tục sống vào sáng mai.

Nó giống như bạn đang du hành đến một nơi khác.

Nhưng chẳng có ai di chuyển.

Những chuyển động không thực sự là di chuyển.

Chúng chỉ là những hình ảnh của rất nhiều hình ảnh.

Tất cả họ đứng im. Không ai di chuyển. Chỉ cần những khoảnh khắc đông cứng.

Nhưng nếu bạn trải nghiệm những bức ảnh trong thứ gì đó khác.

Mọi thứ trở nên sống động.

- Tôi đúng giờ chứ. - Đúng là câu hỏi lớn.

Cậu có biết cậu cứ như "mẹ nuôi" của tôi không bằng.

Ông ấy như trợ giảng của tôi.

Có lẽ tôi phải bẻ gẫy xương ông ta mất.

Không phải như thế đâu.

Cậu cần phải tiếp tục để mắt tới ai đó.

Đàn ông không phải điều tôi để mắt tới.

Hãy tượng tưởng thời gian xảy ra cùng một lúc.

Mọi khoảnh khắc cuộc đời nằm xung quanh bạn...

...như một thành phố. Con đường, tòa nhà được xây dựng trong nhiều ngày.

Ngày bạn sinh ra, ngày bạn chết đi.

Ngày bạn phải lòng ai đó. Ngày tình yêu kết thúc.

Một thành phố được xây dựng trong từ chiến thắng, đau khổ, chán nản.

Cùng tiếng cười và chuyện cắt móng chân.

Đó sẽ là nơi tốt nhất bạn có.

Thời gian là một cấu trúc liên quan đến chính chùng ta.

Đi đái bãi.

Không thời gian được làm nên bởi cuộc sống của chúng ta. Nơi chúng ta đứng cùng nhau mãi mãi.

Thời gian và kích thước tương đối...

...trong không gian.

Là ý nghĩa của cuộc sống.

- Chỉ khoai tây, yeah? - Làm ơn.

Ooh!

Ông đang dạy kèm cô ấy à?

- Ừ! - Vì sao?

Không vì sao hết.

You're not supposed to get involved.

Mà ông đang dạy gì cho cô ấy.

Mọi thứ.

Làm sao ông có thể dạy cho ai đó hết mọi thứ?

Bởi vì mọi thứ có vần điệu cả.

Liên kết táo và sóng alpha, đồng bộ và phân tách.

Cánh cửa trên tầng, cậu bảo mật chúng ra sao?

Chỉ bạn bè.

Bật nó và sau đó...

Tôi đang bật...

- Cô ổn chứ? - Yeah, tôi ổn.

Xin lỗi, cho tôi hỏi về thứ trong mắt của cô.

Nó chỉ là khiếm khuyết trong mống mắt.

- Nhìn như ngôi sao vậy. - Nó là một khuyết điểm.

Một khuyết điểm giống hình ngôi sao.

Tôi được cố định với nó.

OK.

Xin lỗi, không phải chuyện của tôi, nhưng cô đang lo sợ về chuyện gì thế?

Làm ơn, cô có thể nói không... Nhưng cô có thể đi cùng tôi được chứ?

Có thể tôi cho cô xem một số thứ.

Được chứ.

- Tôi kết nơi này. Còn cô! - Tôi ghét nó.

- Tại sao? - Mình thích thì mình ghét thôi.

Ở chỗ nào cũng vậy, tôi chỉ muốn rời khỏi.

Tôi có thể đến được không?

Có lẽ.

Có một vũng nước ở đó.

Nhưng đã không mưa một tuần nay rồi.

Một nửa số sinh viên trường này là đực rựa.

Đi và nhìn vào nó.

- Cô muốn tôi nhìn vũng nước? - Xin cô đấy!

OK, tôi đang nhìn nè.

- Tôi đang nhìn gì? - Sự phản chiếu của cô.

- Đương nhiên. - Cô thấy gì không ổn với nó không?

Tôi là Bill...

Heather.

Có thể cô thấy sự sai khác.

Không có gì, chỉ là tôi mà thôi.

Oh!

Củ lạc gì thế?

Là tôi, mặt của tôi, nhưng...

Không giống tẹo nào.

- Hey! - Xin lỗi, vào lúc khác nhé.

Hứa chứ?

Phi công đã được định vị.

Liên kết được thiết lập.

Đó là tấm thảm.

Không có gì cả.

Nó có giá rẻ.

Đi đâu trong ngày Giáng sinh?

Tôi không bao giờ đi đâu.

Không đúng.

Ông đi tới một nơi, tôi có thể kể.

Mẹ tôi luôn nói:

"Với một số người có thể ngửi thấy gió trong quần áo."

Oh.

Bà ấy mũi thính đấy.

Mẹ tôi đã qua đời trong khi tôi còn bé.

- Oh. - Yeah.

Nếu mẹ cô chết khi cô còn bé, mẹ cô nói với cô kiểu gì?

Trong đầu tôi.

Tôi tin là giọng mẹ tôi, nhưng tôi thực sự không chắc.

Không có bất kì hình ảnh nào.

Mẹ tôi ghét việc chụp hình.

Nhưng nếu có ai đó ra đi, tấm hình sẽ thực sự có ích.

Tôi nghĩ cậu sẽ thích lựa chọn một cái gì đó dành cho mình.

Với việc cậu chuyển qua việc xét sử.

Tôi không hi vọng cậu không chi tiêu quá nhiều vào việc này.

Điều này sẽ bao gồm cả nó.

Điều gì?

Ooh, tôi thấy rằng ở phía sau của tủ.

...với đầy bức hình chụp mẹ của cậu.

Cậu không biết con có chúng à?

Chúc mừng năm mới.

Cùng cô trong khoảnh khắc.

Ông nói ông cần cần cẩu để nâng cái hộp của mình.

Xin lỗi, cô nói cái gì vậy.

Hey!

Vẫn nhìn vào vũng nước à?

Cô đã bao giờ làm ra những việc, sai với sự phản ánh của mình?

Nah.

Đến đây, tôi sẽ chỉ cho cô thấy.

Hứa với tôi cô sẽ khô ng đi?

Hứa luôn.

More Vietnamese subtitles for Doctor Who

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left